phó ký trầm

Đêm sâu sắc thẳm, biệt thị yên ổn tĩnh quay về.

Đèn kể từ lầu một cho tới lầu tía lục tục tắt không còn.

Bạn đang xem: phó ký trầm

Phó Ký Trầm chuồn tắm trước, Du Khuynh tựa đầu nệm ngủ, cuốn sách nhập tay tự động hóa về bên trang bìa nhập. Anh cũng buồn ngủ, thời điểm hiện tại khá men xộc trực tiếp lên đầu, cơn buồn ngủ vồn vập ập cho tới.

Anh chứa chấp sách, ôm cô lên lăm le nhằm cô ngủ tức thì cộc lại.

Du Khuynh phanh đôi mắt, hai con mắt nhập nhèm.

Nhìn thấy tóc anh ẩm ướt nhẹp, “Tắm đoạn rồi ạ?”

“Ừm. Nằm xuống ngủ chuồn.”

Du Khuynh nhịn cơn buồn ngủ, nhảy dậy nhập chống tắm thám thính một chiếc khăn lông, “Em vệ sinh tóc mang đến anh.”

Phó Ký Trầm ngồi lên nệm, Du Khuynh chính thức vệ sinh tóc mang đến anh, “Mệt không?”

“Không mệt nhọc.” Phó Ký Trầm đặt điều nhì tay lên eo cô, nhẹ dịu ôm siết lấy cô và cá nhỏ của chúng ta nhập lòng.

Sau bại liệt, anh và Du Khuynh cả nhì đều không nói.

Buồn ngủ cả rồi, còn mệt nhọc nữa.

Bọn bọn họ đang được cố kháng hứng thôi.

Tóc vệ sinh thô được 50%, Du Khuynh tắt bóng ngủ chuồn.

Trước khi ý thức chìm nhập mơ mòng, Phó Ký Trầm luôn nhớ trả cánh tay mang đến cô gối đầu ngủ, sống lưng Du Khuynh dán sát ngực anh, chẳng kịp trình bày giờ đồng hồ ngon giấc, nhì người nhanh gọn lẹ chìm nhập giấc mộng.

Sáng ngày sau thức dậy, Du Khuynh vẫn còn đó ở trong tâm địa Phó Ký Trầm.

Bọn bọn họ ko cần thiết kiểu như như lúc trước bại liệt, phải để chuông báo thức nhắc nhở phiên bản thân thuộc dựa sát đối phương một ít.

Hôm ni là vào cuối tuần, Phó Ký Trầm ngủ với Du Khuynh nhiều thêm 1 khi, ngủ cho đến khi Du Khuynh bất ngờ tỉnh.

Du Khuynh xoay người qua chuyện đương đầu với anh, “Hôm ni ko cho tới doanh nghiệp à?”

“Ừm, trong nhà với em.”

---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
“Em đem mua sắm áo sơ-mi mang đến anh.”

Du Khuynh thức dậy, nhập chống ăn mặc quần áo lôi ra.

Tối qua chuyện về cho tới ngôi nhà chỉ thắc mắc nô giỡn ở bên dưới lầu, quên lôi ra nhằm anh khoác demo.

Nói cho tới thẻ vạn năng hồi tối, “Anh em với Quý Thanh Viễn sao tự động dưng nghe tiếng thế? Anh dùng thẻ vạn năng bọn họ cũng tráng lệ và trang nghiêm chấp hành.”

Phó Ký Trầm cũng rời nệm, “Bởi vì thế anh trình bày với nhì người bọn họ, còn nếu không tôn trọng quy tắc thì sẽ không còn đạt được tình thương yêu thực sự.”

Du Khuynh: “……”

Cô mỉm cười, “Giờ anh còn xấu xí rộng lớn em nữa.”

Phó Ký Trầm: “Đấy gọi là phụ xướng phu tùy.” Anh nhập chống tắm, “Anh tắm mang đến tươi tỉnh cái đang được rồi rời khỏi demo sau.”

