tiểu khanh ngốc nghếch

Tại sao cứ câu chấp yêu thương một người, mặc dù người ấy không ở gần tầm với?

Tại sao vẫn từng nào năm trôi qua chuyện, hình bóng người ấy vẫn ko thể xóa nhòa nhập tim?

Bạn đang xem: tiểu khanh ngốc nghếch

Em ngốc nghếch cho tới kiên tấp tểnh như vậy, tuy nhiên em ko hề ăn năn hận.

Vì nhờ với tình thương giành riêng cho anh dẫn lối, khiến cho em rất có thể bám theo kịp bước đi anh.

Câu chuyện chính thức kể từ chiều tối ngày hè năm ấy.

Tiểu Khanh 18 tuổi hạc, không tồn tại ước mơ nằm trong chí phía sang chảnh. Thành tích tiếp thu kiến thức không thực sự đảm bảo chất lượng, cho tới thành quả thi đua Đại học tập cô cũng chẳng phải chú tâm. Cô dự tính cứ sinh sống một cuộc sống thường ngày như vậy, sáng sủa đi làm việc tăng, chiều hết giờ làm, gạt vứt đi cửa nhà Đại học tập.

Cho cho tới Lúc cô nhận ra người con trai đó…

Cả người anh như 1 tranh ảnh, xung xung quanh toát đi ra một loại khả năng chiếu sáng tỏa sáng, rực rỡ tỏa nắng.

Anh đối với cô là kẻ của nhì trái đất, khiến cho cô nàng 18 tuổi hạc đợt thứ nhất tự động chất vấn bạn dạng thân thiết về việc tương phản rõ ràng rệt thân thiết người với những người.

Anh khiến cho cô hiểu đi ra, Lúc loài người tao đứng ở địa điểm vô cùng cao thì tầm coi tiếp tục không biến thành giới hạn, cũng đều có tăng tự tại và nhiều sự lựa lựa chọn.

Rồi bóng hình ấy tương khắc thâm thúy nhập trong tâm cô, mang đến cô niềm tin cậy, cũng nuôi mang đến cô một niềm kỳ vọng tràn trề.

Tiểu Khanh nghỉ ngơi việc, con quay quay về ghế ngôi nhà ngôi trường dùi chuốt kinh sử. Dù quy trình bại liệt với đôi khi nguy hiểm, tuy nhiên cô ko được chấp nhận bạn dạng thân thiết cảm nhận thấy gian khổ vô cùng. Bởi phía trên mới chỉ là bước khởi điểm, sau đây vẫn còn đấy một đoạn đường lâu năm đang được hóng cô ở phía đằng trước.

“Xin anh hãy lên đường đủng đỉnh một chút ít, nhằm em với thời hạn đuổi theo kịp bước đi anh.”

Tháng 8 của năm 19 tuổi hạc, Tiểu Khanh cảm nhận được giấy má báo trúng tuyển chọn nhập ĐH F, cởi đi ra một cửa nhà mới mẻ mang đến con phố sau này của cô ấy.

Thời gian ngoan tư năm bên trên ghế giảng lối, cô vừa phải học tập vừa phải thực hiện, tất bật tuy nhiên đa dạng, cuộc sống thường ngày vô cùng nhanh gọn lẹ lên đường nhập tiến trình.

Không khí thương romantic tỏa khắp từng ngôi trường tuy nhiên tuyệt nhiên ko tương quan cho tới cô. Một phần bởi tất bật, tuy nhiên phần rộng lớn là vì thế hình bóng người bại liệt như cái dằm mãi in thâm thúy nhập tim ko cơ hội này xóa sổ.

Vừa đảm bảo chất lượng nghiệp Đại học tập, tức thì ngay tức thì cô nộp đơn ứng tuyển nhập một vài doanh nghiệp lớn theo như đúng thường xuyên ngành. Nhưng kết quả cô thông thường, không tồn tại gì nổi trội, đến mức thời cơ họp mặt những doanh nghiệp lớn cũng ko mang đến cô.

Cuối nằm trong, sau từng nào ngày sụp đổ các giọt mồ hôi sôi nước đôi mắt, cô mới mẻ đầu tiên dành được việc thực hiện thứ nhất. Tuy rằng chi phí bổng thấp, đãi ngộ ko đảm bảo chất lượng, tuy nhiên chỉ việc đích thị thường xuyên ngành học tập là cô thỏa mãn nhu cầu rồi.

Có lẽ, cô vẫn tiến bộ lại ngay gần anh thêm 1 bước nữa.

Sau tía năm khăng khít bên trên doanh nghiệp lớn, Tiểu Khanh từ là 1 “nhân viên chạy việc” thông thường trở nên trưởng phần tử design với rộng lớn chục ngôi nhà design bên dưới trướng cô.

