tổng tài chuyên sủng người vợ bị bỏ rơi

Chương 20: Đến cả quyền kể từ chối cũng không tồn tại .

Cách trên đây ko lâu, anh từng mong muốn tôi vứt con cái, tuy nhiên giờ đây nhất quyết trình bày toàn bộ những gì anh thực hiện đều là vì như thế con cái, Lục Thừa Tiêu, quả đât anh thực sự vô cùng mâu thuẫn-Vậy sao?Anh xoay đầu lại ngờ vực nom cô, vẻ mặt mày đẫy hoảng loạn.-Trước trên đây, tôi thực sự là không thích sở hữu người con này, tuy nhiên cô cũng biết bà nội so với tôi cần thiết thế nào, bà quí đứa trẻ con này, tôi đương nhiên cần níu lại con cái.-Vậy nếu mà không tồn tại người con này thì sao?Cô sớm nên hiểu rằng, toàn bộ những gì anh thực hiện đều là vì sở hữu người con, bởi người bà nhưng mà anh yêu thương kính!Lục Thừa Tiêu uy lực xoay đầu, ở chặt lấy cổ tay miếng khảnh của cô ý, lực mạnh giống như mong muốn bẻ gãy, mỉm cười cợt giá buốt lùng:-Nếu như cô dám thực hiện rời khỏi chuyện gì thực hiện tổn kinh hoảng cho tới con cái, tôi tiếp tục khiến cho cô sinh sống ko ằng chếtĐôi vai của Diệp Vãn Ninh rũ xuống, nụ cười cợt bên trên khuôn mặt mày cô sở hữu sự giễu cợt, cũng đều có cả bị thương:-Tập đoàn Diệp Thị đều vô tay anh, tôi còn hoàn toàn có thể thực hiện được chuyện gì sao?Nhìn khuôn mặt thanh tú xinh rất đẹp của cô ý, hai con mắt ngấn lệ nhịn nhường biết trình bày đang được lặng lẽ cáo giác lại anh.-Cô biết là đảm bảo chất lượng rồi. Niệm tình thân thiết phận của cô ý, cô thực sự vô cùng xinh rất đẹp, tuy nhiên tôi sẽ không còn động lòng với cô đâu.Không sở hữu bất kì một tiếng trình bày xa xôi này, vẻ rất đẹp giá buốt lùng tàn nhẫn, những tiếng trình bày và biểu cảm của anh ý thời điểm này như 1 lưỡi dao sắc bén đâm vô ngược tim CÔ.-Tôi biết. Trong đôi mắt anh tôi đó là hung phạm giết thịt người, tôi ko biết phiên bản thân thiết đã thử sai điều gì, càng ko thể hiểu tại vì sao tư chữ “hung thủ giết thịt người” đó lại được gắn lên trên người bản thân. Nhưng nếu như anh đang được trình bày như thế, thì cứ xem là vậy cút. Ai bảo anh là người dân có quyền sinh sát tập đoàn lớn Diệp Thị, ai bảo anh là phụ thân của người con vô bụng tối, ai bảo anh...“Là người nhưng mà cô đang được sở hữu chút động lòng cơ chứ.” Câu ấy cô ko thể thốt rời khỏi, cô biết mặc dù cô sở hữu thổ lộ thì anh cũng chẳng thay cho thay đổi ý kiến về cô, chỉ càng nhận về nhiều hơn thế sự châm chọc và khiêu khích của anh ý, thậm chí còn là góc nhìn giá buốt lùng và những ngôn kể từ càng khó khăn nghe rộng lớn nhưng mà thôi.Nghĩ cho tới tử vong của Vân Nhi, Lục Thừa Tiêu ko thể kìm nén được cơn khó chịu, hai con mắt thâm thúy hẳn lên sự tức giận dỗi ko kìm chế được-Cô ko biết tôi đã thực hiện sai gì ư? Diệp Vãn Ninh, nếu như sở hữu ngày tập đoàn lớn Đế Thịnh rời khỏi nhập làng mạc vui chơi, tôi chắc chắn tiếp tục mang đến cô lên vô tuyến. Kĩ thuật trình diễn xuất của cô ý thực sự khiến cho tôi được không ngừng mở rộng tầm mắt!Lời một vừa hai phải mới nhất thốt rời khỏi, anh liên cù người tách ngoài phòng nghỉ chủ yếu nhanh chóng như cơn lốc, chỉ khắc ghi sự lắc động vô căn chống White tinh anh...Ngày bữa sau, mưa vẫn không ngừng nghỉ rơi, khung trời ko hề quang đãng đăng lại như cũ. Lục Thừa Tiêu đứng kề bên nệm nom nhìn khuôn mặt White trẻo sở hữu vệt nước đôi mắt của cô ý, một khi sau, anh mới nhất cù người tách ngoài phòng nghỉ chủ yếu, tài xế tiếp cận tập đoàn lớn.Tập đoàn Đế Thịnh.Trong chống thao tác của quản trị bên trên đỉnh tòa mái ấm.