Du Khuynh tắm giản dị rồi cho tới tủ ăn mặc quần áo thám thính một cái váy ngủ tơ tằm quyến rũ thoáng mát khoác lên, xịt vào thêm chút nước hoa.

Phó Ký Trầm nhanh gọn lẹ thoát khỏi chống tắm, nửa người bên trên ko khoác áo.

Du Khuynh đang được lười biếng nói chung biếng dựa vào sô trộn, ngắm nhìn và thưởng thức cảnh hồ nước ngoài hành lang cửa số.

Bước chân anh khá khựng lại, bao nhiêu mon rồi cô ko khoác váy ngủ quyến rũ vì vậy.

Anh ko chuồn demo áo sơ-mi tuy nhiên chuồn trực tiếp thông qua đó ôm cô nhập lòng.

Du Khuynh ngoảnh đầu, nụ thơm của Phó Ký Trầm ập xuống.

Cô trở tay câu chặt cổ anh, phối phù hợp với nụ thơm của anh ấy.

Phó Ký Trầm thơm cô, thuận tay kéo kín rèm hành lang cửa số.

Trong chống phút chốc tối hẳn.

Hai người thơm kể từ sô trộn cho tới bên trên nệm, hai tay Phó Ký Trầm khép lại thực hiện gối đầu mang đến cô.

Du Khuynh bưng mặt mũi anh, thơm cho tới khó khăn tuy nhiên dứt rời khỏi được.

Từ khi nhì người quen thuộc biết cho tới ni, đợt thứ nhất thơm nhập thời hạn nhiều năm vì vậy.

Buổi sáng sủa thoáng mát của vào cuối tuần, thời hạn dư dả.

Phó Ký Trầm vẫn tự động giác cảm nhận thấy căng thẳng mệt mỏi, luôn luôn trực tiếp nhắc nhở phiên bản thân thuộc để ý cho tới cá nhỏ nhập bụng cô, biên chừng ko được quá rộng.

Mồ hôi bên trên trán anh lăn kềnh cho tới mí đôi mắt, nhỏ xuống rốn Du Khuynh.

Hai người coi nhập đôi mắt nhau.
---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Phó Ký Trầm yên lặng, đem toàn bộ tình thương yêu rời khỏi mức độ dưng mang đến cô, mặt khác không ngừng nghỉ yêu thương cô.

Du Khuynh động tình đắm ngập trong sóng đôi mắt sâu sắc thẳm của anh ấy.

Nơi bại liệt của anh ấy hiện nay qua chuyện tiếp nối với trái khoáy tim cô.

Trong chống tràn ngập tiếng động mềm mịn tương tự như thực hiện nũng của cô ý.

Vào thời xung khắc ở đầu cuối bại liệt, cô bấu chặt nhập sống lưng anh, gọi một giờ đồng hồ ‘ông xã’.

Nắng sáng sủa nữ tính xinh tươi xuyên qua chuyện khe hở rèm hành lang cửa số lặng lẽ hấp thụ vào rải rác rưởi bên trên thảm khu đất, bên trên sô trộn.

Trong chống dần dần yên ổn tĩnh lại.

Phó Ký Trầm ko buông Du Khuynh rời khỏi, anh thơm chuồn các giọt mồ hôi bên trên chóp mũi cô.

Lần gặp mặt thâm thúy của thời điểm ngày hôm nay, cả thân xác và niềm tin đều vừa lòng.

Nhất là khi cô dữ thế chủ động gọi anh một giờ đồng hồ ông xã.

Hai bàn tay của Du Khuynh đan chặt với tay Phó Ký Trầm, hồi nãy khi động tình, anh nữ tính coi cô vì vậy, trong tâm địa cô, thân thuộc thể cô, ở đâu cũng rất được lấp ăm ắp.

