trình thư ý

Giang Thành cuối thu, năm giờ tía mươi chiều.

Mặt trời đã trở nên mây lép vế kể từ khi nào là, tia nắng bị kìm hãm trong mỗi tầng mây, nỗ lực giãy giụa dụa tuy nhiên chỉ trị rời khỏi được chút độ sáng le lói.

Bạn đang xem: trình thư ý

Trịnh Thư Ý đang được nằm úp mặt trêи bàn ngủ gà ngủ gật, trêи trán cô vẫn ngấm một tờ các giọt mồ hôi mỏng dính.

Tiếng chuông điện thoại thông minh vang lên ăm ắp lảnh lót ở phần trong giờ đồng hồ gõ keyboard tới tấp và ăm ắp công cụ, kéo Trịnh Thư Ý thoát khỏi giấc mơ.

“Xin xin chào, van lơn chất vấn cô liệu có phải là Trịnh Thư Ý, phóng viên báo chí của tuần san Kinh tế và Tài chủ yếu đúng không nhỉ ạ?”

Trịnh Thư Ý nhận điện thoại thông minh, nỗ lực tươi tắn nhằm thủ thỉ, “Đúng là tôi trên đây, van lơn chất vấn anh là?”

“Tôi là Trần Thịnh, trợ lý của tổng giám đốc ngân hàng Minh Dự, mon trước quý tập san và Thời tổng Thời Yến vẫn hứa hẹn phỏng vấn, thời hạn vẫn hứa hẹn là ngày mai, cô còn lưu giữ không?”

Trịnh Thư Ý tươi tắn ngay lập tức tức thời, bên cạnh đó vô thức ngồi ngay người dậy.

Chuyện này đương nhiên là cô lưu giữ rồi.

Trong thời hạn này, cô vẫn nghe thật nhiều về cái brand name Thời Yến này.

Anh chất lượng tốt nghiệp ở châu Âu, quay trở lại tiêu thụ ngân hàng cá nhân Minh Dự trực nằm trong tập đoàn lớn Minh Dự, Tính từ lúc bại lừng danh của anh ý được truyền đi mọi nơi vô giới.

Những người vô giới khi này cũng ko coi chuyện này là sự việc tốt, vì như thế cho dù sao thì hiện trạng hoạt động và sinh hoạt của ngân hàng vẫn tràn đầy nguy hại, thậm chí là còn tồn tại ngôi nhà phản hồi về tài chủ yếu vẫn thay cho thay đổi cơ hội biểu đạt tráng lệ và trang nghiêm, nhận định rằng Thời Văn Quang lấy doanh nghiệp lớn nhỏ chỉ từ chút tương đối tàn khiến cho đàn ông bản thân đùa giỡn.

Nhưng sau thời điểm Thời Yến thực hiện công ty ngân hàng Minh Dự, anh nhất quyết giải quyết và xử lý những yếu tố như dựa vào trên mức cho phép vô hoạt động và sinh hoạt sale chi phí gửi và giải ngân cho vay hoặc những khủng hoảng rủi ro hoàn toàn có thể xảy cho tới, nhắc đến hình thức vận hành và trấn áp nguy khốn, sấm rền dông tố cuốn thay cho thay đổi càn ranh.

Hai mươi bảy tuổi tác, Thời Yến khiến cho toàn cỗ giới tài chủ yếu để ý cho tới bản thân, hào quang quẻ liên tiếp lan sáng sủa, những lời nói mời mọc phỏng vấn cũng thực hiện nổ đường dây nóng của văn chống tổng giám đốc ngân hàng Minh Dự.

Mặc cho dù tiếng vang vang xa thẳm tuy nhiên những bài bác phỏng vấn về anh lại không nhiều cho tới thảm thương.

Dù với là doanh nghiệp lớn truyền thông hàng đầu cũng khó khăn nhưng mà sẽ có được thời cơ phỏng vấn anh, nếu như lấy được vài ba câu vấn đáp cũng đầy đủ nhằm thực hiện title mắt chói trêи trang bìa.