Công ty nhỏ không tồn tại tiếng vang của cô ấy Lúc xưa ni cũng trở nên một công ty tầm trung bình khét tiếng ko tệ.

Mọi loại vẫn thay đổi, duy chỉ bóng hình người con trai Lúc xưa vẫn còn đấy bại liệt. Tám năm ko ngắn ngủi vẫn ko thực hiện cô quên anh. Ảo hình ảnh bại liệt như sợi chão chắc chắn là trói chặt vong linh cô, cũng đẩy những người dân con trai không giống với ý với cô đi ra xa xôi, bao hàm khắp cơ thể giám đốc vẫn hóng cô xuyên suốt tía năm ròng rã chảy.

Rồi ông trời cũng mang đến cô thời cơ, doanh nghiệp lớn cô thao tác được Dụ Long thu mua sắm. Khi nghe cho tới cái thương hiệu bại liệt, niềm sung sướng xen lộn nỗi bi thương giống như cơn sóng thần cuồn cuộn ùa tới. Sau từng nào nỗ lực, sau cùng cô cũng rất có thể cho tới thao tác bên trên doanh nghiệp lớn anh.

Số đợt gặp gỡ được Âu Lâm Ngọc thiệt sự vô cùng khan khan hiếm, tuy nhiên ko vì vậy tuy nhiên cô thất lạc lên đường kỳ vọng. Chỉ cần thiết một sợi chão tương tác mỏng mảnh, anh trên tầng bên trên cô trên tầng bên dưới vẫn đầy đủ thực hiện mang đến cô ưng ý.

Thế rồi cũng đều có ngày cô được thao tác cộng đồng với anh nhập một dự án công trình design. Dù dự án công trình vô cùng stress, liên tiếp cần tăng ca, tuy nhiên chỉ việc ngửng đầu thấy anh là từng cảm hứng vất vả nhằn nhập cô đều tan biến chuyển.

Cô ngày càng lại gần anh rộng lớn.

Tám năm ròng rã chảy mong chờ, sau cùng vẫn hóng được một giờ đồng hồ cảm ơn của anh ấy, dẫu rằng chỉ vì thế vài ba miếng sushi.

Vì một đợt vô tình tài xế chở anh, tuy nhiên cô vẫn “lọt nhập đôi mắt xanh”, trở nên bác tài riêng rẽ của Âu Lâm Ngọc.

Sau một thời hạn thao tác, sau cùng anh cũng lưu giữ đi ra thương hiệu cô, vẫn không hề coi cô như 1 nhân viên cấp dưới thông thường, tuy nhiên sẵn sàng nằm trong cô truyện trò.

Rồi mối liên hệ của mình lại tiến bộ thêm 1 bước nữa, Lúc anh biết cô mến bản thân và mong muốn test thân quen cô.

Từ bại liệt, Tiểu Khanh cho tới ở lại ngôi nhà Âu Lâm Ngọc. Sáng là ông ngôi nhà rét mướt nhạt nhẽo và bác tài vô vị, tuy nhiên tối là 1 trong những cặp tình nhân say sưa hoan ái.

Mọi chuyện cơ hồ nước ra mắt vô cùng thông thường, trót lọt. Chỉ là thân xác thì hòa quấn, tuy nhiên lại ko thể tinh giảm khoảng cách xa xôi vời vợi thân thiết nhì trái tim.

Xem thêm: đơn ly hôn truyện

Cô biết, anh cần thiết thân thiết thể cô nhằm yên ủi mang đến vong linh cô tịch của tớ. Người con trai ấy thiết kế trở thành lũy đảm bảo an toàn vượt lên vững chắc, nên cho dù cô với đem trăm phương ngàn tiếp cũng ko thể thực sự lại gần anh.

Dẫu biết vì vậy tuy nhiên cô vẫn đâm đầu yêu thương anh ko lối bay. hiểu là ngốc nghếch, tuy nhiên liệu với bao nhiêu ai vứt đi được chấp niệm trong tâm bản thân.

Thế tuy nhiên, một Lúc ngược tim Chịu đựng rất nhiều tổn hại thì cũng sẽ sở hữu được ngày hết sạch.

Biết rõ ràng anh yêu thương một người không giống, tuy nhiên cô luôn luôn dặn dò lòng bản thân là rồi anh sẽ sở hữu được ngày xoay đầu coi cô.

Cho cho tới một hôm, Lúc vô tình nhìn thấy anh di động cầm tay cô ấy, bảo rằng anh tiếp tục che chở cô ấy, chớ nhằm anh cần hóng nữa, Tiểu Khanh gần như là trượt quỵ. Dù mang đến cô với nỗ lực cơ hội bao nhiêu, cũng ko thể phi vào ngược tim anh.