Hai đứa ở lười biếng nói chung bên trên nệm tăng chút nữa.

Phó Ký Trầm thơm cô, “Dậy nhé? Anh đói rồi.”

Tối qua chuyện tuy rằng người sử dụng thẻ vạn năng thay đổi về bữa khuya của Du Cảnh Trạch, tuy nhiên nể mặt mũi Du Khuynh anh chỉ lấy 50%, tích lại 50% mang đến Du Cảnh Trạch.

- -

Hôm ni là ngày thứ nhất Phó Ký Trầm và Du Khuynh xuống lầu muộn nhất, sát chục giờ.

Phó Ký Trầm khoác cái áo màu sắc rượu chát bại liệt, sau thời điểm demo vừa vặn thì anh không thích túa rời khỏi nữa.

Du Khuynh Reviews anh, “Vẫn là Phó tổng khi họp mặt lần thứ nhất của em.” Gương mặt mũi bại liệt khiến cho người tớ vừa vặn coi đang được mong muốn đạt được.

Phó Ký Trầm hỏi: “Lần đầu gặp gỡ anh ở Sảnh bóng tennis này đã chính thức nhằm ý anh rồi à?”

“Ừm, chính vì anh rời khỏi tay phóng khoáng, chi phí bo cũng nhiều.”

“…….”

Phó Ký Trầm liếc cô, “Bộ chẳng đem điểm gì không giống xứng đáng nhằm em coi anh nhiều tăng nhì cái sao?”

“Có chi phí nhằm coi, ai rảnh đâu chuồn coi con trai chứ.”

---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Phó Ký Trầm: “……. Giờ em rất có thể lưu giữ yên lặng được rồi.”

Du Khuynh ôm anh, mỉm cười rộ lên.

Hai người sóng vai nhau trở xuống lầu.

Vừa cho tới lan can, điện thoại cảm ứng thông minh Du Khuynh reo lên, là cuộc gọi của Bàng Lâm Bân.

“Khuynh Khuynh, con cháu bận không?”

“Không bận ạ, thời điểm ngày hôm nay con cháu trong nhà.”

Bàng Lâm Bân đi trên chuyến bay chiều ngày qua cho tới Bắc Kinh, sau thời điểm bố trí ổn định thì thời hạn không thể sớm nữa, còn cho tới doanh nghiệp một chuyến nên ko liên hệ với Du Khuynh.

“Chú đang được ở Bắc Kinh phía trên, tối loại Hai con cháu đem thời hạn không?”

Du Khuynh: “Có ạ.”

Cô đặt điều sẵn nhà hàng quán ăn, là sản phẩm SZ đợt trước cô với ông ăn ở bại liệt, Bàng Lâm Bân trình bày món ăn ko tệ, còn phù hợp ngắm nhìn tối nữa.

Phó Ký Trầm hỏi: “Không mang đến anh chuồn nằm trong à?”

“Không mang đến.” Du Khuynh đứng cao hơn nữa anh một bậc thang, kháng lên vai anh, “Chắc lăm le nói chuyện về u với em.”

Lầu một, dì gom việc nhập ngôi nhà đang được dọn dẹp và sắp xếp bàn ăn, bao nhiêu người không giống vừa vặn mới nhất ăn đoạn ko bao lâu.

Hiếm đem cơ hội người xem ko cần thiết cho tới doanh nghiệp tăng ca tuy nhiên rủ nhau câu cá mặt mũi hồ nước.

Hành bác sĩ bờ hồ nước dựng lên một cây cho dù bao phủ nắng và nóng.

Du Khuynh lấy trái khoáy cây và sữa trườn, cũng trải qua nhập cuộc náo sức nóng.

Xem thêm: lý hàn y

Quý Thanh Viễn và Du Cảnh Trạch đang được ganh đua câu cá, Du Cảnh Hâm ngồi sát mặt mũi Quý Thanh Viễn, cô ấy xắn ống tay áo sơ-mi của Quý Thanh Viễn lên.

