truyện thiên thần bóng tối

Tiếng lưỡi dao xuyên vô domain authority thịt, rợn người

Tiếng tiết rít lên, loang rời khỏi, đỏ lòm thẫm

Bạn đang xem: truyện thiên thần bóng tối

Tiếng mưa...

Mưa!

Ào ào

Xối xả

Trắng xóa

Hòa vô vị tiết tanh tưởi nồng...

Thành phố Fenco, 2 tiếng sáng sủa.

Tiếng nước mưa rớt đều bên trên sàn hiên nhà. Dãy hiên nhà rộng lớn, lâu năm tun hút, âm u và gần đây nghe như đẫm mùi hương tiết tươi tỉnh...

Dọc nhì mặt mày hiên nhà là nhì mặt hàng vệ sĩ vận vest đen sì, treo kính đen sì nằm trong cúi rạp xuống. Một người con trai trung niên cao đồ sộ, vóc dáng lênh láng quyền lực tối cao tiến bộ vô. Những bước đi đủng đỉnh rãi, dứt khoát, uy ngặt. Đằng sau ông tớ là 1 cô bé bỏng chừng 14 tuổi tác, mái đầu lâu năm ẩm ướt nhẹp nước mưa xõa xuống, cái váy white bám trệt vô domain authority. Cô bé bỏng teo rúm người vì như thế rét mướt, hai con mắt lộng lẫy cúi gằm xuống, cẳng bàn chân nhỏ khe khẽ bước...

Người con trai dẫn cô bé bỏng vào một trong những căn phòng tiếp khách rộng lớn, được trang trí như điểm ở của một vị vua sang chảnh. Đèn sáng sủa trưng tuy nhiên vẫn đang còn cảm xúc giá rét. Lạ lẫm, cô bé bỏng không đủ can đảm liếc nhìn cái gì, cứ đứng yên ổn phỗng, cúi gằm mặt mày.

Trên tía cái ghế bành là tía thiếu hụt gia - tía cậu đàn ông của ông quấn băng đảng mafia nổi tiếng, một trong mỗi băng đảng khiến cho tác động số 1 phía Tây toàn cầu.

- Gọi tụi con cái dậy giờ này, tấp tểnh chạy loàn hả ba? - Cậu đàn ông đầu quẳng cuốn tập san Người rất đẹp xuống bàn, vươn vai ngái ngủ.

Cậu loại tía bịa cuốn sách xuống ghế, vực lên, cúi đầu chào:

- Chắc với chuyện quan lại trọng! Vụ Zack-cơ tối ni tiện lợi chứ ạ?

- Con vẫn thực hiện tớ vừa phải ý nhất, Chấn Nam! Cứ ngồi xuống lên đường, tớ với chuyện mong muốn rằng.

Người con trai liếc nhìn cái ghế sát rèm cửa ngõ, điểm cậu con cái loại nhì đang được dựa đầu như ngủ, tai nghe MP3 điềm nhiên, ko quan hoài.

- Ồ ba! Con bé bỏng tê liệt chui kể từ xó xỉnh nào là rời khỏi thế?

- Chấn Khang – Giọng ông quấn nhắc nhở nhẹ dịu tuy nhiên quyền lực

- thạo rồi! Có gì tía rằng thời gian nhanh luôn luôn lên đường.

Chấn Khang tảo mặt mày lên đường vẻ không dễ chịu, trong lúc cậu em loại tía thì quay đầu sang một bên, nhìn để ý vô cô bé bỏng đứng nép sau tía.

- Thời gian trá cho tới tớ vô cùng bận. Ta cần thiết qua chuyện MaC xử lý lô mặt hàng qua chuyện cảng, vì thế cho tới khi tớ về những con cái chớ sinh chuyện... Hôm ni, hoàn thành vụ Zack-cơ, tớ bắt gặp cô bé bỏng này ở trong nhà kho, có lẽ rằng là bị quăng quật rơi. Ta từng rằng thế nào?

