tổng tài và cô vợ nhỏ

tong-tai-ba-dao-va-co-vo-nho

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: tổng tài và cô vợ nhỏ

Trong 1 căn chống nhỏ kín, bóng tối bao quấn lên cả căn chống. Như con cái tai ác vật ngủ say đang được mở miệng to nhe răng chực đợi nuốt trộng những kẻ lầm lối lạc lối.

Hứa Trúc Linh cong sống lưng nằm ở vị trí bên trên nệm, cô cảm nhận thấy phiên bản thân ái tương tự bị vứt bùa, toàn bộ cơ thể cứng đờ ko thể động che.

Đêm ni... Là buổi tiệc đính ước của cô ấy và một người nam nhi khác!

Cô nghe thấy giờ đồng hồ xuất hiện, nỗi kiêng dè hãi nhanh gọn kéo lên, Hứa Trúc Linh lập cập rẩy nhắm chặt đôi mắt lại, cô kiêng dè tiếp theo sau tiếp tục xẩy ra chuyện ở ngoài tầm kiểm soát của cô ấy.

Nghe đồng cậu tía của phòng chúng ta Cố xấu xa vô nằm trong, không chỉ có thế tính cách còn tai ác kỳ lạ, giờ đồng hồ dữ trạm gác xa vời. Nghe phong thanh tuồng như với tàn tật ở mặt mày bại liệt, vì vậy mặt mày người không tồn tại lấy một người phụ nữ giới.

Vậy nên người vô TP. Hồ Chí Minh này, cho tới dù cho có ham hố cơ ngơi của phòng chúng ta Cố, cũng không đủ can đảm gả đàn bà cho tới anh tao.

Nhưng căn nhà chúng ta Hứa lại dám.

Nhà chúng ta Hứa thiếu thốn chi phí, tập đoàn lớn Hứa thị đứng trước bờ vực vỡ nợ. Cha của cô ấy vay mượn nặng nề lãi, giờ đây mặt mày bại liệt tiếp tục cho tới tận cửa ngõ nhằm đề nghị nợ, lại còn ham muốn mạng của thân phụ cô.

Cha Hứa Trúc Linh không thể cơ hội này không giống, lại ko nỡ quyết tử chị của cô ấy, thành phẩm tất yếu ko cần thiết trình bày cũng biết, cô bị thể hiện thực hiện đá kê chân.

Không biết thân phụ của cô ấy thực hiện thế này, thế và lại rất có thể tương tác được với đám người thân chúng ta Cố, vội vàng ham muốn fake cô cho tới chúng ta. Nhà chúng ta Cố đương nhiên phấn khởi mừng đồng ý ngay lập tức, cho dù sao nếu mà đối phương ko nguyện ý, thì cậu tía của phòng chúng ta thiệt sự với năng lực cần đơn độc sinh sống cho tới già nua... Dù sao anh tao cũng trở thành căn căn bệnh bại liệt.

Đối phương ko cần thiết tâm trí đồng ý ngay lập tức tức khắc, cũng đòi hỏi ham muốn kiểm sản phẩm vô tối ni.

Kiểm sản phẩm... Nói khó khăn nghe một ít thì đó là đánh giá coi cô còn vô white hay là không. Đối với cậu tía bại liệt, cô được giờ đồng hồ thét rộng lớn.

Có vẻ như đối phương bất thần về phản xạ này của cô ấy, vì vậy im thin thít không nói, vài ba giây sau mới nhất phanh mồm nói: "Sợ sao?"

Giọng trình bày của những người nam nhi bại liệt khàn ᴆục, lấy tình hình thời điểm hiện tại của Hứa Trúc Linh, thần kinh trung ương cô căng lên như chạc đàn, vì vậy cũng ko phân rõ ràng tiếng động này còn có dễ dàng nghe hay là không.

Cô chỉ cảm nhận thấy tiếng nói này còn có chút âm trầm, tương tự với tương đối tức giận dỗi.

Nghĩ cho tới việc thân phụ của cô ấy còn đợi chi phí nhằm cứu vớt mạng, cô nghiến răng, cố nén sự lập cập rẩy, phanh mồm nói: "Có... Có tương đối kiêng dè, tuy nhiên nhưng mà em rất có thể xử lý..."