Áo sơ-mi tối qua chuyện cô ấy mua sắm mang đến Quý Thanh Viễn, thời điểm ngày hôm nay anh tớ nhất quyết mong muốn khoác.

Mặt trời thời điểm ngày hôm nay rất hay, sức nóng chừng cao.

Cho mặc dù có dù bao phủ nắng và nóng bên trên đỉnh đầu, tuy nhiên black color hít nắng và nóng còn dữ rộng lớn white color.

“Hau là anh vào trong nhà thay cho cái không giống đi?”

---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Quý Thanh Viễn: “Anh ko thấy rét mướt. Cạnh hồ nước bão táp rộng lớn.”

Du Cảnh Hâm: “…….”

Cô ấy bảo vệ gia lấy quạt quạt phun sương rời khỏi, sụp đổ ăm ắp nước nhập.

Du Khuynh trải qua, cước cỗ thảnh thơi nhã.

Quản gia chất vấn cô Phó Ký Trầm cũng muốn câu cá ko, nhằm ông chuồn sẵn sàng thêm 1 cỗ cần thiết câu nữa.

Du Khuynh gật đầu, “Được ạ, thời điểm ngày hôm nay anh ấy ko cho tới doanh nghiệp.”

Quản gia cảm khái, thời điểm ngày hôm nay người xem đều trong nhà, thiệt ko đơn giản. Người ngôi nhà bọn họ Du đặc biệt hiếm khi tề tụ rất đầy đủ, cũng ko trong nhà ăn cơm trắng, mặc dù vào cuối tuần cũng vậy.

Ông ấy hỏi: “Cô mong muốn ăn số gì?”

Giờ Du Khuynh vì thế cá nhỏ nên ko tuyển chọn ăn nữa, “Gì cũng rất được ạ.”

Người tuyển chọn ăn nhất nhập ngôi nhà bọn họ Du đó là Du Cảnh Hâm, quản ngại gia chuồn chất vấn chủ ý Du Cảnh Hâm đợt nữa.

Du Cảnh Hâm ngoảnh mặt mũi lại, “Trưa ni con cái ko ăn cơm trắng trong nhà đâu, u con cái thám thính con cái ăn cơm trắng.”

Lời vừa vặn dứt, Du Cảnh Trạch coi thanh lịch cô, anh ấy tâm trí bao nhiêu giây, “Anh chuồn với em.”

Du Cảnh Hâm rung lắc đầu, “Không cần thiết đâu. Anh yên ổn tâm, em rất có thể xử lý được.”

Quý Thanh Viễn ko chất vấn cô ấy sao tự động dựng u phu nhân thám thính cô ấy ăn cơm trắng, đem điều rời khỏi mức độ tóm chặt tay cô ấy.

Du Cảnh Hâm rời khỏi cửa ngõ trước một giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay, khi cho tới nhà hàng quán ăn SZ thì u cô đang được ở bại liệt rồi. Hôm ni bà khoác một cái sườn xám cải tiến, tóc được búi lên, chải chuốt Gọn gàng.

Trông đàng hoàng thư thả, xinh rất đẹp nho nhã.

Người ko biết bà tớ vô cùng chẳng suy nghĩ cho tới bà tớ là kẻ tai ngược ko Chịu trình bày lý.

Hồi nhỏ cô cũng từng ân oán trách cứ, trách cứ sao tía lại ly thơm với bà. Người một ngôi nhà sinh sống cùng với nhau ko chất lượng tốt sao?

Sau này cô đang được hiểu rời khỏi được một không nhiều, tía cô thời trẻ em ko biết bao dong, u cô ko biết nhượng cỗ, đối lập nóng bức, thủy hỏa bất dung.

Cũng chỉ mất người con trai như tía của Châu Tư Nguyên, phần rộng lớn thời hạn đều nghe theo dõi ý bà tớ, cuộc sống đời thường mới nhất rất có thể trôi qua chuyện nhẹ dịu rộng lớn.