- Kẻ bị quăng quật rơi và không tồn tại kỹ năng tự động lo phiền cho tới bạn dạng thân thuộc thì cơ hội giúp sức tốt nhất có thể... là giết mổ bị tiêu diệt – Chấn Khang đáp lời

- Đúng! Nhưng lượt này tớ đang được với cùng 1 suy nghĩ theo hướng khác... Ta tin cậy chắc hẳn rằng trong tương lai, con cái bé bỏng tiếp tục trở nên cô nàng nhưng mà bất kể một thằng con trai nào thì cũng hoàn toàn có thể "say" tức thì kể từ tầm nhìn thứ nhất. Ta tiếp tục nhằm nó ở trên đây với những con cái. Lúc nó tròn trĩnh 17 tuổi tác, ai trong những con cái hoàn toàn có thể... tự động tay giết mổ bị tiêu diệt con cái bé bỏng, tiếp tục là kẻ thay cho thế địa điểm của tớ.

Chấn Nam bất giác rùng bản thân vì như thế lời nói của tía. Còn Chấn Khang chỉ liếc đôi mắt, khẽ mỉm mỉm cười vì như thế những hàm ý độc địa vô điều rằng ấy...

- Các con cái hiểu ý tớ nên không?

- Kẻ với kỹ năng bắt quyền là người chỉ tin cậy vô chủ yếu bản thân và hoàn toàn có thể đang tâm với bất kể ai, cho dù là kẻ bản thân đem ơn hoặc người bản thân yêu thương nhất, thưa tía.

Người con trai tảo người, vẻ ngặt nghị ko chút phát triển thành đổi:

- Về đặc điểm đó thì con cái tương tự tớ, Chấn Khang. Cứ chở che chất lượng tốt cho tới con cái bé bỏng, nếu còn muốn.

Ông quấn mafia bước tiến, ko chút bận tâm...

Bước chân ông vừa mới qua ngoài ngưỡng cửa ngõ, hai con mắt cậu con cái loại nhì kể từ từ banh rời khỏi, không chăm chú, ko nhằm ý ai. Liếc xuống cái MP3, chuẩn bị không còn pin, cậu vực lên rồi cứ thế trải qua nhì người anh.

Chấn Phong ngừng bước tức thì cạnh cô bé bỏng kỳ lạ. Cô bé bỏng vẫn cúi gằm mặt mày, run rẩy bần bật vì như thế rét mướt. Một cái liếc ngang, một giây hoặc thấp hơn... Phong sải bước tiếp, hai con mắt nhìn trực tiếp, vô cảm, như chẳng với chuyện gì, như toàn bộ xung xung quanh đơn thuần không gian, lẽ đương nhiên nên tồn bên trên.

Chấn Khang đồng thời nhảy vực lên, bởi vẻ đủng đỉnh rãi lênh láng yêu thích, cậu tiến bộ lại phía cô bé bỏng, ngừng trúng điểm cậu em vừa phải ngừng. Vài giây tâm lý, Khang kể từ từ cúi xuống, sát rộng lớn, rồi rẽ sát vô tai cô nàng nhỏ:

- Mới chừng này tuổi tác đang được thế này, vững chắc lớn mạnh tiếp tục trở nên một người tình tuyệt hảo trên đây.

Một đường nét mỉm cười phấn khích hiện nay bên trên khuôn mặt cậu con cái cả. Cậu đứng ngay người, bước tiếp... "Vậy thì tớ tiếp tục ngóng. Trước Lúc giết mổ em, tớ nên đã có được em đang được."

Chấn Nam vực lên - người sau cùng bước lại phía cô bé bỏng. Cậu túa áo khoác bên ngoài ngoài, choàng lên trên người cô bé bỏng rồi kể từ từ ngồi xuống, động tác cử chỉ vô cùng êm ả dịu dàng. Nam rút cái khăn tay vệ sinh nước mưa bên trên khuôn mặt xanh xao tái mét vì như thế rét mướt.

- Đừng sợ hãi. Từ giờ, tất cả chúng ta là chúng ta nhé!

Chấn Nam đứng lên, chỉnh lại phần cổ áo choàng, rồi khẽ bắt lấy tay cô bé bỏng, kéo lên đường.

