tro choi chinh phuc ong xa kieu ngao

Trò Chơi Chinh Phục: Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy HiểmChương 1: Sinh rời khỏi đứa nhỏ

Nước S.

Bạn đang xem: tro choi chinh phuc ong xa kieu ngao

Ở bên trên thị xã nhỏ ngay gần ven bờ biển với độc nhất một tòa biệt thự cao cấp.

Đêm, đích hứa cho tới.

Có một bóng hình người nam nhi nhẹ dịu lên đường vô chống của cô nàng, túa trói buộc bên trên người, môi giá buốt như băng phủ lên song môi anh bới hồng hào của cô nàng...

Cô gái đang được ngủ say bị bất thần bị đột nhập trở thành với chút không dễ chịu, chìa tay sẵn sàng để đèn sáng, lại bị người nam nhi ngăn lại.

"Không được để đèn sáng."

Một tiếng nói hùng hậu bá đạo trầm thấp, đem bám theo ngôn giọng điệu phách vương vãi fake.

"Tiếng sóng đại dương phía bên ngoài quá to, tôi hãi..." Giọng cô nàng yếu mềm, nghe thấy ngay lập tức thực hiện cho tất cả những người tớ tiếc thương.

Giọng người nam nhi giá buốt lùng, "Sợ cứ ôm chặt tôi."

Cô gái chỉ rất có thể nghe điều vòng đeo tay ôm dòng sản phẩm eo lớn rộng lớn của anh ấy tớ, tùy ý anh tớ dẫn bản thân lập cập rẩy tối đa...

Đây đang được là bữa tối ngày loại tía.

Bốn mon sau.

Cô gái kéo rèm hành lang cửa số thiệt dầy ngăn chặn độ sáng, ánh mặt mày trời ấm cúng gold color kim xuyên thấu qua quýt khe hành lang cửa số đưa vào, bên trên mặt mày khu đất lan rời khỏi loại độ sáng sặc sỡ.

Ánh đôi mắt cô si chết mệt ánh mặt mày trời tưng bừng bên trên bãi tắm biển, ngón tay từ từ vuốt ve sầu tấm kính vô trong cả, mặc dù tiến công vỡ tấm kính thì thế nào là, phía bên ngoài còn tồn tại một tầng tuy nhiên Fe.

Đột nhiên, nghe đâu cô hạ quyết tâm xoay người ra đi phía ngoài, một vừa hai phải tiếp cận cửa ngõ ngay lập tức bị nhị phái nữ chung việc ngăn chống lại, "Tiểu thư, cô mong muốn lên đường đâu?"

Cô gái cắm môi, "Tôi mong muốn ra bên ngoài lên đường đi dạo, thường ngày đứng ở vô căn chống này tôi chuẩn bị ngột ngạt cho tới chết!"

Xem thêm: quang chi tử

Nữ chung việc coi thông thoáng qua quýt bụng tương đối nhô lên của cô ấy, kính cẩn nói: "Tiểu thư, giờ đây cô là phụ phái nữ với bầu, tiên sinh đang được phân phó, cô chỉ rất có thể sinh hoạt ở vô biệt thự cao cấp này."

Cô gái tức dỗi nói: "Tôi mong muốn thấy tiên sinh những người! Anh tớ đang được nhốt phi pháp! Còn với đứa con trẻ này, tôi ko muốn!"

Nữ chung việc coi cô một chiếc, "Tiểu thư, ý nghĩ về vì vậy cô tránh việc với, rất có thể bầu người con của tiên sinh này là vinh hạnh của cô!"

Vinh hạnh u nó! Đến giờ đây cô cũng không tồn tại thấy rõ rệt dòng sản phẩm người gọi "Tiên sinh" tê liệt phát triển coi thế nào là, ngộ nhỡ anh tớ là ông già cả thì làm thế nào bây giờ?

Mặc cho dù trong thâm tâm nghĩ về như vậy, tuy nhiên cô thấu hiểu anh hẳn ko nên, vô cảnh tối lửa tắt đèn bữa tối, phụ thuộc vào cảm xúc, vẫn rất có thể cảm xúc được đàng cong domain authority thịt rắn vững chắc của anh ấy...

Nghĩ sắp tới đây, nhị gò má cô nhiễm lên mẩn đỏ.

"Ta trở lại rừng hoa một chút!"

"A Bình, cô lên đường nằm trong tè thư lên đường, chắc chắn nên bảo đảm an toàn tè thư tin cậy thiệt đảm bảo chất lượng."

"Vâng!" Cô gái chung việc gọi là A Bình hấp tấp vàng lên giờ đồng hồ bám theo.

Cô gái nhỏ giọng lầu bầu nói: Còn bảo đảm an toàn tin cậy tôi sao? Không nên là mong muốn giám thị tôi hãi tôi chạy trốn sao? Thật sự là xứng đáng giận!

Tới điểm này rộng lớn tư mon, cô còn không tồn tại thấu hiểu đó là địa hạt nào là, thường ngày chỉ rất có thể đứng ở phía bên trong biệt thự cao cấp này, điểm nào thì cũng ko thể lên đường, phía bên ngoài hiên chạy dài và lầu bên dưới vườn hvườn hoa lầu bên dưới đều chuẩn bị camera 360 chừng ko góc bị tiêu diệt, lại ko bàn về con số người chung việc và bảo đảm an toàn phía bên trong biệt thự cao cấp.

Tường đồng vách Fe, cô mong muốn chạy trốn cũng trốn ko bay.

Cô từng chất vấn người nam nhi kia: Vì sao là mình?

Có thể người nam nhi tê liệt chỉ biết niêm phong mồm bản thân, thực hiện mang lại cô ngoan ngoãn ngoãn quá nhận anh thực hiện mang lại cô cuồng phong bão táp...

Xem thêm: truyện tranh nhất niệm vĩnh hằng

Cảnh trí vô rừng hoa cảnh đặc biệt rất đẹp, đầy đủ loại mẫu mã hoa giành giật phô trương sắc, rất có thể cô nàng lại không tồn tại tâm tình hương thụ bọn chúng nó, giờ đây thân ái thể cô trọn vẹn không tồn tại tự tại, tương tự như con cái khổng tước đoạt bị nhốt ở vô lồng tơ vàng.

"Tiểu thư, chưng sĩ trình bày cô nên duy trì tâm tình sung sướng, vì vậy so với thiên thần vô bụng cũng đảm bảo chất lượng." A Bình thổ lộ.

"Đúng vậy! Sinh đứa bé xíu rời khỏi có lẽ rằng sẽ sở hữu tự động do!" Cô gái vắng lặng thở lâu năm trình bày, bàn tay khôn khéo nhẹ dịu phủ lên sinh mệnh nhỏ vô bụng, tâm tình đặc biệt phức tạp.