phu nhân lại rơi áo choàng rồi

                                    
                                              

Chương 41: Tuyển gia: Thật là ngoan

Đừng trình bày Tần Ngữ, vô nháy đôi mắt, đến hơn cả Kiều Thanh cũng sững sờ.

Bạn đang xem: phu nhân lại rơi áo choàng rồi

Kiều Thanh gãi đầu bản thân, thấp giọng cười cợt, tiếng nói nước ngoài trừ đem chút yếu hèn ớt, nhường nhịn như cũng ko khác lạ gì đối với trước khi, "Ôi, cậu chớ đùa chứ."

Tần Ngữ siết chặt ngón tay, vô đầu cô tao cho tới nửa điểm cũng ko tin tưởng, chỉ mất điều người trình bày là Từ Diêu Quang, người không giống có lẽ rằng tiếp tục trình bày đùa, tuy nhiên anh tao ko lúc nào.

Ánh đôi mắt Từ Diêu Quang vững vàng vàng, nhìn qua quýt vô nằm trong điềm đạm, khóe môi lại hạ xuống, ko trình bày điều nào là.

Kiều Thanh trình bày đoạn một câu cũng không nói nữa.

Tần Ngữ còn biết Từ Diêu Quang ko cần người tiếp tục trình bày đùa, huống chi là anh ta?

Đến căng tin tưởng, anh tao mua sắm vỏ hộp sữa đậu nành, cắm ống mút hút vô, nửa ngày sau mới mẻ hé miệng: "Mẹ nó, thực sự là cô ấy à?"

"Ừm." Từ Diêu Quang nghiêm trang bê một chén cháo cho tới, biểu cảm vẫn giá buốt lùng như cũ.

Lúc này Kiều Thanh mới mẻ triệt nhằm ko trình bày được gì, Tần Ngữ ngồi ở sát bên nhì người, đợt trước tiên bị coi nhẹ nhõm như thế, trong trái tim của chủ yếu cô tao lại càng rối loàn.

Sao lại là Tần Nhiễm?

Sao hoàn toàn có thể là cô?!

Đôi đũa người sử dụng một đợt vô tay Tần Ngữ suýt nữa bị bẽ gãy, Tần Nhiễm vô đôi mắt cô tao là ai? Không kỹ năng và kiến thức ko công việc và nghề nghiệp, trừ loạn đả tiến công nhau ko hề mang trong mình 1 ưu thế nào là.

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Trước tê liệt trừ violon đi ra, cô nhường nhịn hư hỏng không tồn tại hào hứng với bất kể vật gì, tính cơ hội cổ tai ác, không tồn tại bao nhiêu ai tự nguyện nghịch ngợm nằm trong cô.

Sao cô lại biết vẽ tranh? Còn vẽ vô cùng đẹp?!

Tần Ngữ vẫn cảm nhận thấy Tần Nhiễm nằm trong sự kiểm soát của cô ấy tao, toàn bộ tất cả của đối phương cô tao đều rõ ràng như lòng bàn tay, tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay Tần Ngữ trị hiện tại, sau nhiều năm ko bắt gặp Tần Nhiễm, cô tao đang được không hề biết gì về Tần Nhiễm.

Nghĩ cho tới phía trên, song đũa một đợt vô tay lại bị siết thiệt chặt.

Cô tao ngửng đầu, điềm nhiên như không tồn tại việc gì cười cợt cười cợt, "Chút nữa tớ lên đường luyện đàn..."

"Cậu mái ấm Từ, tôi trở lại dò la Tần Nhiễm." Kiều Thanh "xoạt" một giờ đứng phắt dậy.

Từ Diêu Quang gật gật đầu, ánh nhìn quạnh quẽ: "Đi lên đường."

**

Lớp 9 mang trong mình 1 lô người tụ luyện, Lâm Tư Nhiên cũng đang được ra phía bên ngoài mua sắm món ăn.

Xem thêm: ta muốn làm chúa tể bóng tối

Kiều Thanh ngồi bên trên ghế Lâm Tư Nhiên, Tần Nhiễm còn đang được quấn đồng phục ngủ, anh tao tự động tay đâm đâm vô cánh tay cô, rẽ đầu cho tới, cẩn trọng từng li từng tí hé miệng: "Đằng sau là cậu vẽ à?"

"Kiều Thanh" Tần Nhiễm vẫn đang được quấn đồng phục, tiếng nói đem một chút ít khàn khàn, âm điệu thấp, giống như là đang áp chế lửa dỗi, "Đừng đem ồn ã."

Cô ko tự nguyện trình bày, Kiều Thanh ghi nhớ cho tới việc ngày thông thường lớp vừa phải tiếng ồn cô ngay tắp lự nhíu mi, ngay tắp lự thực hiện động tác kéo khóa mồm bản thân lại.