rể quý trời cho chương 653

Trước tòa nhà mộc của sư phụ.

Lâm Thanh Diện đang được đứng cơ với vẻ mặt mày nguy hiểm, giờ anh vẫn tấn công vỡ hòn đá cơ vì thế một chưởng, coi như đạt được đòi hỏi của sư phụ, hoàn toàn có thể tách ngoài trên đây rồi.

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 653

Sáu mon tu luyện ở nhập núi cũng ko ngắn ngủn, hơn thế nữa nếu như tính thời hạn thì đứa nhỏ xíu nhập bụng Hứa Bích Hoài cũng chuẩn bị sinh ra rồi, giờ anh vẫn không biết rõ ràng tình thế mái ấm bọn họ Lâm ra làm sao, nên nên nhanh chóng trở lại ngay lập tức.

Lúc này Mục Tu đang được đứng kề bên, sắc mặt mày tái ngắt nhợt, những lời nói mai mỉa tuy nhiên anh vẫn trình bày với Lâm Thanh Diện khi nãy vẫn trở thành những cái tát, vả mạnh nhập mặt mày anh, phen này, anh thiệt sự cảm biến được sự kinh hãi của nhân tài, về sau anh sẽ không còn dám tùy tiện cười chê Lâm Thanh Diện nữa.

Lý Tam Thốn đang được đứng kề bên Mục Tu, vươn tay vỗ vai anh tớ an ủi: “Sư huynh, thiệt đi ra em hoàn toàn có thể nắm rõ thể trạng của anh ấy, giờ em cũng đều có xúc cảm tương tự như anh, anh chớ cảm nhận thấy bản thân bị công kích vượt lên trước, người thông thường như tất cả chúng ta ko thể ví suy bì với những người nhân tài như anh ấy, giờ em vẫn rút đi ra được một Kết luận này đó là, tất cả chúng ta hãy đồng ý một cách thực tế về sự việc tất cả chúng ta ko vì thế anh ấy.”

Mục Tu một vừa hai phải nghe Lý Tam Thốn trình bày vậy thì trong thâm tâm càng không dễ chịu rộng lớn, anh thiệt sự ko biết rốt cuộc thương hiệu này đang được yên ủi bản thân hoặc đang được trình bày móc bản thân nữa?

Còn Lương Cung Nhạn Sương thì đem vẻ mặt mày phấn chấn mừng, tuy nhiên khi nãy bên trên đàng sắp tới, Lâm Thanh Diện vẫn trình bày với cô tớ rằng đang đi đến khi anh nên lên đường rồi, thực hiện cô tớ ko ngoài cảm nhận thấy tương đối rơi rụng non.

Cô tớ coi chằm chằm Lâm Thanh Diện với góc nhìn phức tạp, như đang được xoắn xuýt yếu tố gì cơ.

Mấy sư huynh đệ không giống cũng đứng kề bên, ko biết rốt cuộc vẫn xẩy ra chuyện gì.

“Tam Thốn, vẫn xẩy ra chuyện gì thế? Sao sắc mặt mày Mục sư huynh lại khó khăn coi như vậy?” Một sư huynh không giống chất vấn.

Lý Tam Thốn lăm le kể lại chuyện Lâm Thanh Diện một chưởng tấn công vỡ đá đánh giá lực nội kình đi ra thực hiện nhị mang đến bọn họ nghe, tuy nhiên lại bị Mục Tu lườm nên đành nên nuốt lời nói trình bày vẫn cho tới mặt mày mồm xuống.

“Khụ khụ, giờ thể trạng Mục sư huynh đang được ko phấn chấn, nên chuyện này nhằm sau hẵng trình bày.” Lý Tam Thốn khẽ ho một giờ đồng hồ.

Mọi người càng tò mò mẫm rộng lớn, không ngừng nghỉ để ý người Mục Tu, càng thực hiện anh tớ cảm nhận thấy vô nằm trong xấu xí hổ.

