tinh yeu cua anh toi khong giam nhan

“Kiều Phương Hạ.”

Bên tai Kiều Phương Hạ vang lên tiêng hét tức giẫn dữ, khiến cho cô trở lên trên tươi tắn, hé đôi mắt rời khỏi phát hiện một hai con mắt âm hiểm.

Bạn đang xem: tinh yeu cua anh toi khong giam nhan

Cô ngẩn rời khỏi rơi rụng giây, mới mẻ nhìn thấy bản thân đang được phía trên chóng của Lệ Đình Tuấn.

Sau phen bạo ngược tối qua chuyện, toàn thân thiết khung người Kiều Phương Hạ không tồn tại nơi nào là ko xanh xao tím, bên trên xương quai xanh xao trải đẫy vết đỏ ửng, góc nhìn Lệ Đình Tuấn chạm vô thân thiết thể nhỏ nhắn của cô ấy, tiểu đồng đùng một phát nhíu chặt, tiếp sau đó kéo chăn ném lên trên người cô.

Lúc này Kiều Phương Hạ mới mẻ hoảng kinh hoàng trốn vô vào chăn, hai con mắt trong xanh của cô ấy đùng một phát bị khá nước thực hiện không khô ráo.

Cô trông thấy Lệ Đình Tuấn vùng dậy, ko nom cô lấy một chiếc tuy nhiên lên đường vô chống tắm, với chút ko biết làm thế nào gọi anh một tiếng: “Anh.”

Giọng thưa một vừa hai phải rơi xuống, góc nhìn Lệ Đình Tuấn sắc bén liếc về phía cô: “Anh?”

Bởi vì thế tiếng nói của anh ấy quá rét mướt lùng, Kiều Phương Hạ bị anh nom khiến cho trong tâm run rẩy rẩy, tiếp sau đó hoảng loàn thay cho đổi: “Cậu công ty.”

Tối qua chuyện khi cô về mái ấm thì bị cụp năng lượng điện, còn ko thực hiện rõ rệt xẩy ra chuyện gì thì Lệ Đình Tuấn tiếp tục bắt lấy cô lôi vô vào chống.

Cô ko biết anh tu say thường bị làm thế nào, vô bóng tối chỉ gửi thấy hương thơm rượi tuy nhiên hương thơm ngày tiết tanh tưởi thong thả nhạt nhẽo.

Cô kháng đối than khóc, tuy nhiên mức độ lực Lệ Đình Tuấn mạnh kinh người, tương tự một dã thú rơi rụng lên đường lý trí vậy, dày vò cô cho tới ngất lên đường.

Bây giờ chuyện tiếp tục xẩy ra rồi, chuyện tối qua chuyện tương tự một cơn ác mơ vậy, toàn thân thiết cô đau nhức, xương cốt rời rã tương tự bị tấn công một trận vậy.

Cô đang được ham muốn phân tích và lý giải, đùng một phát trông thấy phần bụng đẫy mức độ sinh sống của Lệ Đình Tuấn, vậy và lại với cùng một vết ngày tiết lâu năm chừng mươi bao nhiêu phân.

Còn ko rất rõ, Lệ Đình Tuấn tiếp tục xoay người tiếp cận mép chóng, giơ tay, bóp lấy cái cằm nhỏ nhắn của cô ấy, trầm giọng nói: “Kiều Phương Hạ, cô nhận định rằng cô người sử dụng loại cách thức này thì tôi rất có thể buông tha mang đến cô sao?”

“Không nên, em…” Kiều Phương Hạ hoảng loàn phủ lăm le.

Còn ko thưa đoạn, trông thấy vô đôi mắt Lệ Đình Tuấn với rơi rụng phần kinh tởm.

Kiều Phương Hạ trông thấy vẻ mặt mày ko hề che chắn của anh ấy, trái ngược tim chùng xuống, ngẩn rời khỏi.

Xem thêm: ba tôi là chiến thần

Ngoài cửa ngõ, đùng một phát truyền cho tới tiếng nói quá bất ngờ của bà Trần: “Đây ko nên là ăn mặc quần áo của cô ấy công ty sao? Sao lại ở ngoài cửa ngõ thế này?”

Lệ Đình Tuấn buông Kiều Phương Hạ rời khỏi, tảo người thẳng lấy một chiếc áo sơ-mi ném mang đến Kiều Phương Hạ, trầm giọng nói: “Mặc vô, ra bên ngoài.”

Bây giờ anh bảo cô ra bên ngoài sao?

Nhưng phía bên ngoài toàn là kẻ, người xem sẽ thấy.

Mặc mặc dù thưa cô và Lệ Đình Tuấn trọn vẹn ko nên là đồng đội cật ruột, tuy nhiên xấp xỉ mái ấm chúng ta Lệ ai tuy nhiên ko biết, u cô An Phương Diệp là tình nhân của phụ thân Lệ Đình Tuấn chứ.

Kiều Phương Hạ hoảng loàn ko kiểm soát được run rẩy rẩy, nước đôi mắt thẳng rơi xuống.

Cô kéo lấy cánh tay Lệ Đình Tuấn, nhẹ nhàng giọng cầu xin: “Anh, anh nghe em phân tích và lý giải được không? Tối qua chuyện em…”

Lệ Đình Tuấn hung hãn hất tay cô rời khỏi, khuôn mặt tràn trề rét mướt lùng: “Kiều Phương Hạ, cô thiệt là ti tiện tương tự u cô vậy.”

Kiều Phương Hạ bị hất rời khỏi té về chóng, xương cốt đau đớn tương tự bị lung lắc.

Sau bại điều khiến cho người tớ nhức lòng rộng lớn đó là lời nói anh một vừa hai phải thưa.

Chuyện của phụ thân u, trước khi cô còn nhỏ, ko thể hiểu cũng ko thể nhúng tay, cô chỉ lưu giữ cô luôn luôn khóc nài phụ thân u chớ ly thơm, tuy nhiên chúng ta vẫn ly thơm.

Khi u trả cô cho tới mái ấm chúng ta Lệ, cô chẳng qua chuyện mới chỉ sáu tuổi hạc, mái ấm chúng ta Lệ ko tiêu thụ chúng ta, u nhằm cô lên đường nịnh nọt nọt người thanh niên rét mướt như băng này, khiến cho u con cái chúng ta với vị trí vô mái ấm chúng ta Lệ, cho nên vì thế cô tuân theo.

Cô biết, Lệ Đình Tuấn vẫn luôn luôn ko quí cô, ghét bỏ cô tương tự một con cái sâu sắc bám lấy anh vậy.

Nhưng mặc dầu phiên bản tính anh với lãnh đạm, cũng ko khi nào người sử dụng thái chừng ghét bỏ quăng quật này nhằm ăn ở với cô.

Xem thêm: truyện tranh nhất niệm vĩnh hằng

Kiều Phương Hạ ko biết rốt cuộc là nơi nào xẩy ra yếu tố, cô cũng thiếu hiểu biết vì sao chỉ qua chuyện bao nhiêu ngày ko gặp gỡ tuy nhiên Lệ Đình Tuấn lại trở thành thế này. Rõ ràng phen trước tách lên đường, anh còn thưa tiếp tục đem về số bánh tuy nhiên cô quí.

“Cho cô mươi giây. Cút ra bên ngoài.”

Lệ Đình Tuấn nghiến rằng, trầm khẩu ca với cô.