tôi được tiểu thụ trong văn np tỏ tình

“Rầm.” Hạ Dương đá bàn một chiếc, tiếng động vang lên khiến cho cả lớp lặng bặt cù sang trọng nom cậu.
Hạ Dương sắc mặt mũi âm trầm hòn đảo đôi mắt nom qua chuyện một lược: “Miệng chó ko phun được ngà voi quý hiếm.

Im u mồm cút ồn vãi! Nói vật gì mang lại đích thực sự rồi hẳn trình bày.

Bạn đang xem: tôi được tiểu thụ trong văn np tỏ tình

Phiền ông ngủ là chiều đi ra về ông tấn công mang lại cha mẹ tụi bây nhận ko đi ra.

Thấy cô Quang đứng ê ko tuy nhiên ăn trình bày dơ quá vậy?”
Lưu Thiện không đành lòng nom cậu: “Chẳng cần cậu cũng thường xuyên cút ức hiếp, tấn công đập rồi xa lánh thằng ê hả? Hôm ni bày đề ra vẻ thánh thiện cút bênh vực người tớ cơ đấy!”
“Kệ u tao! Chó mái ấm tao thì tao bênh.

Mày là thằng ất ơ nào là tuy nhiên trình bày nhiều quá vậy?”
“Cậu…”
“Thôi được rồi, thôi được rồi.” Thấy cuộc chuyện trò bất ổn, cô Quang lên giờ hạn chế ngang: “Mọi chuyện kết đôn đốc ở phía trên, nếu như còn kế tiếp nữa cô tiếp tục báo mái ấm ngôi trường đình chỉ học tập những em.”
Nghe cho tới phụ vương kể từ “đình chỉ học” ai ai cũng rón rén.

Vì vậy toàn bộ quý khách đều ngồi tức thì cộc quay về.
Cô Quang lại kế tiếp nói: “Được rồi, giờ đây cô tiếp tục sinh hoạt nội quy.

Nhưng trước không còn những em xếp số ghế nào là.

Cứ một chúng ta xuất sắc tiếp tục ngồi tiếp một bạn làm việc yếu hèn nhé.

Bạn xuất sắc tiếp tục kèm cặp cho chính mình học tập yếu hèn rộng lớn.”
Nghe cô trình bày đoạn, cả lớp chính thức tổ chức xếp vị trí, vì như thế quý khách nhập lớp đang được thân quen nhau từ thời điểm năm lớp 10 nên cũng dễ dàng lựa chọn chúng ta ngồi nằm trong.

Sau Lúc quý khách đang được an vị ngồi tại đoạn của tớ thì chỉ mất Hạ Dương ngồi bàn cuối và Tề Bạch Ân đứng bên trên bục giảng là không một ai ham muốn ngồi nằm trong.
Xem đi ra ko cần chỉ mất Tề Bạch Ân bị ghét bỏ tuy nhiên Hạ Dương cũng trở thành ghét bỏ dữ lắm!
Cô Quang thấy vậy mỉm cười cười: “Lớp bản thân thiệt xứng đáng ca tụng với ý thức tự động giác vì vậy.

Chỉ còn nhị chúng ta là ko xếp được vị trí.

Thật trùng khớp là chúng ta Hạ Dương học tập yếu hèn còn chúng ta Tề Bạch Ân thìa là thủ khoa của ngôi trường tớ, vậy nên Bạch Ân à, em ngồi tiếp chúng ta Hạ Dương nhé?”
Hạ Dương nghe vậy tức thời nhảy cà tưng lên: “Thưa cô, em ko đồng ý! Em không thích ngồi tiếp cái thằng căm ghét ê đâu ạ.”
“Thôi nào là, thôi nào là.

Khi nãy em còn lên giờ bênh vực chúng ta mà lại.” Cô mỉm cười cười cợt cù sang trọng Tề Bạch Ân: “Em ngồi cạnh chúng ta Hạ Dương nhé?”

Tề Bạch Ân mặt mũi ko biểu tình gật đầu một chiếc, tiếp sau đó trở lại ngồi tiếp Hạ Dương.
Cậu tức giận dỗi đá nhập bắp chuối của hắn: “Ai mang lại mi ngồi đây? Cút đi ra nơi khác mang lại tao.

