truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Trái ngượi với nhị người bọn họ, Hàn Trí Minh như ở một thái rất rất không giống. Anh tớ càng cảm nhận thấy kích ứng và điên cuồng.

Bỗng một tiếng động rộng lớn vang lên, một viên đạn trúng vai trái ngược của hắn. Tay cầm cố can Fe của Hàn Trí Minh buông thõng, ngày tiết chính thức tuôn đi ra. Chiếc can Fe rơi xuống nền khu đất tạo thành tiếng động sườn lưng keng chói tai.

Bạn đang xem: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Hàn Trí Minh nhức nhối ôm siết lấy mồm chỗ bị thương phía hai con mắt căm thù quan sát về người nọ. Người bại liệt khoác một bộ đồ quần áo thể thao đen ngòm càng thực hiện tôn vinh nước domain authority white. Mặt đã biết thành tủ lại bên dưới lớp khẩu trang y tế white, đầu group nón lưỡi trai. Đôi tay thong nhiều năm đang được cầm cố súng chĩa trực tiếp vô đầu Hàn Trí Minh.

Đám nằm trong hạ của hắn hàng loạt rút súng chĩa ngược lại phía anh.

Hàn Duệ vắng lặng nâng Trình Nhất Hoan xuống: "Anh còn ổn định không?"

"Chưa bị tiêu diệt được." Máu vẫn chảy, cứ tình hình này thì thiệt không đúng một chút nào. Chỉ ao ước Trí Anh và Cường Hào sớm rước người cho tới.

"Mày là thằng nào?"

Hàn Thiên ko lăm le tiếp tục banh câu nói. nhưng mà mong muốn thẳng nổ súng giết thịt bị tiêu diệt Hàn Trí Minh.

"Mày mong muốn giết thịt tao? Vậy con cái nhỏ này tiếp tục bị tiêu diệt ngay lập tức ngay tức khắc." Hàn Trí Minh dè chừng lùi đi ra, sau đó 1 bước. Hắn đá chiếc Smartphone qua quýt phía anh.

"Vậy sao?" Hàn Thiên cười cợt rét mướt. Khi nãy trước lúc tới phía trên, anh tiếp tục tra đi ra điểm Hàn Mẫn Nhu bị nhốt và gửi địa điểm qua quýt cho tới Lí Kiệt. Chắc giờ này Lí Kiệt đã và đang cho tới điểm rồi.

"Giọng phát biểu này..." Trong khi còn đang được nghi ngại về tiếng nói Lúc nãy thì Hàn Trí Minh có được cuộc gọi: "Mày phát biểu loại gì? Có kẻ đột nhập? Con nhỏ này được cứu vãn rồi? Lũ không có tác dụng." Hắn rít lên lênh láng tức giận: "Bằng từng giá chỉ cần bắt bọn chúng lại cho tới tao, nếu như không rước mạng chó của bọn chúng mi sắp tới."

Khi vừa phải húi điện thoại cảm ứng cũng chính là khi nó bị vỡ nhừ ở lắc lóc bên dưới sàn khu đất giá rét.

Nhận được tin cẩn Hàn Mẫn Nhu đã và đang được cứu vãn, trọng trách đã và đang được hạ xuống.

Hàn Duệ tận dụng thời cơ này với tay lấy khẩu pháo bắt bị tiêu diệt tía thương hiệu nằm trong hạ ngay gần bại liệt. Hàn Thiên cũng nhanh gọn lẹ xử gọn gàng tía thương hiệu sót lại. Vài thương hiệu nằm trong hạ phía bên dưới được dặn dò ko được quy tắc rời ngoài địa điểm nên ko một thương hiệu nào là lên đánh giá tình tình. Hơn nữa bọn chũng cũng chỉ nghĩ về Hàn Trí Minh đang được hành hạ và quấy rầy kẻ bại liệt.

Chỉ còn 1 mình Hàn Trí Minh đơn độc kháng trả.

"Chúng mi...ko được sắp tới. Mày...mày...mi là Hàn Thiên?" Hàn Trí Minh cầm cố súng chỉ loạn xị.

Hàn Thiên cũng ko tủ lấp liếm thân thuộc phận nữa, anh bay quăng quật lớp khẩu trang y tế và cái nón ném qua quýt một phía.

"Quả nhiên là mi."

"Tại sao mi ko chết?"

"Mày còn sinh sống thì tao sao rất có thể bị tiêu diệt trước mi được?" Hàn Thiên nhướng mi phát biểu.

"Hàn Duệ fake cậu ấy cút trước cút."

"Nhưng..."

"Đi cút, thương hiệu này nhức chuẩn bị ngất cút rồi."  Hàn Thiên liếc đôi mắt coi Trình Nhất Hoan đang được gặm răng Chịu đựng đựng.

Trình Nhất Hoan mặc dù nhức vẫn cố banh đôi mắt tính phản bác: "Cậu..."