Trịnh Thư Ý nghe phát biểu tổng biên ngôi nhà cô từng giúp sức Thời Yến một việc nhỏ nên mới mẻ hứa hẹn được ngày phỏng vấn.

Lúc công ty biên giao phó trách nhiệm đó lại mang lại Trịnh Thư Ý, toàn cỗ nhân viên cấp dưới vô tòa biên soạn đều hâm mộ cô.

Cái thương hiệu “Thời Yến” này hoàn toàn có thể thú vị vô số góc nhìn truyền thông, điều này tức là phóng viên báo chí nào là hoàn toàn có thể phỏng vấn anh cũng tiếp tục sẽ có được sự để ý của người xem.

Nhưng cú điện thoại thông minh đó lại khiến cho Trịnh Thư Ý trở thành lo ngại, cô cẩn trọng chất vấn lại, “Có cần với thay cho thay đổi gì ko ạ?”

“Chuyện là thế này…” Trần Thịnh phát biểu, “Thời gian tham phỏng vấn vốn liếng vẫn hứa hẹn vô chín giờ sáng sủa mai, tuy nhiên vì như thế Thời tổng với việc riêng rẽ nên ngày mai ko thể phỏng vấn được.”

Trịnh Thư Ý, “Thế còn sau đó…”

“Mấy ngày tiếp theo sau có lẽ rằng cũng không tồn tại lịch trống rỗng.” Trần Thịnh phát biểu, “Thế nên thời hạn phỏng vấn lùi lại cho tới một tuần sau thì với tiện ko ạ?”

Không được.

Việc đăng bài bác phỏng vấn chỉ mất hiệu lực hiện hành vô một thời hạn chắc chắn, đợt này vòng cút vòng về cũng tiếp tục rơi rụng thêm 1 tuần, từng chuyện đã và đang muộn rồi.

Trịnh Thư Ý hấp tấp vàng phát biểu, “Tuần sau thì thiệt sự ko được rồi, anh coi demo hoàn toàn có thể nhín rời khỏi một chút ít thời hạn được ko ạ? Phỏng vấn qua quýt điện thoại thông minh cũng rất được nữa!”

Trần Thịnh, “Chuyện này kiêng dè là ko được rồi, tôi ko thể phân tích với cô tuy nhiên quả thực nếu như muốn sớm nhất có thể thì cần cho tới tuần sau anh ấy mới mẻ với lịch trống rỗng.”

“Vậy còn tối ni thì sao?” Trịnh Thư Ý chất vấn, “Tối ni anh ấy với rảnh không? Chỉ tía giờ đồng hồ thôi, còn nếu không thì nhị giờ đồng hồ cũng rất được.”

Không hóng Trần Thịnh vấn đáp, Trịnh Thư Ý cắm răng phát biểu tiếp, “Một giờ đồng hồ thôi cũng được! Anh thực hiện ơn gom tôi được không?”

Trần Thịnh vắng lặng một thời gian, hạ tiếng nói, “Tối ni Thời tổng với cùng 1 buổi tiệc khá cần thiết, với lẽ… tôi chỉ phát biểu là có lẽ rằng thôi nhé, trong những khi bại hoàn toàn có thể nhín chút thời hạn, cô thấy…”

“Tôi sẽ tới bại đợi!” Trịnh Thư Ý đồng ý ngay lập tức tức thời, “Anh mang lại tôi van lơn địa điểm, tôi sẽ tới bại đợi.”

Loading...

Trước Lúc quắp điện thoại thông minh, Trần Thịnh lại nhấn mạnh vấn đề thêm 1 đợt tiếp nhữa, “Cô Trịnh à, tôi hoàn toàn có thể bố trí mang lại cô tuy nhiên tôi ko đảm nói rằng Thời tổng với rảnh hay là không, hoàn toàn có thể cô tiếp tục rơi rụng công một chuyến đấy.”

Trong ống nghe chỉ để lại giờ đồng hồ “tút tút” công cụ, xung quanh quẩn mặt mũi tai cô hồi lâu, tiếp sau đó, Trịnh Thư Ý lại ở bẹp xuống bàn, sự stress từ từ mất tích, bám theo tiếp sau đó là hiện trạng trống rỗng trống rỗng, thẫn thờ.