- Ta tiếp tục trả em cho tới điểm ấy, em sẽ tiến hành giúp sức.

Cô bé bỏng cứ bước theo đuổi ko tâm lý. Tại cái điểm giá rét như căn hầm Địa Ngục này, có lẽ rằng chỉ mất người đàn ông trước mặt mày đem về sự an toàn và tin cậy. Tiếng mưa ào ào vẫn vọng gần đây, cái rét mướt ngấm vào cụ thể từng làn domain authority thớ thịt, tuy nhiên bàn tay người đàn ông ấy thì... thiệt rét.

Hơn nhì giờ sáng sủa.

Dãy hiên nhà rộng lớn và lâu năm tun hút vô bóng tối, đèn tường sáng sủa lên theo đuổi từng bước đi người cho tới. Không gian trá vắng vẻ lặng đột vang lên một hồi chuông. Cuối mặt hàng hiên nhà là 1 cái cửa ngõ rộng lớn đang được kể từ từ banh rời khỏi...

Phía sau góc cửa, nhì mặt hàng người xếp mặt hàng tăm tắp cúi đầu, đồng thanh:

- Cậu chủ!

Nam khoát nhẹ nhõm tay:

- Không cần thiết lưu giữ phép tắc. Xin lỗi vì như thế thực hiện những em tỉnh vào khung giờ này.

- Không sao đâu ạ. Chắc với chuyện gì nên cậu Ba mới nhất tới lúc này - Một cô nàng chững chàng bước cho tới, giọng điệu chừng đỗi lễ phép.

- Không với gì nguy hiểm cả. Ta trả cô bé bỏng này cho tới điểm những em thôi. Kiều Như hỗ trợ chúng ta nhé!

- Cậu Ba! Cô bé bỏng này...

- Là tía tớ đem về đấy. Từ giờ cô bé bỏng tiếp tục ở trên đây. Như chở che cô bé bỏng hộ tớ, được chứ?

- Xin cậu Ba chớ rằng vậy, em nên với trách móc nhiệm với những người mới nhất nhưng mà. Cậu Ba cứ về nghỉ ngơi lên đường, cũng muộn rồi, cô bé bỏng này em tiếp tục lo phiền cho tới.

Xem thêm: truyện tranh cố tiểu thư và khúc tiểu thư

- Em khi nào thì cũng thực hiện tớ yên ổn tâm.

Chấn Nam gật đầu, kéo cô bé bỏng mới nhất cho tới lại phía cô quản ngại gia. Cô bé bỏng liếc đôi mắt nhìn theo đuổi người đàn ông ấy tảo lên đường, mong muốn níu lại tuy nhiên ko thể... Cánh cửa ngõ vừa phải đóng góp lại thì một cú tát trời giáng thực hiện cô bé bỏng loạng choạng suýt trượt, tối tăm mày mặt. Chưa kịp tấp tểnh thần nhằm hiểu chuyện gì vừa phải ra mắt thì một tiếng nói xéo sắc vang lên:

- Vào giờ này nhưng mà ngươi bắt cậu Ba nên mất mặt ngủ và bọn tao nên tỉnh giấc hả con cái ranh?

Cả đám hầu gái dồn lại, vây xung quanh cô bé bỏng mới nhất cho tới bởi những hai con mắt hình hằn học tập. Đứng trước mặt mày cô bé bỏng là... cô nàng quản ngại gia dường như êm ả dịu dàng và lênh láng trách móc nhiệm ban nãy - Trần Kiều Như.

- Mày chui kể từ cống nước nào là lên nhưng mà người ngợm tanh hôi thế này?

Cô bé bỏng nhường nhịn như đang được hiểu rời khỏi yếu tố nên tức khắc cúi gằm mặt mày, buông thõng tay.

- Đừng với suy nghĩ được cậu Ba mang tới thì ngươi qua chuyện mặt mày được tụi này. Từ giờ, ngươi tiếp tục thao tác làm việc bên dưới quyền của chị ý trên đây, vì thế tốt nhất có thể là biết điều, nghe chưa?