“Mẹ.”

Du Cảnh Hâm chứa chấp giờ đồng hồ kính chào chất vấn rồi ngồi xuống đối lập bà tớ.

Bà Lan nhấp một ngụm trà, gật gật đầu coi phụ nữ bao nhiêu cái, cảm nhận thấy đem điểm này bại liệt khang không giống, nghe đâu loài người trở thành nữ tính rộng lớn.

Bà tớ chẳng để ý những điều này nữa, chính thức trình bày cho tới ngôi nhà bọn họ Du, “Nghe trình bày bọn con cái trả về ở không còn rồi? Ý của người nào thế?”

Du Cảnh Hâm: “Tự bọn con cái trả về ở.”

Bà Lan cong môi, rõ nét ko tin yêu.

Bà tớ trình bày cho tới Du Cảnh Trạch, “Anh con cái lúc này,” Khựng lại khoảnh khắc, bà tớ ‘ha’ một giờ đồng hồ.

“Chắc nó lăm le không sở hữu và nhận người u này rồi, giờ u thì thầm với nó……”

“Mẹ, khi ăn cơm trắng thì thầm gì sung sướng chút chuồn.” Du Cảnh Hâm ngắt tiếng bà tớ.

Cô phiền ngán lắm rồi, từng đợt gặp gỡ u, bà tớ luôn luôn bày rời khỏi đầy đủ loại chỉ trích và bất mãn so với ngôi nhà bọn họ Du.

Bà tớ trình bày ko biết mệt nhọc tuy nhiên cô phiền ngán rồi.

Bà Lan: “Được thôi, thế thì trình bày cho tới em trai con cái.”

Nói cho tới đàn ông út ít, ngươi bà tớ mới nhất giãn nở ra, “Năm ni em trai con cái lên năm nhất ĐH, đợi nó học tập đoạn phân tích sinh còn cần tổn thất tư năm năm nữa, mặc dù chất lượng tốt nghiệp rồi cũng cần kể từ từ giũa giũa, giờ thực hiện ăn trở ngại cỡ này con cái cũng biết đấy, nếu như u ko trải đàng lót đá sẵn mang đến nó, nó về sau tiếp tục gian khổ sở biết chừng nào?”

“Mẹ lăm le nhân khi còn tồn tại mức độ lực mong muốn góp vốn đầu tư vài ba loại chất lượng tốt mang đến em trai con cái trước, nhằm về sau nó rời đặc biệt một ít.”

“Con là chị gái, thông thường cũng nên quan hoài cho tới em trai.”
---Đọc full bên trên Truyenfull.vn---
Du Cảnh Hâm chẳng chen tiếng nhập tuy nhiên yên lặng nghe, đôi mắt coi ra bên ngoài hành lang cửa số.

Đám mây ở sống lưng chừng trời xuyên qua chuyện tòa lầu cao vút, từ từ cất cánh xa xôi.

“Cảnh Hâm à, u ko vòng vo với con cái nữa, thời điểm ngày hôm nay u thám thính con cái là mong muốn nhờ con cái trợ giúp.” Bà Lan hớp tăng ngụm trà.

“Trước bại liệt con cái ghét bỏ u thám thính Quý Thanh Viễn, thế giờ u không tìm kiếm nữa, em thám thính trực tiếp cho tới con cái trợ giúp. Đây là đợt thứ nhất u cày cục con cái.”

Nói đoạn, bà tớ thở nhiều năm.

“Làm u như u phía trên thiệt chẳng chân thành và ý nghĩa gì. Con gái ngôi nhà người tớ đều mong muốn đưa đường u ruột, còn u cần dữ thế chủ động thám thính cho tới nhì bằng hữu bọn con cái.”

Bà tớ chẳng nhiều tiếng nữa, chuồn trực tiếp vào việc chủ yếu.