Còn nữa, cặp tao đâu hả? Tao kêu mi xách lên mang lại tao mà?”
“Thùng rác rưởi.”
“Cái gì?”
“Tôi quăng nhập thùng rác rưởi rồi.” Hắn thư thả nhạt nhẽo liếc cậu một chiếc, mặc nhiên lấy giấy tờ đi ra sẵn sàng ngồi học tập.
Hạ Dương nghe vậy trong thâm tâm rón rén lắm.

Giờ trí tuệ cậu đang được nhảy tứ bừa bãi.

Ngồi tiếp hero chủ yếu thụ rồi giờ sao đây? Hắn quăng cặp bản thân rồi thì với nên chửi ko huhu?
Hạ - e lệ - Dương tuy vậy trong thâm tâm đang được lập cập rẩy tuy nhiên mặc dù không thích chửi cũng cần chửi.

Cậu hất không còn lô tập dượt sách của Tề Bạch Ân xuống khu đất, tát hắn một cái: “Mẹ mi, cặp của ông tuy nhiên cũng dám vứt?”
“Hạ Dương!!” Cô Quang Mễ hét lên: “Em rời khỏi hiên chạy dài đứng mang lại cô.

Còn nổi loạn nữa cô gọi năng lượng điện mang lại anh cả của em đấy.”
“Cô, tuy nhiên song nó vứt cặp em!” Cậu ko phục, bĩu bĩu môi.
Gương mặt mũi Hạ Dương rất rất đẹp mắt, thực hiện động tác ê đốn tim ko biết nhiều người tuy nhiên ai ai cũng hoảng hồn tính cơ hội không nghe lời của cậu.

Vì thế nên cô Quang Mễ vẫn vững vàng vàng răn dạy dỗ cậu tuy nhiên không trở nên ụp gục.
“Không tuy nhiên nhị gì không còn.

Cô đang được bấm số ngài Hạ Thành Chí rồi.

Em mau ra bên ngoài đứng mang lại cô.”
Nghe cho tới nhị chữ “anh cả”, Hạ Dương hoảng hồn lắm.

Anh cả của cậu thương hiệu là Hạ Thành Chí, là một trong chủ yếu trị gia thông thạo người người e hoảng hồn.

Trong mái ấm từng việc đều cần trải qua ra quyết định của anh ý ấy.

Nói là anh tuy nhiên thiệt đi ra Hạ Thành Chí to hơn cậu ngay sát nhị mươi tuổi tác, anh cả như phụ vương.
Dù uất ức tuy nhiên cậu vẫn thấy may vì như thế cô Quang đang được cho bản thân mình một nấc thang nhằm trở lại.

Chứ ko nếu như cứ ở phía trên thì cậu buộc cần nguyền rủa hero chủ yếu thụ tiếp thất lạc.

Trái tim nhỏ xíu rộp này Chịu đựng ko nổi đâu!
Dù vậy tuy nhiên nhằm ko OOC, trước lúc cút cậu cúi xuống thì thì thầm nhập tai Tề Bạch Ân: “Tan học tập đi ra cổng sau gặp gỡ tao.

Nhớ ê.”
Tề Bạch Ân ko trình bày gì, hắn lặng ngắt cúi xuống nhặt đồ vật của tớ.

Hạ Dương thấy vậy thì tức thời chuồn êm êm ra bên ngoài cửa ngõ đứng.
Cậu đứng kể từ tiết một cho tới tận Lúc chuông reo thì mới có thể được ân xá.

Ngay tiếp sau đó Hạ Dương ngay tắp lự alo mang lại đám đàn em tụ hội hâu phương cổng ngôi trường.
Nhưng hùng hổ cút một đám vì vậy, sau cùng cổng sau trống trải ko, cho tới một bóng quỷ cũng không tồn tại.
Hạ Chu - em bọn họ của Hạ Dương, biệt danh Tiểu Nhất nhập băng - tức giận dỗi đá nhập gốc cây một cái: “Mẹ nó, đại ca, thằng ẻo lả ê dám mang lại anh leo cây.”
Tất nhiên rồi, nếu trong trường hợp là cậu thì cậu cũng đâu với ngu tuy nhiên ló mặt mũi đi ra cho tất cả những người tớ tấn công không tính tiền vì vậy.

Không cho tới là đích rồi!
Má ơi hên quá hắn ko cho tới, chứ nếu như Tề Bạch Ân cho tới thì cậu cũng chưa bao giờ nên tấn công mạnh hoặc tấn công nhẹ nhõm nữa.
Hạ Dương: “Nó ko cho tới thì mai tấn công nhập lớp.