Hai ngón tay Kiều Như bóp cái cằm nhỏ đưa lên. Ánh đôi mắt xanh ngắt ko một ít sợ hãi hãi ngước nhìn. Như nghiến răng, rít lên đe doạ:

- Còn với vẻ mặt mày thơ ngây fake cỗ này của ngươi. Đừng với mơ nhưng mà ve sầu thưa được cậu Ba, em ạ!

Dứt điều, cô tớ tảo phắt lên đường, bó tay, điệu cỗ kiêu kì:

- Để nó ở chóng 45 với con cái bé bỏng nhí nhố tê liệt. Chị ko ưa nên những em liệu lối nhưng mà đối xử.

Hơn nhì mươi phái nữ canh ty việc nằm trong nhất tề tảo lên đường, bước theo đuổi cô quản ngại gia. Chỉ với cùng 1 cô bé bỏng ở lại, mái đầu ngắn ngủn ngôi thân thuộc đung trả, nhì tay lẹo sau lưng:

- Quý Khách là kẻ mới nhất hả?

- ...

- Nè, thay cho bởi nhìn bản thân bởi cái vẻ ngây ngốc tê liệt, sao chúng ta ko rằng gì đi? Mình thương hiệu Thụy An, chị Như bảo kể từ giờ các bạn sẽ ngủ cộng đồng chóng với bản thân, vì như thế vậy nên tụi bản thân kết thân thuộc nhé.

- ...

- Mà chúng ta nên vệ sinh thô đầu và thay cho ăn mặc quần áo thì mới có thể được vô ngủ đấy, ẩm ướt khai trừ thế này. À, bản thân cho tới mượn tạm thời ăn mặc quần áo nhé!

- ...

- Quý Khách thương hiệu gì đấy? Sao cứ yên lặng vậy? Hay là ko mến mình?

Thụy An thở lâu năm một giờ ngán chán nản, toan tảo lên đường thì chợt khựng lại bởi lời nói vạc rời khỏi. Cảm giác nên được tâm lý rất rất lâu, cảm xúc như bất cần thiết cái vô hình dung của thời hạn. Tựa hồ… giờ đàn Cổ Cầm xuyên qua chuyện mùng mưa.

- Hải Băng

Khẽ khàng. Trong veo. Nhẹ như sương sớm. Giọng rằng vạc rời khỏi thực hiện tim An dừng một nhịp.

- Quý Khách... thương hiệu Hải Băng? Hì, hoặc thế, Hải Băng tức là 'biển lạnh' nên không?

An rẽ mặt mày lại sát đứa bạn mới nhất, ngón tay vuốt những sợi tóc cái sang trọng mặt mày, để ý nhìn.

- Mắt xanh ngắt như hải dương, mái đầu lâu năm như sóng và tiếng nói nhẹ nhõm như sương. Quý Khách... xinh quá! Nếu An là đàn ông thì cũng sập gục luôn luôn hi hi.

An rẽ tai cô bé bỏng mới nhất cho tới thì thầm thì:

- Chị Như ghen ghét với chúng ta đấy. Chị tớ xấu xí tính lắm. Cậu Ba thân thuộc thiện với quý khách, tuy nhiên chuyện đem áo cho những người rét mướt thì trước đó chưa từng nhé. Nếu chúng ta lấy lòng được cậu Ba thì chị Như tiếp tục lồng lộn lên tới mức nhưng mà coi. Nhưng cho dù sao ở cái mái ấm này tốt nhất có thể nên theo đuổi ý chị tớ nếu còn muốn sinh sống bình yên ổn. Còn nữa, chúng ta phải ghi nhận cái biệt thự hạng sang to lớn này còn có tía ông vua rất đẹp trai nhưng mà bất kì kẻ nào thì cũng nên phục tùng: cậu Cả Lâm Chấn Khang, cậu Hai Lâm Chấn Phong, và cậu Ba Lâm Chấn Nam. Hơn không còn, với tía điều kiêng kị bạn phải bắt rõ: ve sầu thưa cậu Ba trước mặt mày chị Như, thực hiện mất lòng cậu Cả và... vấp vô người cậu Hai. Nếu phạm nên một trong những tía điều Theo phong cách này hoặc cách thứ hai, các bạn sẽ sinh sống ko yên ổn đâu!