Được phỏng vấn Thời Yến là chuyện cô nên sung sướng mới mẻ đích.

Nhưng sự nhạy bén vô “ngày dâu” vô khi đó lại càng mạnh rộng lớn, tâm lý của cô ý không tốt nhưng mà thậm chí là trong tim còn tồn tại chút chua chát.

Hôm ni là sinh nhật của chúng ta trai cô là Nhạc Tinh Châu.

Đây là đợt sinh nhật thứ nhất kể từ lúc nhị người bọn họ ở cùng mọi người trong nhà.

Nhạc Tinh Châu còn bịa đặt trước quán ăn, mua sắm vé coi phim, hóng cô tan thực hiện tiếp tục bên cạnh nhau đón sinh nhật.

Bây giờ cô không chỉ ko thể nằm trong các bạn trai đón sinh nhật, nhưng mà cô còn cần vác loại thân thiện bệnh tật này đi làm việc việc, thậm chí là còn tồn tại tài năng cút ko một chuyến.

Trịnh Thư Ý ngồi dậy, kể từ từ nhắm đôi mắt lại, hít vô bao nhiêu tương đối thiệt sâu sắc, tiếp sau đó tắt PC rồi chính thức nép dọn đồ vật.

Khổng Nam đang được vùi đầu ghi chép bạn dạng thảo, nghe thấy động tĩnh mặt mũi bàn đối lập thì ngửng đầu lên chất vấn, “Cô sao thế?”

Trịnh Thư Ý kháng lên bàn nhằm lấy điểm tựa đứng lên một thời gian, chờ đến lúc đợt đau thắt bên dưới bụng qua quýt cút, cô mới mẻ vấn đáp, “Phỏng vấn sớm, tối ni tôi cần cút rồi.”

“Hả?” Lúc này Khổng Nam mới mẻ để ý cho tới sắc mặt mũi của Trịnh Thư Ý.

Mặc cho dù cô với làn domain authority White nõn, tuy nhiên thời điểm hiện nay mặt mũi cô lại White bệch không tồn tại chút ngày tiết, vẻ xót xa yếu đuối hiện tại rõ ràng lên khuôn mặt, trọn vẹn không hề xúc cảm linh động sống động như thông thường.

“Cô với khỏe khoắn ko đấy?”

“Không khỏe khoắn cũng cần cút thôi, tôi còn cơ hội nào là nữa đâu.”

Trịnh Thư Ý tiếp cận cạnh máy in, ôm một ck văn khiếu nại, cụp đôi mắt coi chằm chằm bên dưới mặt mũi khu đất ngây ngẩn một hồi.

Máy in vẫn thao tác túc tắc, từng trang giấy má ngăn ngắn ngủn xuất hiện tại xếp gò ở trước mặt mũi.

Không biết điện thoại thông minh của người nào reo lên, Trịnh Thư Ý bỗng nhiên ngửng đầu lên, chớp chớp đôi mắt rồi cũng lấy điện thoại thông minh bản thân rời khỏi.

Có lẽ cô nên gọi mang lại Nhạc Tinh Châu phát biểu trước một giờ đồng hồ với anh, tuy nhiên một vừa hai phải phanh danh bạ rời khỏi, đối phương như với thần giao phó cơ hội cảm vẫn gọi năng lượng điện cho tới.

“Em yêu thương, lúc nào em tan tầm? Anh cho tới đón em nhé?”

Trịnh Thư Ý nhờ vào máy in, ngón tay vẽ vòng tròn xoe trêи mặt mũi báo, “Ngại quá, em với cùng 1 cuộc phỏng vấn đột xuất khoảng chừng chừng nhị giờ đồng hồ, nên có lẽ rằng ko bữa ăn nằm trong anh được rồi.”

Cô suy nghĩ tưởng rồi phát biểu tiếp, “Hôm ni em ko được khỏe khoắn, tối ni dĩ nhiên cũng ko cút coi phim được luôn luôn.”