-Chủ tịch, người hãy liếc qua đặc điểm này.Kano đem thông tin tiên tiến nhất khảo sát được trả mang đến Lục Thừa Tiêu-Chủ tịch, đấy là bảo vật nhưng mà năm tê liệt lão quản trị bị tổn thất, trải qua chuyện sát chục năm trời, giá tiền đang được lên đến mức hàng trăm tỷ, bảo vật này sau cuối cũng đều có tung tích rồi.”Lục Thừa Tiêu nhận lấy tư liệu nhưng mà mang tới, lật coi hoàn thành, ngay lập tức liếc mắt lên nói:-Công khai đấu giá?-Công khai đấu giá bán bảo vật vô giá bán của tập đoàn lớn Đế Thịnh, lá gan góc của Lang Hiệu cũng thiệt ngày càng rộng lớn rồi!-Đúng vậy, quản trị, còn nữa đấy là thư mời mọc của buổi đấu giá bán.* Kano mang 1 thiệp mời mọc tinh anh xảo trả mang đến Lục Thừa Tiêu.Chiêu gậy gộc ông đập sống lưng ông này Lục Thừa Tiêu thấy nhiều rồi, lượt này, anh ngược lại mong muốn coi xem Lang Hiệu hoàn toàn có thể người sử dụng cơ hội gì tấn công ụp anh!-Kano, những cậu mau cút sẵn sàng, đích thị vào đầu tháng sau cho tới cuộc hứa này. -Việc này...Kano hoảng loạn, ko thể hiểu rốt cuộc Cậu công ty đang được suy nghĩ gì. Rõ ràng biết đấy là Hồng Môn Yến, tuy nhiên vì như thế sao vẫn hạnh phúc mong muốn đến? Nhưng chắc chắn Cậu công ty tự động sở hữu dự trù của tớ.-Vâng, Cậu công ty, anh yên ổn tâm, Cửa Hàng chúng tôi tiếp tục cút sẵn sàng ngay lập tức.Vừa trình bày hoàn thành, Kano kính cẩn cúi người, nhanh gọn lẹ tách ngoài chống thao tác của quản trị. Lục Thừa Tiêu uyển trả vùng cây bút kí thương hiệu của tớ lên văn khiếu nại. Sau tê liệt tức thì đem cây cây bút mạ vàng một vừa hai phải kí thương hiệu tê liệt quăng bên trên mặt mày bàn, mồm tương đối nhếch lên, giá buốt lùng coi thường bỉ thở hắt rời khỏi một giờ, song môi mỏng tanh thốt rời khỏi nhị chữ: “Lang Hiếu... Dám đối đầu với Lục Thừa Tiêu anh, kết viên hoàn toàn có thể tưởng tượng được rời khỏi rồi!Hôm ni, Lục Thừa Tiêu về biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp đích thị giờ, thực hiện Diệp Văn Ninh cảm nhận thấy vô cùng kỳ lạ!-Tôi mong muốn cô thay cho tôi thực hiện một việc. Nhưng sau thời điểm anh thổ lộ câu này, sự kỳ kỳ lạ khi nãy nhưng mà cô cảm nhận thấy giờ đây như dơ lên tột đỉnh! Hóa rời khỏi anh là mong muốn cô gom anh thực hiện việc! Nhìn anh đang được nheo mi kiểm tra bản thân, Diệp Vấn Ninh ko ngoài thu bản thân lại vì như thế kinh hoảng, cô ko thể nắm chắc xúc cảm và tâm trí vô hai con mắt thâm thúy thẳm tê liệt, anh đúng là mong muốn cô làm cái gi mang đến anh?-Việc này, cô chỉ được phép tắc thành công xuất sắc, ko được phép tắc thất bại.Hết mức độ độc tài lại cổ hủ, còn ngạo ngược ko trình bày đạo lý! Cái gì nhưng mà chỉ được phép tắc thành công xuất sắc, ko được phép tắc thất bại? Cô còn ko hề đồng ý sẽ hỗ trợ anh tớ thao tác hay là không màuHình như cho tới quyền kể từ chối tôi cũng không tồn tại.-Cô không tồn tại nguyên do gì nhằm kể từ chối tôi.Anh trả tay đụng chạm vô má cô, trongmắt đẫy sự gian nguy ko thương hiệu. -Gương mặt mày này của cô ý, đó là thứtôi cần thiết.Diệp Vãn Ninh kinh hoảng hãi lùi một bước: -Câu này của anh ý là sở hữu ý gì?-Bây giờ cô đang được là phu nhân của tôi, sở hữu một vài việc tôi cũng nên mang đến cô biết. Lục Thừa Tiêu nhắc một ly rượuwhisky còn nguyên vẹn bên trên bàn tợp sạch sẽ, tiếp sau đó nói:-Khi phụ thân tôi vẫn tồn tại là CEO của tập đoàn lớn Đế Thịnh, từng bị tổn thất một bảo vật vô giá bán, đúng đắn nhưng mà trình bày nó vẫn tồn tại, nhưng mà bị người không giống lấy cắp! Hiện ni lô trang sức đẹp vô giá bán ấy đang được sở hữu thông tin, nó ở vô tay của Lang Hiếu, còn việc anh tớ là ai cô ko cần phải biết, cô chỉ cần phải biết tôi và hắn tớ cả đời này đó là quân thù, vậy là đầy đủ rồi!
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn