rể sang đến nhà

Sân cất cánh quốc tế Vân Thành.

Trên tuyến phố rợp bóng mát, một người con trai khoảng tầm chừng thân phụ mươi tuổi tác đang được ngồi phụ thuộc ghế. Anh vừa vặn mới mẻ xuống máy cất cánh riêng biệt, sắc mặt mày khá tái ngắt nhợt, tay châm một điếu dung dịch.

Bạn đang xem: rể sang đến nhà

“Khụ khụ.”

Gió thổi qua quýt, anh hít một khá dung dịch lá, rồi bất giác ho khan vài ba giờ, sử dụng khăn tay lên tủ mồm, một thời gian sau lại trông thấy vết huyết đỏ ửng tươi tắn.

“Anh Thiên.”

Cách ê ko xa cách là một trong người thanh niên trẻ em tuổi tác dáng vẻ người cứng rắn tuấn tú, đem trang phục đen kịt hiện hữu lên vẻ cương trực và uy lực.

Thấy vậy anh tớ phiền lòng vội vã hỏi: “Anh sao vậy?”

Tiêu Thiên phất ống tay áo, rời khỏi vẻ không tồn tại gì, thời điểm này phía trên anh mới mẻ lên giờ hỏi: “Tần Minh, chuyện tôi phú mang lại cậu tiếp tục hoàn thành chưa?”

Lúc thì thầm, nhập hai con mắt Tiêu Thiên hiện hữu lên ánh êm ả dịu dàng.

Ngày ấy, trời mưa ồ ạt, anh tớ mới chỉ mươi tám tuổi tác đã trở nên xua đuổi thoát khỏi ngôi nhà, xiêu bạt cho tới Vân Thành – một TP.HCM hạng thân phụ.

Trời mức giá thấu xương, 1 mình anh xiêu bạt đầu lối, ăn đói đem rét, teo chui rúc ở bên cạnh một lô rác rến, vô vọng vô nằm trong.

Đúng thời điểm này, một nhỏ bé gái với khuôn mặt mày loli, buộc tóc đuôi ngựa, lặng lẽ tiếp cận ở bên cạnh anh, nhập tay là cái bánh bao lạnh lẽo dấm dúi đem mang lại anh.

“Anh ơi, mau ăn lên đường, chớ nhằm đói bụng…”

Cô nhỏ bé cười cợt rất đẹp là thế, bất ngờ là thế.

Bánh bao gặm được 50% thì Tiêu Thiên bị một người bí mật đưa theo.

Lúc anh xuất hiện tại đợt nữa được xem là thân phụ năm tiếp theo, anh trở nên con cái nuôi của Long Ngạo Thiên, ông vua của Bắc Cảnh.

Chín năm tiếp theo, bao nhiêu phiên chống kẻ địch bên phía ngoài, rất nhiều lần chiến công hiển hách, anh được phong là Chiến thần số một của Bắc Cảnh, công trạng không một ai hoàn toàn có thể đối chiếu được.

Cả trái đất chấn động!

Nhưng ngay trong lúc phía trên đỉnh điểm, anh lại lựa chọn quy ẩn.

Một là nhằm tĩnh dưỡng vì như thế bị nội thương sau nhiều năm chinh chiến tụt xuống ngôi trường, nhì là vì như thế cô nhỏ bé mang về mang lại anh kỳ vọng thân thiện khi vô vọng ê.

Anh luôn nhớ được nụ cười cợt trong sáng ko chút tì vết ê, khuôn mặt mày thiện bổng thơ ngây của cô ấy nhỏ bé ấy.

“Mười 2 năm trôi qua quýt, lúc này có thể em cũng rộng lớn rồi, là một trong cô nàng yêu thương kiều duyên dáng vẻ rồi nhỉ.”

“Tiêu Thiên tôi van nài thề bồi, đời này chắc chắn tiếp tục bảo đảm cả cuộc sống em.”

Tần Minh gật đầu nói: “Theo điều nhắn của anh ý Thiên, toàn bộ tiếp tục bố trí hoàn thành. Hôm ni hít lễ của con cháu gái ngôi nhà chúng ta Trần sẽ tiến hành tổ chức triển khai ở đại sảnh lầu thân phụ của hotel Quân Di, anh Thiên chỉ việc sang trọng là được.”

Tiêu Thiên khẽ gật đầu.

“Anh Thiên, tôi sở hữu một chuyện ko rõ rệt, anh sở hữu thân thiện phận cao quý như vậy, sao lại ham muốn trở nên con cái rể, ở rể mang lại thế gia hạng nhì ở Vân Thành? Còn ham muốn fake trang trở nên kẻ đảo ngũ mặt trận nữa.” Tần Minh thiếu hiểu biết nhiều ngay lập tức chất vấn.