"Bật đèn lên lên đường, có lẽ rằng để đèn sáng lên cô sẽ sở hữu được xúc cảm an toàn và tin cậy rộng lớn một ít."

Đối phương vô cùng lịch thiệp, không tồn tại đòi hỏi vượt lên trên xứng đáng gì.

Người bại liệt nâng tay, ham muốn nhảy công tắc nguồn đèn ở đầu nệm, này ngờ bàn tay một vừa hai phải mới nhất vươn đi ra đã biết thành Hứa Trúc Linh tóm chặt.

Xem thêm: truyện tranh cố tiểu thư và khúc tiểu thư

"Không cần thiết đâu.."

Giọng trình bày của cô ấy lập cập lập cập, tương tự là đang được cầu van.

Người ngoài phao khuôn mặt của cậu tía hung hãn kђเếק người, mặt mũi xấu xa xí, thậm chí là bên trên mặt mày còn tồn tại một vết thâm sẹo lớn!

Nếu như để đèn sáng, với tố hóa học tư tưởng này của cô ấy, chẳng cần là tiếp tục kiêng dè cho tới nấc ngất xỉu sao?

Bật đèn... Chuyện này sẽ không thể nào! Có ૮ɦếƭ cũng ko thể bật!

Người nam nhi bại liệt tương đối trầm đem, tương tự nhìn thấy điều gì, lừ đừ rãi rút tay về.

Bàn tay to tướng rộng lớn của những người nọ nhẹ dịu vuốt ve sầu khuôn mặt cô, cô ham muốn ngăn ngừa, tuy nhiên lại không đủ can đảm.

"Ngài... Đây là thứ tự thứ nhất của em, ngài... cũng có thể nhẹ dịu một ít không?"

Cô phanh mồm xoàng mọn cầu van.

Ngón tay của những người nọ dịch chuyển từ nửa nhị đầu lông ngươi xuống sinh sống mũi cao thắng của cô ấy, song môi, tiếp sau đó là loại cổ thon nhiều năm, còn tồn tại song vai gầy nhom yếu đuối, xương quai xanh rì tinh anh xảo..

Xuống chút nữa, đó là cảnh xuân vô hạn.

Thân thể Hứa Trúc Linh cứng đờ, toàn bộ cơ thể căng lên, bàn tay nhỏ siết chặt, móng tay ghim thâm thúy vô lòng bàn tay, nhức nhối vô nằm trong.

Người nam nhi bại liệt thấu hiểu cô kiêng dè hãi, vẫn điềm đạm ko nhanh chóng ko lừ đừ, tương tự ham muốn lừ đừ rãi bào sút ý chí của cô ấy.

"Cô với biết, tối ni ở ở trong phần này, với nghĩa gì không?"

"Y... Ý là kể từ ni về sau... Em tiếp tục là kẻ của ngài."

"Ừm, trái khoáy nhiên vô cùng biết điều. Tôi cần thiết một người phu nhân, nhưng mà cô thì nên cần chi phí, nhị tất cả chúng ta thực hiện một cuộc trao thay đổi." Khi thì thầm, bàn tay người này đã chứa đựng Tột Đỉnh ụ white nõn dồi dào của cô ấy.

Hứa Trúc Linh rộng lớn vì vậy, tuy nhiên trước đó chưa từng trải qua chuyện xúc cảm xấu xa hổ thế này, khuôn mặt cô đỏ ửng lên, chỉ hận ko thể đâm nguồn vào tường nhưng mà ૮ɦếƭ tiếp cận xong xuôi.

Rõ ràng cô bài xích xích người này vì vậy, tuy nhiên tối ni lại cần phát triển thành người phụ nữ giới của kẻ bại liệt, trong tương lai cũng cần thực hiện phu nhân của những người bại liệt.

Xem thêm: lý thất dạ

Người này đã rộng lớn tư mươi, nhưng mà cô mới nhất chỉ một vừa hai phải chục tám...

Khoảng sử dụng phương pháp này, thực sự xứng đáng chê cười!

Có lẽ, phía trên đó là số phận của cô!