Hàn Duệ lưỡng lự chốc lát rồi ra quyết định nâng Trình Nhất Hoan vực dậy, choàng tay anh tớ qua quýt vai bản thân.

Dù sao Trình Nhất Hoan cũng vì thế nâng thay cho anh một trị đạn nên là ko thể nhằm anh tớ ở phía trên hóng bị tiêu diệt.

"Anh nhị, cẩn trọng. Em tiếp tục trở lại ngay lập tức."

"Ừm."

Hàn Trí Minh tức giận run rẩy người: "Chúng mi ko kẻ nào là được quy tắc rời ngoài phía trên."

Xem thêm: đơn ly hôn truyện

"Mày không tồn tại quyền ra quyết định nữa rồi."

Hàn Duệ nâng Trình Nhất Hoan xuống, thân thuộc chừng bị đám nằm trong hạ chống lại. Khẩu súng bên trên tay anh đã mất đạn. Hàn Duệ đành bịa anh tớ dựa người vô tường ngăn đàng sau rồi 1 mình xông vô tiến công tay song với bọn bọn chúng.

Chừng khoảng chừng năm phút sau toàn bộ đều ở rạp bên dưới chân anh.

Hàn Duệ trở lại nâng Trình Nhất Hoan.

"Không sao chứ?" Trình Nhất Hoan fake tay vệ sinh vệt ngày tiết bên trên khóe môi anh.

"Tôi ko có gì, anh vẫn ổn định chứ? Chúng tớ cút thôi."

Phía bên trên Hàn Thiên vẫn đang được đối đầu trực diện với Hàn Trí Minh. Kẻ oán ko group trời cộng đồng đang được ở ngay lập tức trước đôi mắt, một tia sát không khí lạnh lẽo bao quấn.

"Hàn Thiên, mặc dầu thời điểm hôm nay tao cần bị tiêu diệt cũng cần kéo theo đòi mi. Từ nhỏ cho tới rộng lớn đồ vật gi mi cũng giành với tao. Đến từ đầu đến chân tao thương, em ấy cũng chỉ khuynh hướng về mi. Chính mi tiếp tục đẩy em ấy đi ra thế mạng."

"Vậy kết đốc ở phía trên cút." Hàn Thiên cũng không thích nối tiếp song teo với hắn, khi anh cút còn ko xin xỏ quy tắc cô. Anh cần nhanh gọn lẹ kết đốc còn quay trở lại siêng vợ

Ngón tay tiếp tục bịa bên trên cò súng, đùng một phát anh đem xúc cảm còn tồn tại người đứng đàng sau. Một khẩu pháo được hướng trực tiếp vô đầu anh.

"Hàn Thiên thời điểm hôm nay mi bại rồi."

"Anh trai tôi là vì thế anh nhưng mà bị tiêu diệt, tôi ko thể ko trả oán."1

"Trương Hùng?"

Người bại liệt kể từ từ dịch rời đứng trước mặt mày anh.

"Cậu..."

Trong ánh nhìn Trương Hùng chứa chấp lênh láng hận oán, căm thù.

Hàn Trí Minh ở một phía cười cợt đập lên.

"Hàn Thiên mi ko ngờ chứ gì? Thật kích ứng, thiệt kích ứng."

"Mới đầu tao còn tưởng tè tử này bịa điều lừa tao, thiệt ko ngờ lại dụ được mi xuất hiện. Mày tưởng plan của tao chỉ mất thế thôi sao? Hàn Thiên mi vượt lên trên coi thông thường tao rồi."

"Lần trước mi suôn sẻ bay bị tiêu diệt tuy nhiên làn này thì chớ mơ."

Hàn Trí Minh giơ chiếc Smartphone đi ra phía đằng trước, phía bên trong hiện thị hình hình họa Lí Kiệt, Châu Hân Hân, Hàn Mẫn Nhu hiện nay đang bị giam cầm lại vô 1 căn chống bị bịa bom. Thì đi ra toàn bộ là một chiếc bẫy được giăng sẵn đợi anh nhảy vô.

Chuyển cảnh hình hình họa Vương Báo An đang được ngồi bên trên ghế sô trộn coi TV, ko thấy Trí Anh đâu cả.

"Không mong muốn bọn họ xẩy ra chuyện thì quăng quật súng xuống."

Cạch...Khẩu súng bên trên tay anh bị ném qua quýt một phía. Tên đó lại dám lấy cô đi ra nhằm uy hiếp anh.

"Haha Hàn Thiên ở đầu cuối mi cũng chỉ là người bại cuộc."

"Trương Hùng, nổ súng cút. Nhưng ghi nhớ phần đầu nhằm cho tới ở đầu cuối."

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Đoàng...

Một trị súng ngay tức khắc trúng bụng trái ngược của anh ý, Hàn Thiên ôm mồm chỗ bị thương lênh láng nhức nhối.

"Tốt...đảm bảo chất lượng lắm. Mau nối tiếp."