Đi về!”
Nhưng đời ko như thể mơ! Cậu vừa phải dứt câu thì kể từ phía xa thẳm, một bóng người tiếp cận.

Hắn đem đồng phục của ngôi trường trung học phổ thông Nhất Sinh, mái đầu thả xuống đương nhiên nhập rất rất đẹp mắt trai.

Dáng người hắn rất rất cao, cao hơn nữa bất kể một người nào là nhập băng của cậu.

Xem thêm: hàn tổng anh là đồ khốn

Đặc biệt là hai con mắt đỏ ửng chỉ khóa chặt từng Hạ Dương, hắn nom cậu với góc nhìn tựa phi tựa tiếu, tuy nhiên trong ê không tồn tại bất kể một nhiệt độ nào là.
Mấy thương hiệu đàn em nhập băng vừa phải thấy Tề Bạch Ân cho tới ngay tắp lự bát nháo cả lên, nhiệt huyết xách cây chạy cho tới đập hắn.

Hạ Dương hét lên: “Ê khoan…”
Nhưng ko kịp nữa rồi.

Một băng ngay sát mươi đứa đè Tề Bạch Ân xuống, trượng mộc tấn công lên mọi chỗ bên trên người hắn, một vạc rồi nhị vạc vang lên “bốp bốp”.

Hắn fake tay che lại phần đầu, toàn bộ cơ thể thu hẹp, đem mang lại bị tấn công cũng ko rên la lấy một giờ.

“Ê tụi bây, tấn công nát nhừ tay thằng này cút, nhằm nó ngoài viết lách chữ nữa.

Khỏi viết lách chữ thì sao thực hiện bài xích thi? Mà ko ganh đua được thì nó chớ mơ giành chức thủ khoa nữa.”
“Đúng rồi, cào rách rưới mặt mũi nó nữa.

Chả biết cái mặt mũi này cút hấp dẫn từng nào thằng rồi.”
“Tao thấy tốt nhất có thể tấn công mang lại nó tàn truất phế luôn luôn.

Hồi sáng sủa dám vấp đại ca tuy nhiên đ*o trình bày xin xỏ lỗi.”
Theo từng trượng tấn công xuống, Hạ Dương cảm nhận thấy hoảng loàn vô nằm trong.

Cậu thiệt sự ham muốn vì vậy sao? Nhìn một người không có tội bị thương chỉ vì như thế bảo đảm mạng sinh sống của mình? Nếu cậu ham muốn sinh sống thì hắn cũng vậy.

Tề Bạch Ân… vốn liếng dĩ chẳng với lỗi gì cả.

Sao hắn lại cần Chịu đựng những chuyện này cơ chứ?
Nghĩ vậy, Hạ Dương gặm răng la lên: “Dừng lại không còn mang lại tao!!”
Sau giờ la này của cậu, đám đàn em như không còn chạc cót tuy nhiên mặt khác ngừng lại.

Một khi sau, Hạ Chu vướng mắc hỏi: “Anh, sao anh ko mang lại tụi em tấn công tiếp?”
Hạ Dương ôm đầu, đợt đau đớn kể từ thái dương truyền cho tới khiến cho cậu như ham muốn ngất xỉu.

Hình trừng trị của việc OOC thiệt kinh xịn, trước đôi mắt cậu trở thành tối đen sì, trời khu đất xoay mòng mòng ko phân biệt được ai với ai.

Cả người cậu ụp những giọt mồ hôi như tắm, ko Chịu đựng nổi tuy nhiên trượt phịch xuống khu đất.
“Tụi bây cút về mái ấm không còn mang lại tao!”
Hạ Chu và những người dân không giống tiến bộ lại hứng cậu: “Đại ca, anh làm thế nào thế? Anh ko khỏe khoắn ạ?”
Hạ Dương quơ tay: “Tao không vấn đề gì.

Tụi bây trở về không còn cút, thằng Hạ Chu đi ra cổng trước đợi tao.

Tao ko gọi cấm thằng nào là lại gần chống này.”
“Đại ca…”
“Đi nhanh chóng lên!”
Mọi người thời điểm hiện nay thấy cậu thực hiện căng quá nên mới mẻ cút.

Chỉ nhập khoảnh khắc, chống cổng sau chỉ từ lại nhị thiếu hụt niên đang được ở ê.

