sống lại ta cảm thấy chính mình thật ngon miệng

Thái sư Lê Dương Hạo biết quá tướng mạo Trương phẳng đang được về kinh, ông vốn liếng cũng không thực sự quan hoài chính vì chuyến du ngoạn Tây Châu ê ko tác động gì cho tới quyền lợi của ông, tuy nhiên thiệt ko ngờ nhì người thực hiện phe đối lập nhiều năm như thế nhưng mà Trương phẳng lại đùng một phát cho tới phủ dò xét ông.

Thái sư đùng một phát nghĩ về cho tới chuyện nam nhi bản thân đem đứa trẻ em ê về, âm thầm nghĩ về có lẽ nào quá tướng mạo lại nôn nóng đến mức độ cho tới cửa ngõ đòi hỏi con cái sao?

Mặc kệ thế nào là, ông vẫn cần tiếp tiếp đón khách cho tới đang được.

Bạn đang xem: sống lại ta cảm thấy chính mình thật ngon miệng

“Thừa tướng mạo cho tới đùa, thiệt là quý hóa quá.” Thái sư lẹo tay sau sống lưng mỉm mỉm cười.

“Lần này cho tới đột xuất, kỳ vọng thái sư chớ trách cứ.” Trương phẳng cũng lễ phép nhận lỗi.

Thái sư mời mọc ông tớ nhập chánh sảnh, kẻ hầu bưng trà xối nước xong xuôi, Trương phẳng ko vòng vo nhưng mà vào trực tiếp vấn đề: “Thật đi ra thời điểm hôm nay phẳng này cho tới là ham muốn nhờ thái sư chung một chuyện.”

Thái sư nhướng ngươi, vẻ mặt mũi thong dong, nói: “Hai tớ hiếm khi tương hỗ, tớ e ko thể chung gì được mang đến quá tướng mạo rồi.”

Trương phẳng nghe vậy cũng bất biến sắc mặt mũi, vẫn lưu giữ biểu cảm nhu hòa trước sau như 1 mỉm cười đáp: “Xin thái sư nghe phẳng này tỏ rõ rệt sự tình đang được.”

Thái sư im re ko đáp, Trương phẳng rằng tiếp: “Đứa con cái loại tư của tớ chẳng may gặp gỡ nàn, nhờ đem cậu tía Chính con cái ngài tương trợ mới nhất bay cảnh nguy hiểm, ni phẳng này cho tới một nhằm cảm tạ, nhì là ham muốn đón con cái về, ao ước thái sư đồng ý chấp thuận.”

Thái sư coi thái phỏng hạ bản thân kính cẩn của Trương phẳng thì nghĩ về có lẽ rằng ông tớ vô cùng thương yêu thương đứa trẻ em ê, còn nếu không sẽ không còn bỏ mặc thể diện và an nguy cấp tự động bản thân cho tới phủ thái sư đòi hỏi con cái như vậy.

Không đợi thái sư phanh mồm, Trương phẳng rằng tiếp: “Nghe rằng cậu tía Chính ham muốn miếng khu đất cơ hội kinh trở nên một trăm dặm của nam nhi tớ, nhân phía trên tớ van lơn tặng lại miếng khu đất ê mang đến cậu ấy coi như thay cho lòng cảm tạ.”

Thái sư biết chuyện nam nhi cá cược với Trương Hải, cũng biết hắn ham muốn miếng khu đất cằn cọc ê, vì vậy ông bởi dự một thời gian rồi nói: “Nếu thiệt sự con cái ngươi được con cái tớ cứu vãn, vậy tớ gọi nó đi ra tiếp chuyện với ngươi.”

“Bằng này van lơn ngóng.”

Kẻ hầu ngay tắp lự chạy cho tới viện của Lê Dương Chính gọi người, thời điểm hiện nay hắn đang được ngồi biên soạn cuốn sách Toán học tập cơ phiên bản sẵn sàng tung đi ra thị ngôi trường, thời điểm hiện tại hắn ko thể dùng chữ số la tinh nghịch, còn nếu không có khả năng sẽ bị xem như là dị nhân, đến thời điểm ê mất mặt nhiều hơn thế nữa được.

Vì thế hắn nghĩ về đi ra một cơ hội này là phía bên trên vẽ hình, phía bên dưới dùng quốc ngữ, như vậy người học tập tiếp tục dễ dàng tưởng tượng rất nhiều.

Đang ghi chép nửa chừng thì đem người nhập cung cấp tin, hắn như dự đoán được nhưng mà từ tốn đứng lên, song hắn ko cho tới chánh sảnh tức thì nhưng mà rẽ thanh lịch gian dối chống nhỏ của Trương Ai Thống.

Lê Dương Chính quyết định coi cậu thế nào là, bị đói lâu như thế cứng cáp đang được ngoan ngoãn rộng lớn rồi, mặc dù vậy Lúc xuất hiện đi ra, nhì đôi mắt hắn ngay tắp lự trợn trừng.

“Thằng Thống đâu?”

Nghe giờ đồng hồ quát tháo, thằng Quy chạy cho tới, hoang mang và sợ hãi nói: “Cậu… cậu ấy đâu rồi?”