Một khi sau, Lâm Thanh Diện thấy sư phụ ko hề bước thoát khỏi mái ấm mộc, thì rộng lớn giờ đồng hồ gọi: “Sư phụ, con cái vẫn triển khai xong đòi hỏi tuy nhiên sư phụ đưa ra rồi, tảng đá cơ đã trở nên con cái tấn công vỡ vì thế một chưởng rồi!”

Mọi người nghe Lâm Thanh Diện trình bày thế thì tương đối nghi hoặc.

“Tảng đá? Tảng đá gì thế? Chẳng nên chỉ tấn công vỡ một tảng đá thôi ư? Đâu rất cần phải report với sư phụ?”

“Trời ơi, đem lúc nào là tảng đá tuy nhiên bao nhiêu người Mục sư huynh vẫn tấn công chưởng tay không? Chẳng nên trình bày phỏng dày và phỏng cứng của tảng đá cơ rất rộng lớn ư, mang đến dù cho có cố gắng búa cũng ko chắc hẳn vẫn nhằm lại vết tích bên trên cơ, thế tuy nhiên Lâm Thanh Diện lại một chưởng tấn công vỡ nó?”

“Không... ko hổ là môn đồ sư phụ kiêu hãnh nhất, thiên phú kinh hãi như thế thiệt sự ko nên là loại tất cả chúng ta hoàn toàn có thể tưởng tượng được.”

Chẳng bao nhiêu chốc, tiếng nói già nua nua của sư phụ vẫn vọng đi ra kể từ nhập tòa nhà gỗ: “Con lên đường lên đường, con cái cứ lưu giữ kỹ những gì con cái vẫn đồng ý với tớ là được.”

Lâm Thanh Diện nắm rõ tính cơ hội sư phụ bản thân, biết sư phụ trình bày như thế là vẫn đồng ý cho chính bản thân mình tách lên đường rồi.

Hơn nữa trước khi, sư phụ vẫn trình bày không còn những lời nói nên trình bày với anh rồi.

Sư phụ dạy dỗ nội kình mang đến Lâm Thanh Diện, một phía là vì thế xuất phát điểm từ tình yêu thầy trò, mặt mày không giống là kỳ vọng về sau những khi sư phụ cần thiết anh hỗ trợ, thì Lâm Thanh Diện hoàn toàn có thể đáp ứng nhu cầu toàn bộ.

Dựa theo đòi sự tư duy của Lâm Thanh Diện, nghe đâu sư phụ đang được đo lường bao nhiêu chuyện gì cơ, sở dĩ ông tiếp nhận nhiều môn đồ như thế, có lẽ rằng không những giản dị là vì thế sở trường, tuy nhiên chắc chắn là về sau tiếp tục có những lúc sư phụ cần dùng anh.

Mặc mặc dù ko biết sư phụ tiếp tục bảo anh làm những gì, tuy nhiên phụ thuộc phần ân tình tuy nhiên sư phụ vẫn truyền dạy dỗ khả năng mang đến anh, đem kệ là lên núi đao hoặc xuống biển khơi lửa, Lâm Thanh Diện cũng hoàn toàn có thể thực hiện được tuy nhiên ko hề vì thế dự.

Người tớ vẫn hỗ trợ bản thân trong khi trở ngại, tất yếu bản thân nên trả ơn lại gấp nhiều lần.

Lâm Thanh Diện đứng phía bên ngoài mái ấm mộc đợi một thời gian, rồi quỳ trực tiếp xuống, dập đầu phụ thân cái về phía cửa ngõ, tiếp sau đó mới mẻ vực dậy, xoay người trở về phía Lương Cung Nhạn Sương.

Hôm ni, đang đi đến khi anh nên tách lên đường rồi.

“Tôi nên lên đường rồi, cô hoàn toàn có thể lựa chọn ở lại điểm này, hoặc theo đòi tôi tách lên đường.” Lâm Thanh Diện trình bày.

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Lương Cung Nhạn Sương đáp lại ngay: “Tôi ở lại trên đây làm những gì, anh đợi tôi một thời gian, nhằm tôi lên đường nép dọn đồ đạc và vật dụng.”