Nhạc TInh Châu nghe thấy thế thì thở lâu năm, “Thôi được rồi, anh lần các bạn đón sinh nhật tạm thời vậy.”

“Vâng, em van lơn lỗi anh.” Trịnh Thư Ý mấp máy song môi, cô nhi nhí, “Lần sau em tiếp tục bù mang lại anh nhé?”

Khổng Nam hóng Trịnh Thư Ý quắp điện thoại thông minh, cô ấy thay đổi tay thay cho cây bút, tay bại kháng cằm, cười cợt tít đôi mắt, “Cho các bạn trai cô leo cây à?”

“Nếu ko thì sao bây giờ?” Trịnh Thư Ý chất vấn ngược lại, “Không cho chính mình trai leo cây, lẽ nào mang lại Thời Yến leo cây hoặc sao?”

“Ây, xứng đáng thương quá cút, các bạn trai thân thiện yêu thương của cô ý lại bị một thương hiệu nam nhi ko biết mặt mũi cướp rơi rụng thời cơ đón sinh nhật nằm trong cô rồi.”

“Cô phát biểu cứ như tôi cút đón sinh nhật cùng theo với Thời Yến ấy.” Trịnh Thư Ý thay cho tư liệu tiếp cận một phía đóng góp trở nên luyện, “Tôi cũng ko biết phát biểu gì luôn luôn, trong cả mặt mũi mũi Thời Yến rời khỏi sao tôi còn chưa bao giờ, thế và lại vì như thế anh tớ nhưng mà cho chính mình trai bản thân leo cây.”

Khổng Nam với tương đối khó khăn tin yêu, “Nhưng phát biểu cút cũng cần phát biểu lại, các bạn trai cô ko phát biểu gì không còn hả?”

“Mấy chuyện thế này thì phát biểu gì?” Trịnh Thư Ý suy nghĩ rồi phát biểu, “Anh ấy ko phát biểu gì, giãi tỏ tôi đã hiểu.”

“Chậc, các bạn trai cô hiểu chuyện trên mức cho phép được chấp nhận đấy.” Khổng Nam một vừa hai phải tắt PC một vừa hai phải phát biểu, “Chẳng tương tự các bạn trai tôi gì cả, bám người ham muốn bị tiêu diệt. Nếu tôi nhưng mà mang lại anh ấy leo cây thì cho dù là nguyên vẹn nhân gì thì anh ấy chắc chắn tiếp tục dỗi tôi.”

Trịnh Thư Ý thất thần vô thông thoáng chốc.

“Rắc” một giờ đồng hồ, ngón tay truyền cho tới đợt đau, cô bám theo bạn dạng năng rút tay về mới mẻ rời không trở nên máy đóng góp sách đâm rách rưới domain authority.

Nhưng đợt đau nhói trêи đầu ngón tay ko hề thuyên rời, thậm chí là còn lan vô tận trong tim.

Một tay Trịnh Thư Ý thay cho tư liệu, một tay thay cho điện thoại thông minh địa hình, cô thất thần đứng trước máy in một hồi lâu.

“Tôi tan thực hiện trên đây.” Khổng Nam thay cho túi vực lên, đem vỏ hộp dung dịch sang trọng, “Tôi thấy cô vẫn húp dung dịch rời nhức rồi, thay cho điều này cút, lưu giữ húp sớm đấy, chớ nhằm đến thời điểm phỏng vấn lại đau tới mức ngất cút.”

Nói kết thúc, cô ấy xích lại sát cô, thì âm thầm, “Nếu cô thất bại thì bao nhiêu người đang được coi chằm chằm cô chẳng cần hí hửng bị tiêu diệt rơi rụng sao.”

Trịnh Thư Ý ko buồn đáp lại lời nói nhắc nhở của Khổng Nam, vô đầu cô lúc này chỉ từ lại nhị chữ “hiểu chuyện”.

Có cần Nhạc Tinh Châu hiểu chuyện trên mức cho phép quan trọng rồi hoặc không?