Lê Dương Chính tức tức giận đến mức độ thở hào hển, hắn tin tưởng tưởng Trương Ai Thống sẽ không còn quăng quật chạy cho nên vì thế mới nhất ko sai người trông coi, hóa đi ra hắn đang được lầm, hắn tránh việc nuông chiều thằng nhóc cứng đầu này vượt mức.

“Bẩm cậu, vừa vặn rồi cậu Thống quyết định xông đi ra chánh sảnh bị bọn chúng con cái bắt lại rồi ạ.” Một thương hiệu gia đinh chạy cho tới báo.

Lê Dương Chính quát: “Kéo nó cho tới đây!”

Không bao lâu sau Trương Ai Thống bị kéo cho tới, phát hiện ra Lê Dương Chính, cậu ngay tắp lự mím môi cù mặt mũi chuồn, xúc cảm trong tâm vô nằm trong láo lếu loàn, vừa vặn tức tức giận lại vừa vặn hoảng hồn hãi.

Tối qua chuyện Trương Ai Thống bị nhốt nhập gian dối chống nhỏ, con cái Hà đem cơm trắng nước nhập cậu cũng ko Chịu đựng ăn, Lê Dương Chính tức tức giận đi ra mệnh lệnh quăng quật đói cậu khiến cho cậu càng thêm thắt buồn tủi.

Bị quăng quật đói trong cả một bữa tối, sáng sủa ni cũng ko nên ăn gì, Trương Ai Thống cảm biến được cơn đói khát đang được lâu ko xuất hiện tại, khung người cậu chính thức lã chuồn, đùng một phát cậu nghe thấy giờ đồng hồ rỉ tai của con cái Thu và con cái Hà ở bên phía ngoài.

“Hôm ni quá tướng mạo đùng một phát cho tới thực hiện khách hàng ở phủ tớ đấy, ko biết đem chuyện gì.”

“Suỵt, chị nhỏ nhắn đau đớn chiếc miệng thôi, chớ buôn dưa lê chuyện của người sở hữu.”

Rồi giờ đồng hồ rỉ tai yên tĩnh bặt, Trương Ai Thống nghe tin tưởng Trương phẳng cho tới sung sướng mừng đến mức độ toàn thân ái đều run rẩy lên.

Cha thiệt sự cho tới cứu vãn bản thân rồi, phụ vương ko quăng quật rơi bản thân, hu hu… Mình cần cho tới gặp gỡ phụ vương, bản thân ko thể nhằm phụ vương bị cậu công ty uy hiếp.

Thấy bên phía ngoài không tồn tại người trông coi, Trương Ai Thống bèn lấy một que mộc nhỏ luồng qua chuyện khe cửa ngõ nhấc then vận tải cửa ngõ lên rồi chạy ra phía bên ngoài, ko ngờ nửa đàng lại bị gia đinh bắt lại.

Lê Dương Chính tiến bộ cho tới trước mặt mũi Trương Ai Thống, thấy cậu không những ko biết lỗi còn hờn giận bản thân, lồng ngực của hắn lại nhức anh ách, hắn bóp cằm cậu buộc cậu cần coi trực tiếp nhập đôi mắt bản thân rồi hỏi: “Ngươi thiệt sự ham muốn gặp gỡ ông tớ sao?”

Trương Ai Thống cắm răng không nói, đơn thuần nước đôi mắt không ngừng nghỉ rơi xuống ngấm ẩm cả bàn tay của Lê Dương Chính.

“Ta chất vấn ngươi vẫn muốn hoặc không?”

Xem thêm: rể sang đến nhà

Biểu cảm bên trên mặt mũi Lê Dương Chính rất rất đáng hoảng hồn, trọn vẹn rất khác cậu công ty nhu hòa êm ả nhưng mà Trương Ai Thống từng biết.

“Muốn…” Cậu nặng nhọc phân phát đi ra một giờ đồng hồ, Lê Dương Chính lại nhảy mỉm cười.

“Được, tớ tiếp tục đem ngươi chuồn gặp gỡ ông tớ.”

Sau ê Lê Dương Chính đùng một phát úp mặt mũi nhập cổ của Trương Ai Thống.

“A… đau…”

Cậu cảm nhận thấy làn domain authority mỏng tanh manh ở cổ bị mút mạnh dẫn cho tới nhức nhối, bên cạnh đó mặt mũi cũng đỏ ối lên vì như thế xấu xa hổ.

Cậu công ty đang được ăn thịt bản thân sao? Hu hu… ko muốn…

Lê Dương Chính ko quan hoài thiếu hụt niên kêu nhức nhưng mà vẫn cắm mút vài ba loại, đám người hầu cúi gằm mặt mũi xuống không đủ can đảm coi cảnh thân thiện này, ở đầu cuối yết hầu và sau gáy của Trương Ai Thống đều lênh láng rẫy dâu hít và lốt răng.

“Cậu…” Mặt của Trương Ai Thống mẩn đỏ như son, hai con mắt cứ coi xung quanh không đủ can đảm đối lập với nam giới nhân vừa vặn hành vi thân thiện với bản thân.

