SOAẠN BÀI PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

     

I - KIẾN THỨC CƠ BẢN CẦN NẮM VỮNG

1. Phong cách Hồ Chí Minh là một phần của văn bạn dạng Phong bí quyết Hồ Chí Minh, cái bụ bẫm gắn cùng với cái giản dị của người sáng tác Lê Anh Trà, trích vào cuốn sách Hồ Chí Minh với văn hoá Việt Nam, Viện Văn hoá xuất bản, Hà Nội, 1990.

Bạn đang xem: Soaạn bài phong cách hồ chí minh

2. tuy vậy rất thông thạo và chịu tác động của nền văn hoá các nước, nhiều vùng trên trái đất nhưng phong thái của sài gòn vô cùng giản dị. Điều đó được thể hiện ngay trong đời sống sinh hoạt của tín đồ : vị trí ở chỉ là một trong ngôi bên sàn bé dại bé với những đồ đạc và vật dụng mộc mạc, trang phục 1-1 sơ, nhà hàng ăn uống đạm bạc.

3. Trong văn bản Phong biện pháp Hồ Chí Minh, tác giả đưa ra luận điểm then chốt : phong thái Hồ Chí Minh là sự kết hợp hài hoà thân tính dân tộc bản địa và tính nhân loại, truyền thống cuội nguồn và hiện nay đại, giữa béo tròn và giản dị.

Để làm cho sáng tỏ luận điểm này, tác giả đã vận dụng một khối hệ thống lập luận chặt chẽ, với những dẫn chứng xác thực, giàu sức thuyết phục về phần đông chặng đường chuyển động cách mạng, về ngôn từ và về cuộc sống đời thường sinh hoạt hàng ngày của Bác.

II - HƯỚNG DẪN ĐỌC - HIỂU VĂN BẢN

1. hcm có một vốn trí thức văn hoá hết sức uyên thâm, bộc lộ ở sự am hiểu sâu sắc về những dân tộc và các nền văn hoá trên cầm giới. Đặc biệt, sự đọc biết về văn hoá quả đât đó vẫn hoà quấn với cội văn hoá dân tộc bản địa không gì lay động được ở bạn để đổi mới một nhân cách, một lối sống bình dân rất Việt Nam, vô cùng phương Đông tuy thế đồng thời cũng tương đối mới, cực kỳ hiện đại.

Vốn tri thức văn hoá kia của hồ nước Chí Minh đã có được là vày trong cuộc hành trình gian nan tìm mặt đường cứu nước, fan đã tiếp xúc với văn hoá nhiều nước, những vùng trên cố kỉnh giới. Đến đâu bạn cũng học hỏi, khám phá văn hoá, thẩm mỹ và nghệ thuật của quốc gia đó, vùng đó. Khi tiếp xúc với các nền văn hoá, Người luôn có ý thức tiếp thu cái đẹp, dòng hay, bên cạnh đó phê phán những chiếc tiêu cực.

2. Lối sống bình dị, vô cùng Việt Nam, vô cùng phương Đông của hồ chí minh được thể hiện hầu hết qua đời sống sinh hoạt vô cùng đơn giản của Người:

- vị trí ở chỉ là 1 trong những ngôi nhà sàn nhỏ bé với những đồ đạc đơn sơ, mộc mạc.

Xem thêm: Cách Luyện Quý Tử Thiên Chinh, Quân Lâm Nước Ngụy, Ngọa Long Vng

- Trang phục bình thường (bộ xống áo bà ba, dòng áo trấn thủ, dép lốp...).

- Ăn uống hết sức đạm bội nghĩa với đầy đủ món ăn dân gian quen ở trong của nhân dân (cá kho, rau củ luộc, cà muối, dưa ghém,...).

3. Nếp sống giản dị và thanh sạch của hồ chí minh chính là biểu lộ của vẻ đẹp vai trung phong hồn siêu mực thanh cao. đơn giản và giản dị mà ko sơ sài, đạm tệ bạc mà ko gợi xúc cảm cơ cực, tự cách bài trí cho tới ăn ở, sinh hoạt hằng ngày đều miêu tả sự thanh thản, ung dung. Cuộc sống thường ngày đó có vẻ như gần với cuộc sống thường ngày của một bên hiền triết, một vị trích tiên, tuy vậy lại không hẳn như vậy. Bạn dạng lĩnh, ý chí của một người đồng chí cách mạng béo tốt đã hoà nhập cùng tâm hồn một nhà thơ lớn, một đơn vị văn hoá lớn. Khao khát hiến đâng cho Tổ quốc, nhân dân từng nào thì fan lại càng yêu thương thiên nhiên, yêu cuộc sống đời thường bây nhiêu, vẻ đẹp của các yếu tố ngoại cảnh, tự ngôi nhà, vườn cây, ao cá cho tới cách trang phục, ăn uống uống, nói năng,... đang thể hiện rất rõ vẻ đẹp trung khu hồn Người, rất mạnh bạo song cũng khá lãng mạn, siêu thơ.