Hơn nữa, cô một vừa hai phải phát biểu bản thân ko được khỏe khoắn, nhưng mà Nhạc Tinh Châu cũng ko hề chất vấn cô ko khỏe khoắn ở đâu.

Một Lúc vô đầu vẫn xuất hiện tại ý suy nghĩ nào là bại thì tiếp tục khó khăn nhưng mà kiềm hãm ko mang lại nó nảy búp trong tim.

Trịnh Thư Ý hoảng loạn ngồi xuống bàn thao tác, thay cho điện thoại thông minh chần chờ một thời gian, tiếp sau đó nhắn tin yêu mang lại Nhạc Tinh Châu.

Trịnh Thư Ý: Anh với buồn không?

Nhạc Tinh Châu:?

Nhạc Tinh Châu: Không đâu, anh hiểu nhưng mà, việc làm cần thiết rộng lớn. Sau này tất cả chúng ta còn nhiều loại sinh nhật nhằm ở cùng mọi người trong nhà nhưng mà.

Xem thêm: câu dẫn cha của bạn học

Nhạc Tinh Châu: Đúng rồi, một vừa hai phải nãy em bảo em ko khỏe khoắn, sao thế? Em bệnh dịch hả?

Trịnh Thư Ý thở phào thoải mái.

Xem rời khỏi là vì đang được trong đợt “dâu” nên cô khá nhạy bén, tâm lý nhiều rồi.

Trịnh Thư Ý: Không với gì, cho tới mùa “dâu” nên không dễ chịu TAT.

Nhạc Tinh Châu: Tội nghiệp thiên thần quá.

Nhạc Tinh Châu: Vậy em phỏng vấn ở đâu thế? Sau Lúc kết đôn đốc anh tiếp tục đón em.

Địa chỉ nhưng mà Trần Thịnh gửi mang lại cô là điền trang Warner ở phía tây ngoài thành phố.

Đang vào khung giờ hết giờ làm nên đàng bị kẹt xe pháo, Trịnh Thư Ý chịu đựng đựng đợt đau bụng, đem kể từ tàu lặn sang trọng xe pháo buýt rồi đón xe taxi, rơi rụng một giờ đồng hồ đồng hồ thời trang mới mẻ cho tới điểm hẹn.

Nói ko tức bực là fake, trêи lối đi ko biết cô vẫn mắng Thời Yến từng nào đợt rồi.

Nơi Trần Thịnh bố trí gom cô là quần thể nghỉ dưỡng ở trêи lầu của buổi tiệc. Chỗ này rộng thoải mái lại vô nằm trong long lanh, cũng vắng tanh người, hoàn toàn có thể khiến cho sự đơn độc của một người phóng đại cấp trăm đợt.

Trịnh Thư Ý ngồi trêи sofa, nhị chân nhấp lên xuống lư bám theo nhịp tích tắc của cái đồng hồ thời trang treo tường, cô để ý xung xung quanh không còn đợt này cho tới đợt không giống nhằm rời ko ngủ gật.

Nhưng thời hạn chờ đón ngược thực là lâu năm đằng đẳng, với bao nhiêu lần thứ nhất cô gục gặt như gà con cái phẫu thuật thóc, suýt nữa vẫn ngủ rơi rụng. Cho cho tới Lúc giờ đồng hồ Open vang lên, Trịnh Thư Ý mới mẻ giật thột ngồi trực tiếp dậy, ngửng đầu quan sát về phía ô cửa.

Dưới ánh sáng của đèn, một người nam nhi bước vào, khuôn mặt càng ngày càng rõ ràng bám theo ánh sáng của đèn sáng sủa rực.

Trịnh Thư Ý coi người một vừa hai phải cho tới, toàn bộ cơ thể cô như sạn bong bóng xì tương đối.

Người cho tới ko cần là Thời Yến nhưng mà là anh rể của anh ý – Tần Hiếu Minh, là kẻ xếp thứ nhị vô tập đoàn lớn Minh Dự lúc bấy giờ.

