trọng sinh mạt thế nữ vương đế thiếu quỳ xuống

                                    
                                              

Edit by Thanh tỷ

Chương 216: Em cần bảo đảm bản thân thiệt tốt

Bạn đang xem: trọng sinh mạt thế nữ vương đế thiếu quỳ xuống

Giọng của Vân Hoán sở hữu chút khàn khàn, vô tối tối trình bày ko rời khỏi được sở hữu từng nào êm ả tai, anh không thích làm cho Tần Nhất nguy hiểm.

Hiển nhiên, điều này cực kỳ ko phù phù hợp với anh của thời xưa. Đối với Vân Hoán nhưng mà trình bày, anh đã từng rời khỏi ra quyết định gì thì sẽ không còn sửa thay đổi, cũng sẽ không còn hối hận hận. Nhưng chuyến này, chuyến này, anh lại sở hữu chút hối hận hận.

Với dung mạo của Tần Nhất, nếu mà bị đám người cơ phân phát hiện nay tiếp tục cực kỳ nguy khốn. Nếu như bọn anh ko thể xua cho tới đúng lúc, nếu mà, nếu mà...

Trong đầu Vân Hoán hiện thị lên vô số kỹ năng, Sở Sở ngược thực là kẻ mái ấm, là đồng group ở cộng đồng cùng nhau nhiều năm. Thế tuy nhiên, tuy vậy đái gia hỏa trước đôi mắt lại là đứa em trai anh thề bồi cần bảo đảm cả đời.

Từ trước đến giờ, Đế thiếu thốn thao tác làm việc sát trừng trị ngược quyết, sở hữu chút do dự.

Tần Nhất ngạc nhiên, Lúc chạm với lo ngại mặt đáy đôi mắt Vân Hoán, trong tâm cô đùng một phát thấy rét áp: "Hoán ca, tôi tiếp tục bảo đảm đảm bảo chất lượng phiên bản thân thiết, ko cần thiết lo ngại. Với lại, chỉ mất tôi mới mẻ rất có thể lên đường, ko cần sao."

Trong đám người chúng ta, có thể fake trang phái nữ sinh cũng chỉ mất cô và Sở Mặc Hòa, những người dân không giống độ cao đều ko bao nhiêu một cách khách quan. Sở Mặc Hòa ngược lại mong muốn lên đường, tuy nhiên anh tớ không tồn tại dị năng niềm tin, ko thể ngụy trang đảm bảo chất lượng phiên bản thân thiết.

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Nếu là trước tận thế, phụ thuộc vài ba khí cụ nhỏ, ngược lại có thể hoàn thiện che lên đường hầu kết của tôi. Còn giờ đây ở đâu tìm ra những vật đó? Hơn nữa, dị năng niềm tin của Tần Nhất sở hữu chút khác lạ, cô rất có thể thay cho thay đổi phiên bản thân thiết một cơ hội hoàn thiện.

Môi mỏng manh của Vân Hoán rung rinh rung rinh, sau cùng lời nói mong muốn trình bày đều hóa trở thành giờ đồng hồ thở lâu năm. Tần Nhất cảm nhận thấy ấm cúng, cô được Vân Hoán ôm vô vào ngực.

Chóp mũi là mùi hương hương thơm bạc hà dễ dàng ngửi bên trên người Vân Hoán, mặt mũi tai là lời nói trình bày tràn ngập lo ngại của anh: "Thất Thất, đồng ý với tôi, em cần bảo đảm bản thân thiệt tốt?"

Tần Nhất kìm lòng ko được ôm hạn hẹp của Vân Hoán, cô nghe được thanh âm của tôi phiêu đãng vô bóng đêm: "Ừm."

Mấy người Lâm Bạch đều vẫn lên xe cộ, biết lão đại mái ấm bản thân ko yên ổn lòng Tần Nhất, xác minh nhịn ko được mong muốn nhắn tìm hiểu vài ba câu.

Xem thêm: câu dẫn cha của bạn học

Trần Triệt lơ là biếng phụ thuộc ghế ngồi, sản phẩm lông nheo thích mắt xẹt qua chuyện, hành lang cửa số xe cộ đang được cởi, kể từ góc nhìn của anh ý tớ rất có thể trông thấy người con trai to lớn đang được bao phủ lấy phái nữ sinh nhỏ nhắn xinh xẻo vô ngực. Hai người nhìn như sở hữu ý tình miên man, thế nào thì cũng trình bày ko không còn. Nhìn nhị người xưng song như vậy, Trần Triệt đùng một phát lại cảm nhận thấy vô cùng chướng đôi mắt.

Chợt, một giờ đồng hồ cười cợt giễu truyền cho tới. Lâm Bạch và Lâm Thanh ngồi ở phần bên trước xúc cảm sở hữu thanh âm thiệt thấp vang lên, như sở hữu như ko, chúng ta không tồn tại nghe rõ rệt.

Quay đầu lại nhìn, Trần Triệt vẫn tựa đầu bên trên ghế ngồi ngủ thiếp lên đường, đèn trần vô xe cộ đang được không ngừng nghỉ lấp lóe, độ sáng thanh thanh chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của Trần Triệt.