III - HƯỚNG DẪN LUYỆN TẬP

Có nhiều câu chuyện viết về lối sống giản dị và đơn giản mà cao đẹp mắt của quản trị Hồ Chí Minh. Quê hương thơm nghĩa nặng trĩu tình sâu là một trong câu chuyện cảm động trong những đó. Em rất có thể đọc với kể lại mẩu truyện sau : .

“Ngày 14 - 6 - 1957, bác Hồ trở về viếng thăm quê -làng Sen, Kim Liên, thị xã Nam Đàn, tỉnh nghệ an sau rộng 50 năm xa quê.

Nghe tin ngày mai bác về, dân xã thao thức. Mọi bạn đều nghĩ về tới ngày đón bạn con của quê hương nhưng cũng chính là vị chủ tịch nước chắc buộc phải thật long trọng.

sáng sủa ấy, bác bỏ về cùng với bộ quần áo ka ki cùng đôi dép cao su thiên nhiên quen thuộc. Hình ảnh ấy vẫn xua tan cái xúc cảm xa giải pháp nửa ráng kỉ, và bà bé cảm thấy gần gũi, thân thiết quái gở như mới gặp gỡ Bác ngày ngày qua vậy. Bác bỏ vẫy tay cất tiếng chào đều người. Một chú mời Bác vào nhà tiếp khách new xây làm việc gần công ty Bác, nhưng bác bỏ ngăn lại :

- Tôi xa nhà, xa quê sẽ lâu, ni mới bao gồm dịp về, tôi phải về thăm nhà đã, còn đây là nhà tiếp khách để dành cho khách, tôi liệu có phải là khách đâu !

Ngôi nhà mà bác bỏ Hồ nói tới là ngôi nhà năm gian được thi công năm 1901. Chú cán cỗ hướng dẫn Bác bước vào ngõ cạnh công ty ngang. Cái cổng tre đính một tấm biển nhỏ : "Nhà bác bỏ Hồ”, bác cười vui :

- Đây là nhà núm Phó bảng chứ gồm phải nhà chưng Hồ đâu !

Bác ngập ngừng trong khoảnh khắc rồi nhàn nhã dọc theo sản phẩm rào bước sau đó góc của miếng vườn rồi rẽ tay đề xuất dọc theo hàng rào râm bụt sinh sống trước ngôi nhà. Bác bỏ nhẹ tay gạch rào râm bụt đi thẳng liền mạch vào sân, vừa đi chưng vừa kể chú cán bộ địa phương :

- các chú mở lối đi đằng ấy không nên rồi. Cổng nhà nỗ lực Phó bảng ở hướng đông này chứ !

Bác đứng giữa sân, quan sát quanh rồi theo lần lượt chỉ mang đến mọi fan biết, trong vườn cửa này ngày xưa ở đâu là cây ổi, nơi nào là cây thanh yên. Bác đi một lượt từ bên trên xuống nhà dưới. Bác bỏ lại đi ra ngõ, chú ý quanh chòm xóm, chú ý ra núi Chung, vị trí xưa kia bác bỏ thường chơi thả diều.

Một các cụ ông cụ bà chờ chưng ở ngõ, bác bỏ lên tiếng hỏi ngay lập tức :

- tất cả phải ông Điền ko ?

- Vâng... Anh Côông... Bác, chưng Hồ !

Bác nhanh nhẹn bước tới, nỗ lực tay ông nuốm đang run run do cảm động, bác hỏi :

- Anh Điền, anh vẫn khoẻ chứ !

Cụ già đó đó là ông Điền, người các bạn thời niên thiếu thốn của Bác, đã từng có lần cùng nhau đi câu cá, đi thả diều. Nhì tiếng “anh Điền” làm cho cho các cụ cảm động. Trước mặt cụ vẫn chính là người các bạn năm xưa cho dù Bác đang trở thành Chủ tịch nước.

Xem thêm: Dùng Câu Hỏi Vào Mục Đích Khác Lớp 4 Trang 142, Dùng Câu Hỏi Vào Mục Đích Khác

bác bỏ nói với bà bé dân thôn :

"Tôi xa quê hương đã năm mươi năm rồi. Hay tình fan ta xa nhà, lúc trở về thì mừng mừng tủi tủi. Mà lại tôi ko tủi, mà lại chỉ thấy mừng. BỞi bởi vì khi tôi ra đi, nhân dân ta còn nô lệ, bị đàn phong kiến đế quốc đè đầu cưỡi cổ. Hiện nay tôi về thì quốc gia đã được giải phóng, quần chúng. # ta đã làm được tự do".