Người nam nhi này từng nhận phỏng vấn của cô ý vài ba đợt nên nhị người cũng tính là quen thuộc biết nhau.

Tần Hiếu Minh tiếp cận cũng coi thông thoáng qua quýt Trịnh Thư Ý.

Giây phút cô hấp tấp vàng ngồi ngay người, hai con mắt sáng sủa lung linh cho tới nỗi chỉ việc đứng vô góc tối cũng hoàn toàn có thể coi rời khỏi cô đang được cực kỳ hưng phấn.

Nhưng ngay lúc đương đầu với ông thì góc nhìn ấy lại thông thoáng chốc xám phun, khung hình cũng có thể có chút suy sụp.

“Tần tổng, ông cũng ở trên đây à?”

Tần Hiếu Minh tạm dừng một thời gian, lấp địa hình lại rồi phát biểu, “Ừ, sao cô lại ở đây? Có phỏng vấn ư?”

Trịnh Thư Ý trung thực đáp, “Vâng, tôi đang được hóng Thời tổng.”

Tần Hiếu Minh nhận xét cô kể từ trêи xuống bên dưới vài ba đợt, rồi lại coi sắc mặt mũi tái mét nhợt của cô ý, ông ko phát biểu gì, chỉ âm thầm phát biểu một câu, “Để người tớ chờ đợi như vậy” rồi tách cút.

Bên ngoài hành lang cửa số ko biết vẫn mưa kể từ khi nào là, giọt mưa tí tách rơi trêи lá cây, trị rời khỏi tiếng động loạt soạt.

Dưới lầu thỉnh phảng phất tiếp tục truyền cho tới tiếng động kể từ buổi tiệc, tuy rằng nhỏ tuy nhiên hoàn toàn có thể đoán được náo nhiệt độ thế nào là.

Vừa đối chiếu, Trịnh Thư Ý lại cảm nhận thấy bản thân càng thê thảm rộng lớn.

***

Hai giờ đồng hồ sau.

Ngay khi Trịnh Thư Ý thực sự ko ngăn được cơn buồn ngủ, nhị mí đôi mắt đang được ánh nhau thì giờ đồng hồ chuông điện thoại thông minh sau cuối cũng vang lên vô căn chống vắng ngắt, bỗng nhiên chốc xuất hiện tại một dự cảm ko lành lặn.

Trần Thịnh phát biểu, “Thật van lơn lỗi cô Trịnh, buổi tiệc ở trên đây vẫn kết đôn đốc, lát nữa Thời tổng còn tồn tại việc, mang lại nên…”

Quả nhiên.

Trịnh Thư Ý vắng lặng vài ba giây rồi mới mẻ phát biểu, “Tôi biết rồi, cám ơn anh nhé.”

Khi Trịnh Thư Ý một vừa hai phải vực lên, đầu bỗng nhiên choáng ngợp nên cô cần vịn ghế sofa một khi mới mẻ bước tiến vô cầu thang máy.

Đợi cho tới Lúc cô rời khỏi cho tới cổng điền trang Warner, ko ngoài Dự kiến, mưa vẫn giăng kín lối.

Gió thu đem bám theo mưa những vết bụi tương tự giống như các con cái dao rạch ngang lên đùi Trịnh Thư Ý.

Cô ko suy nghĩ thời điểm hôm nay bản thân cần đợi ở phía bên ngoài lâu như vậy nên chỉ có thể đem váy văn phòng thông thường, coi khá là nghiêm túc. Nhưng vớ vị domain authority mỏng dính bám chỉ đem nhằm lịch thiệp rộng lớn chứ chẳng được trò trống gì.

Chiếc váy trở ngại lắm mới mẻ lấp được cho tới đầu gối nhằm lộ nhị chân ra bên ngoài bên dưới lớp áo khóa ngoài, đứng không được một khi thì cô vẫn rơi rụng không còn xúc cảm.

Dần dần dần với người rời khỏi, Trịnh Thư Ý lùi sang trọng một phía, khi xoay đầu coi lại, cô trị sinh ra với quá nhiều người từng được cô phỏng vấn.