An hất tóc, thủng thỉnh tảo lên đường, chẳng cần phải biết đứa bạn tê liệt lo ngại hoặc kinh ngạc.

- Đừng suy nghĩ An nhiều chuyện. An mong muốn chất lượng tốt cho chính mình thôi. Tại cái vùng địa ngục này giúp sức nhau là chất lượng tốt nhưng mà.

An lên đường rồi, cô bé bỏng tê liệt vẫn đứng tê liệt. Và tuyệt nhiên ko một ít vẻ quan hoài, kinh ngạc hoặc sợ hãi hãi. Lặng yên ổn. Suy suy nghĩ điều gì thì chỉ mất cô bé bỏng biết.

Hơn năm giờ sáng sủa.

- Mấy giờ rồi nhưng mà ngươi còn ngủ? Chây lười biếng nói chung thế à?

Hải Băng giật thột tỉnh giấc sau giờ chửi the thé của một cô canh ty việc. Băng vực lên, dụi đôi mắt.

Bộp! Cả bộ quần áo thực hiện phòng bếp cất cánh trực tiếp lên đầu cô nàng nhỏ.

- Mặc vô rồi rời khỏi thao tác làm việc đi!

- Gần bảy giờ rồi. Nhanh lên nào là – Giọng Kiều Như ở chống phòng bếp thúc giục giục

- Yến! Món salad hoàn thành chưa? Mang rời khỏi đi!

- Dạ hoàn thành rồi chị.

- Nhanh lên! Đổ nước quá bên trên kệ lên đường, gớm ghiếc quá

- Vâng… oái!

Nửa chậu thau nước đục ngầu hắt lên trên người Hải Băng, cô bé bỏng đang được tỉ mẩn vệ sinh chén đĩa.

- Ồ! Chị rủi ro. Chịu khó khăn nha em.

Thuỵ An chạy lại, cằn nhằn:

- Thế này nhưng mà chị bảo rủi ro gì. Đường thì rộng lớn thênh thang thế kia

- Im lên đường, chuyện ngươi à? – Cô gái canh ty việc gắt lên, rồi tảo sang trọng nhìn cô bé bỏng mới nhất cho tới - Còn từng bộ quần áo này thôi nên em ráng đem đến tối giặt nha. Lần sau thì nên rời lên đường khi chị qua chuyện đấy!

Cô tớ tảo lên đường, liếc nhìn Kiều Như vẻ lập được công rộng lớn. Như khẽ mỉm cười đáp lại.

Hải Băng ko quan hoài là cố ý hoặc vô ý, lại nối tiếp vệ sinh chén đĩa.

- Cậu chủ! Chúc một buổi sớm chất lượng tốt lành!

Cả mặt hàng người canh ty việc hàng loạt cúi xuống Lúc Chấn Nam lao vào chống ăn. Chỉ với Hải Băng chẳng hiểu gì cứ đứng trực tiếp, đôi mắt trân trân nhìn.

Xem thêm: muôn vàn lệ quỷ xếp hàng tỏ tình với tôi

- Không cần thiết lưu giữ phép tắc đâu. Chúc những em một buổi sớm chất lượng tốt lành lặn.

Chấn Nam nở một nụ mỉm cười thân thuộc thiện, chợt liếc nhìn cô bé bỏng cuối mặt hàng, mỉm mỉm cười.

- Cậu Ba khi nào thì cũng nhã nhặn thế đấy - Thụy An đứng cạnh khẽ đẩy tay đứa bạn. - Tại trên đây thì nhiều vô kể nường bị tiêu diệt miệt mài bị tiêu diệt mệt mỏi. Mà chúng ta với choáng không? Mỗi bữa sáng sủa nhưng mà thực hiện đồ ăn như cho tất cả tuần thế đấy. Chỗ này chỉ cho tới tía ông vua mái ấm này sử dụng thôi. Thực rời khỏi thông thường chỉ mất từng cậu Ba bữa sáng, cậu Cả thì khan hiếm còn cậu Hai thì tuyệt nhiên ko.