xin lỗi em hôm nay tôi không có hứng

                                    
                                              

Một mon trôi qua chuyện nhanh gọn lẹ. Lúc này Thanh Tú mới mẻ nhìn thấy việc làm của một trợ lí áp lực nặng nề thế này, nhất là còn thao tác cho 1 người nghiêm chỉnh tự khắc như Trần Nam. Cô không chỉ cần nỗ lực hoàn thiện đảm bảo chất lượng việc làm mà còn phải cần nhằm ý cho tới thái chừng của vị giám đốc uy phong ấy. Cũng may là sau ngày trước tiên kì quặc ê, Trần Nam ko đòi hỏi cô về yếu tố ăn trưa nữa.

Hôm ni thao tác cả buổi sáng sớm nhưng mà ko thấy quái dị cho tới doanh nghiệp. Thanh Tú khi đầu cực kỳ mừng rỡ vì thế cho rằng trong thời điểm tạm thời được giải bay, tuy nhiên chỉ được buổi sáng sớm, cô thấy đem gì ê sai trái. Mới lưu giữ cho tới nhì kể từ " dữ thế chủ động " nhưng mà anh từng phát biểu. Cô ngay tắp lự gọi năng lượng điện.

Bạn đang xem: xin lỗi em hôm nay tôi không có hứng

" Alô"

Giọng phát biểu thân thuộc vang lên. Cùng với tiếng động trầm rét ấy là giờ đồng hồ tiếng ồn ào, giờ đồng hồ nhạc vọng cho tới. Nghe như Trần Nam đang được ở buổi tiệc này ê.

" Chào giám đốc, thời điểm hôm nay ngài ko cho tới doanh nghiệp ạ?"

Đáy đôi mắt Trần Nam thông thoáng qua chuyện ý mỉm cười : " Có việc gì không?"

Thanh Tú khá lúng túng, cô ko biết lấy lí bởi gì nữa. Nặn mãi vừa mới được một câu:

" À cũng không tồn tại gì cần thiết, đem bao nhiêu sách vở cần thiết ngài kí thôi".

Trần Nam mỉm cười nhẹ:

" Chiều tôi đến".

Sau Lúc tắt máy, Thanh Tú dành riêng nửa ngày sót lại nhằm thảo một phiên bản ăn ý đồng cần thiết. Đến khi nhìn đồng hồ thời trang cũng không hề sớm nữa.

Xem thêm: sai lầm nối tiếp

Bỗng thấy mặt mũi chống giám đốc sáng sủa đèn. Không biết anh đang đi tới kể từ khi này, cô nhanh gọn lẹ tiến bộ cho tới gõ cửa ngõ.

" Vào đi".

Người con trai ngồi tự do thoải mái, một chân vắt chéo cánh, cái áo vest được bịa tức thì ngắn ngủi bên trên trở nên ghế.

" Giám đốc, nhờ ngài kí vị trí sách vở này".

Trần Nam mỉm mỉm cười, khóe mồm khá cong lên: " Ngồi đi".

Thanh Tú đem chút ngờ vực, chẳng cần khi nào thì cũng là cô đứng đợi anh kí đoạn là tức khắc lên đường tức thì sao? Có lúc nào Trần Nam đòi hỏi cô ngồi lại?

Lúc này Thanh Tú mới mẻ trị hình thành khuôn mặt Trần Nam mẩn đỏ, cho dù đứng ko sát tuy nhiên cô nghe rõ nét đem mùi hương rượu. Đôi đôi mắt cương nghị từng ngày đem chút lơ đãng đang được nhìn cô đẫy tăm tối.

Người con trai đứng lên trở về phía cửa ngõ. Bàn giấy tay thon lâu năm khôn khéo vặn chốt " cạch".

Xem thêm: ta muốn làm chúa tể bóng tối

Thanh Tú lúc lắc thót, mớ phần lông tơ sau gáy tự nhiên dựng đứng lên. Cảm giác không yên tâm ở đâu tràn cho tới. Trời ơi sao lại khóa cửa ngõ, anh tao liệu có phải là thay đổi thái ko phía trên.

Lúc quay trở về ấn định chạy lên đường thì cô vừa khít chạm cần bờ ngực rắn vững chắc của Trần Nam. Khoảng cơ hội sát cho tới nỗi cô rất rõ từng nhịp phập phồng sau lớp áo sơ-mi Trắng của anh ấy. Hơi thở nam tính mạnh mẽ của những người con trai phả tức thì bên trên đỉnh đầu cô. Hương thơm nức thư thả nhạt nhẽo lộn chút mùi hương động ấy quấn quýt tức thì bên trên người thực hiện lồng ngực cô tự nhiên như đem tảng đá rộng lớn đè lên trên, khá thở trở thành trở ngại rộng lớn.

Thanh Tú lùi lại vài ba bước, khuôn mặt mũi ko lấp liếm được sự sợ hãi hãi. Ai dám vững chắc một người con trai đang được say không đủ can đảm thực hiện càn chứ.