“Tư Nguyên trình bày, vụ thu mua sắm SZ mặt mũi con cái nhỏ bé tám phần là toang rồi. Giờ cho tới Phó Ký Trầm mong muốn góp vốn đầu tư.”

“Chắc con cái ko biết, sau thời điểm Tư Nguyên thu mua sắm SZ lăm le phân tách 20% CP mang đến em trai con cái, còn chẳng cần thiết em con cái về sau lo ngại bất kể điều gì, chỉ việc hưởng trọn huê hồng là được. 20% CP, người thông thường ai nỡ mang đến chứ? Đây đâu phải chỉ là yếu tố tài sản, tuy nhiên là tấm lòng, về sau còn cần tốn sức lực lao động chuồn sale, tuy nhiên em trai con cái chỉ việc ngồi đợi hưởng trọn trở thành trái khoáy là được.”

“Giờ con cái ở công cộng một ngôi nhà với Phó Ký Trầm và Du Khuynh, con cái đi kiếm Phó Ký Trầm bảo cậu tớ kể từ quăng quật góp vốn đầu tư. Còn doanh nghiệp tư phiên bản Doãn Lâm bại liệt nữa, ông công ty của Doãn Lâm là Bàng Lâm Bân, là tía dượng của Du Khuynh, con cái nhờ Du Khuynh chuồn trình bày một giờ đồng hồ. Du Khuynh với Phó Ký Trầm đâu thể ko nể mặt mũi con cái.”

Du Cảnh Hâm ko ngoài tóm chặt ly trà, tầm đôi mắt vẫn ngừng ngoài hành lang cửa số.

Bà Lan thấy phụ nữ không nói, tức thời ko đoán rời khỏi trong tâm địa cô suy nghĩ gì.

Bà tớ trả menu mang đến phụ nữ, “Gọi số trước chuồn. Dù sau bao nhiêu đứa cũng ở công cộng một ngôi nhà, ko cần thiết hứa trước, tối về thám thính bọn họ trình bày được rồi. Thời gian ngoan khá là lập cập, còn nếu không u chẳng vội vàng cho tới thám thính con cái nhập giữa trưa đâu. Tới khi bại liệt u đợi điện thoại cảm ứng thông minh của con cái ha.”

Du Cảnh Hâm nhận menu tuy nhiên ko phanh rời khỏi, cô để trên mép bàn.

Cô coi bà tớ, “Mẹ, u tâm trí mang đến đàn ông u chu đáo vì vậy khiến cho con cái giao lưu và học hỏi được thật nhiều điều. Con trai ngôi nhà con cái tuy rằng gần đầy một tuổi tác tuy nhiên con cái cảm nhận thấy cũng nên chính thức trải đàng lót đá sẵn mang đến thằng nhỏ bé rồi, chính vì đợi sau thời điểm cậu nhóc cứng cáp, khi bại liệt xây dựng sự nghiệp trở ngại rất nhiều.”

Bà Lan ko ngoài nhíu ngươi tuy nhiên ko xen tiếng nhập.

Du Cảnh Hâm: “Lấy tình thân thuộc chuồn nghiền người tớ kể từ quăng quật góp vốn đầu tư, loại chuyện tổn thất đạo đức nghề nghiệp này con cái ko thực hiện được. Con cảm nhận thấy cần giữ lại chất lượng tốt sợi thừng tình yêu này mang đến đàn ông con cái, còn nếu không về sau thằng nhỏ bé tiếp tục coi thông thường người thực hiện u như con cái.”

Điện thoại lúc lắc lên, là đồng hồ đeo tay báo giờ.

Dọc đàng tiếp đây cô quan trọng đặc biệt thiết lập, thiết lập không chỉ là một chiếc, đích thị tức thì giờ này thì người sử dụng cái bại liệt.