“Em thiệt là ngốc nhằm câu chấp yêu thương một người

Mà người ấy đâu định nghĩa mang đến em niềm vui

Vậy tại vì sao phải gắng yêu thương nhau

Để rồi lặng lẫn nhau tăng những nỗi nhức.” (*)

Sợi chão bại liệt vẫn đứt rồi, cô cần kể từ quăng quật thôi.

Tạm biệt anh, cơn mơ thời thanh xuân đẹp tươi.

Âu Lâm Ngọc biết bản thân vô nằm trong ích kỷ so với Cố Tiểu Khanh.

Trong tuyệt hảo của anh ấy, cô luôn luôn lặng lẽ và yên tĩnh tĩnh, đem về mang đến anh cảm hứng yên tĩnh bình cho tới kỳ lạ thông thường. Anh tham ô luyến sự bình yên tĩnh điểm cô, tuy nhiên lại đóng góp chặt cửa ngõ ngược tim ko mang đến cô va cho tới.

Nhưng tích tắc Lúc giờ đồng hồ “Tạm biệt” của cô ấy phảng phất nhẹ nhàng mặt mày tai, lòng anh chợt nhức thắt. Cuộc sinh sống của anh ấy Lúc không tồn tại cô ở kề bên đột trở thành không quen biết bao. Lần thứ nhất anh trừng trị xuất hiện, mái ấm anh giá rét cho tới rùng bản thân.

Cuối nằm trong, Lúc côn trùng tình chấp niệm từng nào năm kết giục nhập tuyệt vọng, anh mới mẻ nhìn thấy rằng nó ko nhức như bản thân tưởng. Trái lại còn thoải mái, vì thế anh đã và đang được giải bay rồi.

Và anh nhìn thấy, bản thân yêu thương cô biết bao.

Có những loại chỉ Lúc thất lạc lên đường rồi, tao mới mẻ hiểu được nó vô nằm trong trân quý.

Cô vẫn ra đi, vậy anh tiếp tục khiến cho cô trở lại, bám theo xua cô nàng tôi đã từng một đợt tiến công thất lạc.

Liệu rằng bóng sườn lưng ấy với Chịu đựng xoay đầu lại coi anh thêm 1 lần?

“Tiểu Khanh” nói đến tình thương ngốc nghếch cho tới câu chấp, tuy nhiên cũng chính là động lực tạo cho cô nàng ấy thay cho thay đổi, trở nên một phiên bạn dạng đảm bảo chất lượng rộng lớn chủ yếu bản thân của Cố Tiểu Khanh.

Yêu thì thầm đau nhức cho tới thế, tuy nhiên vì thế yêu thương tuy nhiên miệt chuốt nỗ lực, khiến cho một bóng hình chỉ ngự trị nhập tâm lý lại xuất hiện nay trước mặt mày cô vị xương vị thịt, liệu với bao nhiêu ai thực hiện được?

Mình ko trách cứ Âu Lâm Ngọc, vì thế anh cũng chấp niệm thâm thúy với tình thương của tớ giống hệt như Tiểu Khanh. Nếu cô đợi anh ròng rã chảy chục năm, thì tình thương anh dành riêng cho tất cả những người bại liệt cũng kéo dãn dài xuyên suốt từng nào năm mon.

Không chỉ hero chủ yếu, những hero phụ nhập truyện ai ai cũng câu chấp với tình thương của tớ. Như Âu Lâm Tỷ và Mã Nguyên Bưu vẫn ko thể kể từ quăng quật được Tiểu Khanh, hoặc Ngô Nhạc Thanh vẫn sinh sống bị tiêu diệt với tình thương giành riêng cho Nhan Thần Dật.

Không riêng rẽ gì Tiểu Khanh, ai Lúc yêu thương cũng ngốc!

Con lối của Âu Lâm Ngọc một đợt nữa cho tới với Tiểu Khanh ko cần cân đối, cũng đều có đôi khi sóng bão. Nhưng sau cùng sau chục năm, tình thương của cô ấy cũng đều có được kết giục hoàn hảo vẹn.

“Dưới ánh đèn sáng rực rỡ tỏa nắng, anh thanh lịch nhập cỗ lễ phục đen thui tuyền, khuôn mặt mày đẹp mắt tinh ranh xảo, hai con mắt ngấn nước. Cô lưu giữ lần thứ nhất gặp gỡ anh nhập giữa trưa ngày hạ chục năm về trước, và rồi nước đôi mắt cũng hoen mi.”

____

Xem thêm: bá đạo tổng tài cậu ấy mang cầu chạy

(*): trích nhập lời nói bài xích hát “Em thiệt là ngốc” của nhạc sĩ Lê Báo Bình

“…”: Trích kể từ bạn dạng gửi ngữ tuy nhiên reviewer vẫn đọc: meomapu

*Cover chỉ mang ý nghĩa hóa học minh họa mang đến bài xích viết