Nói hoàn thành, cô ngay tắp lự chạy nhập tòa nhà mộc của tôi.

Lúc này người xem mới mẻ phản xạ lại là Lâm Thanh Diện chuẩn bị tách lên đường rồi, ai ai cũng coi anh với góc nhìn vẫn thay cho thay đổi.

Mặc mặc dù năm cơ Lâm Thanh Diện cứ nhất thiết tách lên đường, vẫn nhằm lại tuyệt hảo xấu xí với bao nhiêu sư huynh đệ, tuy nhiên trong vòng thời hạn này thiên phú tuy nhiên anh thể hiện ra phía bên ngoài vẫn thuyết phục bọn họ đợt nữa, mặc dù ngày thông thường đem chút xích míc nhỏ, tuy nhiên suy mang đến nằm trong vẫn chính là sư huynh đệ, nên người xem một vừa hai phải nghe thấy Lâm Thanh Diện chuẩn bị nên tách lên đường, ai ai cũng tương đối xúc động.

Lý Tam Thốn coi chằm chằm Lâm Thanh Diện, vì thế dự một thời gian rồi nói: “Mặc mặc dù khoảng tầm thời hạn này tôi đem chút hiểu nhầm với anh, tuy nhiên anh vẫn sử dụng tiềm năng của tôi nhằm minh chứng, anh đó là môn đồ tuy nhiên sư phụ ý hợp tâm đầu nhất, anh lên đường, tôi chúc anh thuận buồm xuôi dông.”

Lâm Thanh Diện mỉm mỉm cười với Lý Tam Thốn, anh biết cậu nhóc này chỉ tương đối hiếu thắng thôi, chứ không tồn tại cừu địch gì với anh.

Mục Tu vì thế dự một thời gian, rồi cũng tiến bộ lên một bước nói: “Quả thiệt cậu cực mạnh, thực hiện tôi cảm nhận thấy tự ti vì thế bản thân ko vì thế cậu, tuy nhiên về sau tôi tiếp tục trở nên phe đối lập nhằm đọ mức độ với cậu, kỳ vọng phen sau họp mặt, cậu sẽ không còn thực hiện tôi tuyệt vọng.”

“Nhất lăm le rồi.” Lâm Thanh Diện đáp lại.

Mấy sư huynh đệ sót lại cũng bước cho tới chính thức trình bày lời nói kể từ biệt với Lâm Thanh Diện, anh cũng thứu tự đáp lại, đợi cho tới Lúc Lương Cung Nhạn Sương nép dọn hoàn thành, cô cũng tương đối luyến tiếc Chào thân ái với người xem, tiếp sau đó mới mẻ nằm trong anh lên đàng quay trở lại.

Lúc thoát khỏi núi, trời vẫn sẩm tối rồi, nhị người tiếp cận một trấn nhỏ bên dưới chân núi, Lâm Thanh Diện ham muốn đi kiếm một điểm nhằm nghỉ dưỡng, tuy nhiên đúng vào khi này Lương Cung Nhạn Sương lại tạm dừng, coi anh tương đối vì thế dự.

“Sao thế?” Lâm Thanh Diện chất vấn.

Một khi sau, Lương Cung Nhạn Sương mới mẻ chất vấn anh: “Có nên qua loa tối ni, anh tiếp tục trở lại Kinh Đô trúng không?”

Lâm Thanh Diện gật đầu, thiếu hiểu biết nhiều Lương Cung Nhạn Sương đang được ham muốn chất vấn gì.

“Vậy anh đem từng nghĩ về cho tới, anh cũng muốn dẫn tôi trở lại nằm trong anh không?”

Lâm Thanh Diện sửng bức, anh thiệt sự trước đó chưa từng nghĩ về cho tới yếu tố này, khoảng tầm thời hạn này Lương Cung Nhạn Sương luôn luôn ở kề bên anh, hơn thế nữa cô cũng đều có ơn cứu vớt mạng anh, nên anh trước đó chưa từng đem tâm lý tiếp tục xua cô lên đường.