Cô tắt chuồn, vỗ vỗ đầu, “Một đợt có bầu ngốc tía năm. Nếu ko mua sắm chuông báo con cái suýt nữa là quên tổn thất. Chiều ni chỉ bảo Bảo còn tồn tại lớp học tập mang đến ba mẹ và nhỏ bé, con cái cần học hành u, khi nào thì cũng suy nghĩ mang đến đàn ông, ko thể khiến cho nó tuyệt vọng.”

Cô đứng dậy: “Mẹ, u là thần tượng của con cái, u chắc chắn hiểu con cái cần ko, thời điểm ngày hôm nay thiệt sự ko ăn cơm trắng kịp nữa, con cái cần mau về trả chỉ bảo Bảo tới trường, giã từ u.”

Mặc kệ bà tớ đem phản xạ gì, Du Cảnh Hâm cầm cố túi đeo lên chuồn chẳng ngoảnh đầu coi lại.

Bà Lan mong muốn vứt cái ly nhập tay lên bàn tuy nhiên nhịn được.

Bà tớ coi ra bên ngoài hành lang cửa số, phút chốc thất thần.

Từ sau cuộc điện thoại cảm ứng thông minh tối hôm bại liệt với đàn ông, cho tới thời điểm ngày hôm nay phụ nữ tỏ thái chừng này với bà tớ, xưa giờ bà tớ trước đó chưa từng thất bại cho tới thế.

Châu Tư Nguyên trình bày kể từ khi Du Khuynh về bên thì cả mái ấm gia đình ngôi nhà bọn họ Du trọn vẹn thay cho thay đổi, ngôi nhà bọn họ Du chẳng còn là một ngôi nhà bọn họ Du của trước bại liệt nữa. Ai cũng thay cho thay đổi không còn, dẫu là Du Cảnh Trạch Hay những Du Cảnh Hâm.

Mới đầu bà tớ ko tin yêu, tuy nhiên giờ thì tin yêu rồi.

Du Cảnh Hâm tiếp cận bên dưới lầu, thở hắt rời khỏi một khá.

Cô chớp chớp đôi mắt, lấy cái kính đen ngòm nhập túi đeo rời khỏi treo lên.

Bình ổn định xúc cảm lại, cô tiếp cận bến bãi đậu xe cộ.

Còn ko cho tới trước xe cộ thì cửa ngõ xe cộ của cô ý được đẩy rời khỏi.

Du Cảnh Hâm ngây người, người trở xuống là Quý Thanh Viễn. Không biết lái xe chuồn đâu rồi.

Quý Thanh Viễn sải bước trải qua, chẳng chất vấn gì cả chỉ nhẹ dịu ôm cô.

Du Cảnh Hâm yên ủi Quý Thanh Viễn nhằm anh ngoài lo ngại, “Em ko buồn, em đang được phấn chấn vì thế phiên bản thân thuộc em, ở đầu cuối cũng gan góc được một đợt.”

Học cơ hội chuồn giành giành, mặt khác học tập được cơ hội buông xuống.

Có khi cô cũng hốt hoảng, rốt cuộc người u như u của Du Khuynh khiến cho người tớ nhức lòng rộng lớn, Hay những người u như u cô khiến cho người tớ thương sợ hãi rộng lớn.

Một người nỡ.

Một người ưu tiên.

Tạo trở thành cô và Du Khuynh đem tính cơ hội trọn vẹn khác lạ, mặt khác đem sự thiếu vắng nguy hiểm.

Xem thêm: truyện dụ dỗ đại luật sư khương tuyết nhu

Mà cô với Du Khuynh, cần tốn thật nhiều năm thậm chí còn là cả đời nhằm trị lành lặn chỗ bị thương của phiên bản thân thuộc, tuy nhiên chẳng cơ hội này ngay lập tức sẹo.

May là giờ cô đem Quý Thanh Viễn.

Còn Du Khuynh thì gặp gỡ được Phó Ký Trầm.