Xem rời khỏi đó là một buổi tiệc của giới tài chủ yếu.

Trịnh Thư Ý đang được suy nghĩ coi nếu như coi nữa thì cô hoàn toàn có thể gặp gỡ được Thời Yến hay là không, tuy nhiên cô giật thột quan sát một điều rằng cô ko biết mặt mũi mũi anh rời khỏi sao cả.

Thời Yến là kẻ từ tốn, khan hiếm Lúc xuất hiện tại trước mặt mũi công bọn chúng. Lúc Trịnh Thư Ý sẵn sàng tư liệu, cô với lên mạng lần tìm kiếm tuy nhiên chỉ thấy vô vài ba tấm hình họa toàn thân thiện tuy nhiên ko được rõ ràng, cũng không tồn tại hình họa chân dung thong dong.

Một lát sau, một nữ giới CFO của một doanh nghiệp lớn technology tài chủ yếu từng với duyên họp mặt Trịnh Thư Ý nhị đợt, thấy cô đứng ở bại hóng xe pháo tội nghiệp nên ngỏ ý ham muốn đem cô về tuy nhiên cô vẫn kể từ chối.

Lúc nãy Nhạc Tinh Châu với phát biểu sẽ tới đón cô.

Bây giờ chục một giờ đích, một giờ đồng hồ nữa mới mẻ qua quýt sinh nhật của anh ý.

Cô suy nghĩ, đem kệ thế nào là, cô muốn làm phát biểu một câu “chúc mừng sinh nhật” với anh.

Hành thầy thuốc kho bãi đỗ xe pháo ở lầu một rộng thoải mái và thật sạch sẽ, những khách quý đến chơi nhà lục tục lên xe pháo rồi tách cút, chỉ nhằm lại ánh sáng của đèn mù mờ sau đuôi xe pháo.

Chẳng bao nhiêu chốc, người vô buổi tiệc cũng không hề lại từng nào.

“Phóng viên Trịnh?” Một người nam nhi bước vào.

Trịnh Thư Ý xoay đầu coi lại, là 1 trong những vận hành cấp cho cao của một doanh nghiệp lớn cá nhân, nhị người chỉ gặp gỡ nhau với cùng 1 đợt tuy nhiên anh tớ hoặc nhắn tin yêu thủ thỉ với cô trêи Wechat.

Người nam nhi mỉm cười cợt bước vào sát sát cô, anh tớ một vừa hai phải phanh mồm cô vẫn ngửi thấy hương thơm rượu sặc sụa, “Cô cút 1 mình à? Để tôi đem cô về nhé.”

Người này Lúc xuất hiện tại trong mỗi tình huống xã giao phó thông thường thì cũng tương đối lịch thiệp, tuy nhiên lúc này trong cả câu xin chào chất vấn cũng không tồn tại, tâm tư tình cảm rõ ràng ràng ràng.

Trịnh Thư Ý đáp lại, “Cám ơn anh, tuy nhiên ko cần thiết đâu.”

Người nam nhi sáp lại sát, lưu giữ chặt cánh tay cô, “Đi thôi, mưa đồ sộ thế này khó khăn bắt xe pháo lắm.”

Trịnh Thư Ý nhíu ngươi, gỡ tay anh tớ rời khỏi, “Không cần thiết đâu, cám ơn anh. quý khách trai tôi cho tới ngay lập tức thôi.”

Nghe thấy nhị chữ “bạn trai”, người nam nhi nhận xét Trịnh Thư Ý một thời gian. Lúc đương đầu với cô, anh tớ biết lời nói này sẽ không cần vờ vịt kể từ chối nên ko phát biểu thêm thắt gì ngay lập tức tách cút.

Sau bại, lại sở hữu thêm 1 người nam nhi trẻ em tuổi tác ngỏ lời nói hệt như khi nãy.

Đây cũng chính là người cô quen thuộc, tuy nhiên Trịnh Thư Ý hiểu ra anh tớ là 1 trong những thương hiệu công tử ngôi nhà nhiều ăn nghịch tặc đích chuẩn chỉnh.