“Tôi không thích ở Vân Thành lại xuất hiện tại một trận mưa gió máy tanh tưởi hương thơm huyết, đơn thuần ham muốn yên ổn tĩnh một thời hạn thôi.” Tiêu Thiên phát biểu.

Ra vậy!

Tần Minh hiểu rời khỏi, người con trai trước mặt mày là chiến thần số một của Bắc Cảnh, trải qua quýt vô số cuộc chiến đẫm huyết, quân thù thật nhiều, nếu như xuất hiện tại với thân thiện phận thiệt cho tới Vân Thành, đương nhiên sẽ sở hữu vô số kẻ cho tới phía trên báo thù oán.

Đương nhiên, còn nên bầu chúng ta với cô nhỏ bé khiến cho anh canh cánh trong tim ê nữa.

“Cô nhỏ bé à, tôi tiếp tục quay trở lại.”

Chiếc xe hơi cứ lao vun vút.

Khách sạn Quân Di.

Ngoài cửa ngõ, mọi chỗ đều là xe pháo sang trọng đỗ nhộn nhịp nghịt.

Tại phía trên gia tộc hạng nhì của TP.HCM Vân – ngôi nhà chúng ta Trần đang được chuẩn chỉnh bị tổ chức triển khai một hít lễ sang trọng và hoành tráng và đặc biệt quan trọng mang lại con cháu gái út ít Trần Mộng Dao.

Cô dâu Trần Mộng Dao là hậu duệ kiệt xuất trẻ em tuổi tác ở trong nhà chúng ta Trần, cô chất lượng tốt nghiệp ngành dạy dỗ Hoa Hạ của ĐH Thanh Bắc, tướng mạo mạo xinh xẻo, dáng vẻ người khỏe khoắn, sau thời điểm chất lượng tốt nghiệp thì nhập thực hiện mang lại xí nghiệp gia tộc, năng lượng xuất bọn chúng, phổ biến xa cách sát nhập giới kinh doanh ở TP.HCM Vân, được tôn là phái đẹp thần số một của TP.HCM Vân.

Mà chú rể, lại là một trong đấu sĩ chạy trốn chật vật kể từ mặt trận.

Trong chống make up của hotel.

Trần Mộng Dao vừa vặn make up kỹ lưỡng, tuy nhiên trong rạm tâm lại vô cùng thống khổ.

Cô cầm chặt tay, giọt nước đôi mắt tủi thân thiện đong tràn điểm khóe đôi mắt.

Xem thêm: ẩn hôn bán tiệt bạch thái

“Trần Cường, ông phát biểu một câu lên đường. Hạnh phúc của phụ nữ ko thể bị đập phá diệt vì vậy được.”

“Nhà tất cả chúng ta vốn liếng đã trở nên xa cách lánh trong nhà chúng ta Trần rồi, nếu như nhằm một thằng oắt con cái không có tác dụng vào sinh sống rể, demo chất vấn tất cả chúng ta hoàn toàn có thể ngửng đầu được không?”

“Hôm ni là lễ kết duyên của phụ nữ, tôi nhất quyết phản đối, chắc chắn ông nên phân tích với bà cụ.”

Bà Trần, Tần Ngọc Liên tức giận dỗi mặt mày đỏ ửng tía tai, oán thù giận dỗi phát biểu.

Con trai loại nhì ở trong nhà chúng ta Trần là Trần Cường vốn liếng không có tác dụng không tồn tại khả năng gì, thấy bà xã oán thù giận dỗi ông cũng chỉ hoàn toàn có thể nhu hòa giải thích: “Chuyện kết duyên của Mộng Dao là vì u đưa ra quyết định, ai dám thực hiện trái? Nếu giờ ngăn chặn hít sự này, chắc chắn u tiếp tục xua đuổi ngôi nhà tất cả chúng ta thoát khỏi ngôi nhà chúng ta Trần, đến thời điểm ê nhiều năm nỗ lực cũng ko được phân chia chút chi phí nào là.”

“Sao tôi lại gả cho 1 ông ông xã không có tác dụng vì vậy, dễ thường ông trơ đôi mắt nhìn niềm hạnh phúc của phụ nữ bị tàn phá hoặc sao?” Tần Ngọc Liên khóc rộng lớn.

“Bố, u, nhì người chớ tranh cãi, thân phụ cũng ko đơn giản dễ dàng gì, cũng chính là vì như thế ngôi nhà bản thân thôi.” Trần Mộng Dao nín nhịn: “Nói ko chừng người ông xã nhưng mà bà nội lựa chọn mang lại con cái không như nhì người suy nghĩ.”

“Không giống? cũng có thể khéo ở điểm nào là đây? Một thương hiệu đảo ngũ chiến ngôi trường, hắn sở hữu từng nào khả năng ?” Tần Ngọc Liên vừa vặn khóc vừa vặn phát biểu.

Trần Mộng Dao gặm môi, chậm trễ rãi cúi đầu.