Thấy Lâm Thanh Diện do dự, trong thâm tâm Lương Cung Nhạn Sương đã và đang đem đáp án, cô mỉm cười nói: “Được rồi, tất cả chúng ta đi kiếm điểm qua loa tối trước lên đường.”

Lâm Thanh Diện cảm biến được sự không giống thông thường của Lương Cung Nhạn Sương, tuy nhiên ko biết nên trình bày với cô về chuyện này ra làm sao, đành nên gật đầu, cho là đợi ngày mai anh tiếp tục tâm lý lại thắc mắc của cô ấy.

Hai người tiếp cận một quán trọ tương đối lâu đời, bên dưới sự vật nài nỉ của Lương Cung Nhạn Sương, nhị người cũng mướn được 1 căn chống chi chuẩn chỉnh, nhập chống đem nhị cái chóng, Lâm Thanh Diện cảm nhận thấy vẫn hoàn toàn có thể miễn chống đồng ý được, nên ko trình bày gì.

Buổi tối Lúc lên đường ngủ, kỳ kỳ lạ là Lương Cung Nhạn Sương ko cho tới làm cho phiền hà mang đến Lâm Thanh Diện, tuy nhiên chỉ phía trên chóng, lặng lẽ coi anh, ko biết đang được nghĩ về gì.

Sáng hôm sau thời điểm tỉnh, Lâm Thanh Diện coi qua loa mặt mày chóng Lương Cung Nhạn Sương, thì thấy bên trên chóng vẫn rỗng tuếch nhẵn, chăn cũng xếp rất rất nhỏ gọn.

Lâm Thanh Diện tưởng cô lên đường tắm rồi, tuy nhiên sau thời điểm bước xuống chóng thì thấy mang trong mình 1 tờ giấy má đặt tại đầu chóng.

Anh cố gắng tờ giấy má cơ lên, sau thời điểm phát âm hoàn thành thì tỏ vẻ cùng bất đắc dĩ, thở lâu năm.

“Tên ngốc, tôi về mái ấm rồi, tôi biết nhập tim anh vẫn không thể khu vực mang đến tôi đứng nữa rồi, mặc dù tôi ngốc nghếch xua theo đòi anh ra làm sao, thì cũng chỉ thay đổi lấy sự bất lợi tuy nhiên thôi. Nhưng khoảng tầm thời hạn sinh sống nhập núi là khoảng tầm thời hạn hạnh phúc nhất nhập cuộc sống tôi, tôi kỳ vọng khoảng tầm thời hạn này được xem là ký ức độc nhất thân thuộc tôi và anh, tôi đem kệ anh đem đồng ý hay là không thì tôi cũng tuyên phụ thân, khoảng tầm thời hạn này, anh là thuộc sở hữu tôi. Tất nhiên, tôi cũng không thích sau phen Chào thân ái này thì tôi tiếp tục không thể hội ngộ anh nữa, anh hãy nhớ là anh còn nợ tôi một mạng cơ, anh nên lưu giữ cho tới thăm hỏi tôi đấy, tôi cũng ko quan ngại việc anh dẫn theo đòi Bích Hoài, còn con cái của nhị người nữa, tôi tiếp tục sẵn sàng mang đến thằng nhỏ xíu một phần quà. Cuối nằm trong, đem kệ anh đem tiêu thụ hay là không, tôi cũng nên trình bày.”

“Tôi quí anh.”

Xem thêm: ngạn thiếu truy thê

Tình cảm là loại rất rất khó khăn hiểu, Lâm Thanh Diện cũng ko biết, rốt cuộc bản thân nên đáp lại tình yêu của Lương Cung Nhạn Sương ra làm sao.

Anh khẽ nhấp lên xuống đầu, nếu như vẫn nghĩ về ko thông, vậy thì trả ơn vội vàng trăm ngàn phen mang đến Lương Cung Nhạn Sương.

Anh ko thể đồng ý tình yêu của Lương Cung Nhạn Sương, tuy nhiên anh hoàn toàn có thể chở che mang đến cô, nhằm cô cả đời bình an, không người nào ức hiếp được cô.