Sau khi sử dụng nguyên nhân “bạn trai” uy lực xua đuổi người bại cút, Trịnh Thư Ý tiếp cận mặt mũi tường đứng đợi.

Hôm ni Lúc bị Thời Yến mang lại leo cây, cô thiệt sự ko được tự do thoải mái mang lại lắm, rồi lại liên tiếp gặp gỡ những chuyện thế này, ngọn lửa ko thương hiệu trong tim cô dần dần bốc cháy.

Cảnh tượng cô đứng vô dông tố rét vừa đẹp rớt vào tầm đôi mắt của Tần Hiếu Minh một vừa hai phải cút thoát khỏi buổi tiệc.

Tần Hiếu Minh động lòng trắc ẩn, nghiêng người phát biểu với Thời Yến: “Đây ko cần là Trịnh Thư Ý sao? Cô gái nhỏ xứng đáng thương hóng cậu xuyên suốt đêm lại phí công. Tại trên đây nhiều người nên anh ko tiện, cậu lần thời cơ đem người tớ một phần đường cút.”

Thời Yến coi sang trọng, cô nàng quấn khăng quàng vị lông dê cho tới cằm, thực hiện nổi trội khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ to hơn 1 bàn tay một chút ít.

Dưới ánh sáng của đèn sáng sủa rực, sắc mặt mũi cô White bệt, chóp mũi cũng lạnh lẽo cho tới mẩn đỏ lên, vẫn không thay đổi vẻ xinh xắn như cũ, đôi mắt hạnh, môi anh khoét, xinh xẻo đáng yêu và dễ thương tương tự búp bê, cô chỉ đứng bại thôi cũng khiến cho người không giống yêu thương mến.

Chờ Lúc Trịnh Thư Ý ngửng đầu lên ko coi điện thoại thông minh nữa, một cái Bently black color lừ đừ rãi ngừng trước mặt mũi cô.

Cùng khi bại, sau sống lưng cô vang lên giờ đồng hồ bước đi.

Trịnh Thư Ý xoay đầu lại, vấp cần góc nhìn của những người nam nhi mũi nhọn tiên phong.

Ánh đôi mắt anh khẽ tạm dừng, ánh sáng của đèn chùm treo trần vị thủy tinh anh chiếu xuống gọng kính nạm vàng của anh ý, lắc động bên dưới gò má của anh ý.

“Phóng viên Trịnh?” Anh ngừng bước, áo vest ôm sát đưa đến đàng cong điểm khuỷu tay với tương đối lạnh lẽo lùng, “Tôi dẫn cô một quãng nhé?”

Trịnh Thư Ý trước đó chưa từng gặp gỡ người nam nhi này.

Nhưng cô vẫn đang được tâm lý, sao đám công tử ngôi nhà nhiều lúc này đều ngẫu nhiên như vậy.

“Không cần thiết đâu, cám ơn anh.”

Đôi đôi mắt ẩn khuất phía sau cặp đôi mắt kính lóe sáng sủa bên dưới ánh sáng của đèn, đuôi đôi mắt nhẹ dịu nhếch lên, góc nhìn rõ ràng là ngả ngớn tuy nhiên lại lòi ra một chút ít áp bức.

Thế là, vô cơn dông tố lạnh lẽo, Trịnh Thư Ý đón lấy góc nhìn của anh ý, phát biểu tiếp một câu, “Bạn trai sẽ tới đón tôi.”

Từng câu từng chữ, sẽ tính nhị chữ “bạn trai”, ngầm phát biểu rằng: tôi là kẻ vẫn với các bạn trai.

Xem thêm: bá đạo tổng tài cậu ấy mang cầu chạy

“…”

Khóe môi Thời Yến khẽ cong lên trở nên một nụ cười cợt lạnh lẽo lùng, anh nhét một tay vào bên trong túi, đựng bước tách cút.

Nhân viên kho bãi xe pháo Open xe pháo gom anh, anh khom người lên xe pháo, cái Bentley chạy nhanh chóng như cất cánh.