Chiều cùn hiu quạnh, mặt mũi trời lặn thả xuống trần gian khả năng chiếu sáng đỏ ửng rực như color tiết, gió máy thổi đem bám theo tương đối rét không dễ chịu.

Hạ Dương cố nén đợt đau tiếp cận vị trí Tề Bạch Ân, đá đá hắn bao nhiêu cái.
“Nè… còn sinh sống không?”
Tề Bạch Ân vẫn ở ê, bất tỉnh.

Hạ Dương hoảng loàn kinh xịn, cậu ngồi xuống giơ tay chạm nhập mũi hắn, xác nhận hắn vẫn tồn tại thở mới mẻ an lòng.
Chắc là bị tấn công cho tới nấc ngất xỉu rồi.
“Sao cậu lại cho tới phía trên cơ chứ?” Hạ Dương thở nhiều năm, vừa phải hiện tượng đau đầu vừa phải áy náy: “Thật sự tuy nhiên trình bày thì tôi cũng không thích quấy rầy và hành hạ cậu vậy đâu.

Nhưng nếu như cậu yên ổn ổn định thì người bị tiêu diệt được xem là tôi.

Mà cũng ko đúng… mặc dù cậu gặp gỡ xấu số thì tôi cũng tiếp tục bị tiêu diệt.”
Cậu nom nam giới sinh đang được ở ê, tiết từ trên đầu hắn chảy đi ra thật nhiều, ngấm cả đi ra nền khu đất.

Tề Bạch Ân bị vì vậy cũng là vì cậu gây ra.

Hạ Dương rất rất áy náy.

Nhưng cậu ko biết cần làm thế nào nhằm vẹn cả song đường nữa.
A, với rồi!
Hạ Dương trình bày với Tề Bạch Ân đang được ngất xỉu: “Tôi cút phía trên.

Cậu ngoan ngoãn ngoãn nằm tại vị trí phía trên cút, chút nữa với người cho tới băng bó mang lại cậu.”
Dứt điều, Hạ Dương chạy trực tiếp một mạch nhập quần thể chống học tập.

Cậu ko hề hoặc hiểu được Lúc tôi vừa cù cút, thiếu hụt niên vừa phải nãy còn bê tha tiết ở ngất xỉu bên dưới khu đất đang được ngỏ đôi mắt đi ra, hai con mắt đỏ ửng color tiết nom chằm chằm bám theo bóng hình của cậu, trọn vẹn không tồn tại tầm dáng của những người bị thương.
Tề Bạch Ân ngồi dậy, xoa xoa chỗ bị thương bên trên đầu bản thân.

Một lát sau, hắn rút điện thoại thông minh vào bên trong túi đi ra gọi cho 1 ai ê.
“Làm Hạ gia vỡ nợ cút.”
Bên ê như cảm nhận được một mệnh lệnh: “Dạ vâng thưa thiếu hụt công ty.”
Dường như Tề Bạch Ân còn trình bày gì ê với đầu chạc mặt mũi ê nữa.

Nhưng hắn chợt nhìn thấy kể từ phía xa thẳm với người đang hoạt động lại.

Vì thế hắn nhanh gọn hớt tóc máy, quan sát về phía người đang tới phía trên.
Dưới ánh hoàng hít của giờ chiều cùn, bám theo từng bóng mát lắc động nhập gió máy, mái đầu của thiếu hụt phái đẹp tung cất cánh, color tóc vàng rực như điểm tô thêm vào cho nắng nóng chiều bùng cháy rực rỡ.

Xem thêm: đọc truyện xuyên không dị giới nữ cường full

Thiếu phái đẹp mang trong mình một làn váy xanh tươi, ê đó là màu xanh lá cây của khu đất trời.

Thiếu phái đẹp chạy cho tới cạnh hắn, bên trên tay còn tóm bám theo vỏ hộp cứu giúp thương, sự lo ngại nằm trong không an tâm hiện tại rõ rệt bên trên mặt mũi cô.
Cô chứa chấp khẩu ca, tiếng động khiến cho người nghe lắc động: “Anh không vấn đề gì chứ? Em nghe thấy nổi tiếng tấn công nhau nên vội vàng chạy cho tới phía trên.

Ây domain authority người anh chảy tiết nhiều quá, nhằm em băng bó mang lại anh.”
Tề Bạch Ân: “...”
Chẳng lẽ cậu suy nghĩ tôi bị thong manh sao?.