“Đi.”

Lê Dương Chính thẳng tóm lấy cánh tay của Trương Ai Thống lôi ra phía bên ngoài ngôi nhà trước, tiếp sau đó đẩy cậu cho tới trước mặt mũi Trương phẳng.

“Cha…” Trương Ai Thống bâng khuâng nước đôi mắt gọi.

Trương phẳng coi cậu, sau này lại để ý cho tới vết tích xứng đáng xấu xa hổ bên trên cổ cậu, sắc mặt mũi trở thành u ám lạnh giá.

Lê Dương Chính ngẫu nhiên bịa đặt tay lên vai Trương Ai Thống rồi vuốt ve sầu gò má của cậu, tiếp sau đó bày đi ra biểu cảm cà lơ phân phất nói: “Hóa đi ra đó là con cái của quá tướng mạo à? Nếu biết sớm thì tớ đang được tự động đem nó cho tới cửa ngõ phủ của ngài rồi, tuy nhiên không vấn đề gì, giờ đây thay đổi nó lấy miếng khu đất ê cũng rất được, cho dù sao tôi đang được đùa ngán rồi.”

Biểu cảm bên trên mặt mũi Trương phẳng càng tối rộng lớn, Trương Ai Thống bâng khuâng nước đôi mắt coi ông tớ, nhập đôi mắt tràn trề kỳ vọng.

“Cha…”

“Câm miệng! Ngươi ko cần con cái ta!”

Trương Ai Thống sững sờ phanh vĩ đại đôi mắt, cậu ko thể tin tưởng được nhập những gì tai tôi vừa nghe thấy.

“Cha… con cái là… là A Nễ phía trên nhưng mà.”

Nhưng Trương phẳng chỉ rét mướt lùng coi cậu, tiếp sau đó cù thanh lịch rằng với thái sư: “Có lẽ tớ đã nhận được sai thông tin, phía trên ko cần con cái tớ, nhiều chuyện thái sư và cậu ngôi nhà rồi, nếu như đem thời điểm phẳng này tiếp tục tự động bản thân cho tới tạ tội.”

Nói xong xuôi Trương phẳng xoay người quyết định tách chuồn, Trương Ai Thống bộp chộp vàng níu lấy ống tay áo của ông tớ, gấp rút nói: “Cha ơi là con cái phía trên nhưng mà, hu hu… chớ quăng quật con…”

“Cút ngay!”

Trương phẳng hất tay Trương Ai Thống đi ra khiến cho cậu mất mặt đà đập nguồn vào cạnh bàn, ngày tiết tươi tỉnh chảy dọc xuống trán hòa với nước đôi mắt vô vọng của thiếu hụt niên.

“Hạng thấp nhát thất tiết loạn xị như ngươi làm thế nào xứng thực hiện con cái ta?”

Trương phẳng thốt đi ra một câu nhục mạ vô nằm trong u ám rồi rét mướt lùng tách chuồn, nhằm lại Trương Ai Thống thẫn thờ ngồi phệt bên dưới khu đất ôm ngực thở cấp.

“Ngươi thấy ko hả Trương Ai Thống? Đó là kẻ phụ vương nhưng mà ngươi luôn luôn tin tưởng tưởng mến thương đấy, ha ha… ngươi đem cảm nhận thấy phiên bản thân ái vô cùng hài hước không?” Lê Dương Chính tóm tóc Trương Ai Thống rung rinh ngược lên nhằm cậu coi mang đến rõ rệt bóng hình tách chuồn dứt khoát của Trương phẳng.

“Hức… Tại sao…”

“Ha ha, ngươi lưu giữ lại coi tớ cứu vãn ngươi đi ra kể từ đâu, là ổ chứa chấp, nếu như không tồn tại tớ thì giờ đây ngươi đang được ở bên dưới thân ái nam nhi nhưng mà rên rỉ rồi, ông tớ chỉ vừa vặn phát hiện ra bao nhiêu vết tích bên trên cổ ngươi thôi đang được vứt quăng quật ngươi, test chất vấn lúc biết ngươi trở nên hạng đ.ĩ điếm thì tiếp tục như vậy nào?”

“Đừng rằng nữa… hu hu…”

Xem thêm: bức tường đôi mắt đầu gối

Trương Ai Thống vừa vặn khóc vừa vặn bịt tai của tớ lại, tuy nhiên Lê Dương Chính ko Chịu đựng buông tha bổng mang đến cậu nhưng mà kế tiếp nói: “Hôm qua chuyện ngươi rằng tớ người sử dụng ngươi nhằm uy hiếp ông tớ, tuy nhiên hài hước ở đoạn so với ông tớ ngươi căn phiên bản là một trong phế truất vật không tồn tại một chút ít độ quý hiếm nào là cả!”

“Không!”

Một câu này của Lê Dương Chính thẳng tiến công Trương Ai Thống rơi xuống mươi tám tầng địa ngục, cậu ôm ngực khóc nhập đau nhức rồi lịm chuồn ko biết gì nữa.