Trong lòng cô nắm rõ, cuộc hôn nhân gia đình này đơn thuần thủ đoạn của bà nội và chưng cả.

Hai năm vừa qua thể hiện của cô ấy nhập nhà máy gia tộc vô cùng khéo, chưng cả Trần Dũng và nam nhi ông là Trần Văn Siêu vô cùng kinh sợ cô tiếp tục cướp tổn thất gia tài ngôi nhà chúng ta Trần, bởi vậy chúng ta lắc thừng bà nội mò mẫm mang lại cô một người ông xã là quân đảo ngũ.

Nếu như Trần Mộng Dao gả cho 1 thương hiệu không có tác dụng vì vậy, chắc chắn là cho tới tư cơ hội quá kế tiếp gia tài cũng ko còn!

Bố cô không tồn tại năng lượng gì trong nhà chúng ta Trần, cũng không tồn tại quyền lên giờ, giờ còn lấy một thằng ông xã không có tác dụng, chắc chắn là mon ngày trong tương lai trong nhà chúng ta Trần càng ko chất lượng tốt rất đẹp.

Chỉ sở hữu điều đấy là hít sự vì thế bà nội tự động tôi chỉ lăm le, không một ai dám cãi lại!

Trần Mộng Dao cô là phận con cháu, càng không tồn tại tư cơ hội.

Thời gian tham kết duyên đã đi đến sát.

“Bố u, lên đường thôi, phụ nữ tiếp tục đưa ra quyết định gả lên đường, nếu như cho tới trễ chắc chắn là bà nội tiếp tục lại tức giận dỗi.”

Nhìn cô phụ nữ dễ thương và đáng yêu lại hiểu chuyện vì vậy, Trần Cường và Tần Ngọc Liên cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu.

Trong lòng chúng ta đều hiểu, ở lại ngôi nhà chúng ta Trần tuy vậy sở hữu uất ức, tuy nhiên không nhiều rời khỏi cũng không ngại ăn ở, nếu mà bị xua đuổi lên đường thì chúng ta tiếp tục nên sinh sống long dong ngoài lối.

Lầu thân phụ hotel.

Trong chống hội nghị được tô điểm tráng lệ, đèn nhảy sáng sủa chưng.

Khách chào nhập cuộc đứng sum sê, chật ních tràn đại sảnh.

Bà cụ Trần ngồi lên ghế ngôi nhà vị, mang trong mình một cỗ sườn xám sang trọng và tráng lệ, bà chống can, khuôn mặt hồng hào.

“Chúc mừng…”

“Chúc mừng bà Trần thời điểm ngày hôm nay, tiếp tục sở hữu con cháu rể tuyệt hảo .”

“Chúc ngôi nhà chúng ta Trần đời đời kiếp kiếp cường thịnh, con cái con cháu tràn đàn.”

Khách khứa từng người một cho tới phía trên lấy lòng.

Bà cụ Trần càng nghe càng vui mừng, con cháu trai trưởng – Trần Văn Siêu đứng ở bên cạnh bà vẫn chú ý nhìn nhập thời hạn, vô cùng ham muốn để ý chuyện cười cợt ngôi nhà Trần Cường.

“Bà nội, cho tới giờ tổ chức triển khai hít lễ rồi, bà nhanh chóng tuyên thân phụ chính thức đi!”

Nghĩ cho tới thương hiệu đảo ngũ ở mặt trận cho tới ở rể ngôi nhà Trần Cường, cưới Trần Mộng Dao uy hiếp cho tới quyền lợi ngôi nhà ông tớ, hắn tớ lại cười cợt ko ngậm được mồm.

A!

Trần Mộng Dao, coi cô lấy vật gì nhưng mà đấu lại với tôi!

Cha cô là tên gọi rác rến rưởi, giờ ông xã cô cũng chính là thiết bị truất phế vật.

Ha ha, một ngôi nhà toàn thiết bị không có tác dụng.

Bà cụ Trần gật đầu, kể từ từ vùng dậy. Lúc bà banh điều, phía bên dưới trọn vẹn yên ổn tĩnh.

Tất cả quý khách đều lưu ý cho tới bà.

Xem thêm: độc nhất vô nhị

“Các vị khách hàng chào, bè bạn thân thiện thiết , thời điểm ngày hôm nay là lễ kết duyên thân thiện con cháu gái tôi Trần Mộng Dao và con cháu rể Tiêu Thiên, cảm ơn quý khách nhập khi vất vả còn vất vả cho tới phía trên. Tôi tuyên thân phụ, hít lễ đầu tiên bắt đầu!”

Lời phát biểu vừa vặn dứt…

Bản nhạc hít lễ vang lên nhập đại sảnh, đoạn nhạc tấu hoàn thành, người ngôi nhà trì đứng bên trên sảnh khấu, thế microphone, phấn khởi nói: “Sau phía trên van nài chào chú rể Tiêu Thiên lên sảnh khấu!”