ông xã nhà giàu luôn tự ăn dấm của mình

                                    
                                              

Tô Ý Nhiên sờ soạng bao nhiêu đợt rồi rút tay rời khỏi, cậu nhăn mi lại: "Quần áo vô cũng ẩm ướt." Cậu lo ngại, nhanh gọn đẩy hắn vô chống tắm, "Nhanh cút tắm nước rét nhằm hạn chế rét."

Cố Uyên Đình ko phòng ngừa bị cậu đẩy cút nhị bước, ngừng bước lại bất động: "Không cần thiết, mưa nhỏ."

Bạn đang xem: ông xã nhà giàu luôn tự ăn dấm của mình

Tô Ý Nhiên đẩy nhị đợt ko đẩy được, thế là gạ hắn: "Anh Đình, anh bị cảm em tiếp tục lo ngại, đi nhé, ngoan ngoãn nào là, nha."

Giọng cậu mềm mịn và mượt mà.

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình phi vào chống tắm.

Tô Ý Nhiên thấy hắn nghe xuôi tai, yên ổn tâm trở lại nhà bếp kế tiếp nấu nướng cơm trắng.

Cậu nấu nướng đồ ăn kết thúc, bưng lên bàn ăn che đĩa lưu giữ rét.

Chỉ giây lát sau, Cố Uyên Đình tắm kết thúc ra đi, Tô Ý Nhiên theo đòi bạn dạng năng xoay đầu nhìn quý phái.

Cố Uyên Đình nhằm trần thân ái bên trên, cơ bắp eo rắn Chắn chắn, sau thời điểm tắm giọt nước tích xuống ngoài tóc hắn, trượt xuống khung hình cứng rắn, dọc từ cơ vùng bụng tám múi cách điệu xuống bên dưới, bặt tăm vô khăn tắm ở hạ thân ái. (Truyện chỉ được đăng lên bên trên Wattpad yanjingjia, những điểm không giống là ăn cắp)

Hormone tăng mạnh, Tô Ý Nhiên bất giác nuốt nước miếng, chân nhão nhoẹt.

"Anh, anh anh anh mau vô buồng ngủ đem ăn mặc quần áo đi!" mặt mày cậu đỏ chót hồng, tim đập thình thịch, lung tao ltinh tinh đẩy Cố Uyên Đình vô buồng ngủ, quá cơ hội loàn còn sờ cơ vùng bụng của hắn một chiếc.

Xem thêm: muôn vàn lệ quỷ xếp hàng tỏ tình với tôi

Cố Uyên Đình: "..."

Cố Uyên Đình vô buồng ngủ thay cho ăn mặc quần áo, Tô Ý Nhiên mới mẻ điềm tĩnh lại.

Nghĩ là cảm nhận thấy tổn thất mặt mày, vẫn kết duyên lâu vì vậy rồi, nhận ra khung hình anh Đình còn mê mệt đến chừng thần trí ko rõ ràng nữa, ngất nga sướng tê, thiếu hụt chút nữa ko dời nổi bước đi.

Tô Ý Nhiên chỉ tiếc giũa Fe ko trở thành kim với bản thân một khi, Cố Uyên Đình thay cho kết thúc ăn mặc quần áo ra đi.

Cậu thấy Cố Uyên Đình một vừa hai phải sửa quý phái lại cổ áo khoác bên ngoài một vừa hai phải ra đi, đùng một cái ghi nhớ cho tới gì bại liệt, căn vặn hắn: "Đúng rồi, anh đem cắp quần lưu giữ sức nóng ko đấy?"

Cố Uyên Đình: "..."

Tô Ý Nhiên nhìn hắn một thời gian, biết tức thì là hắn ko đem, cậu lại hỏi: "Buổi sáng sủa anh cũng ko đem quần lưu giữ sức nóng nên không?"

Cố Uyên Đình đùng một cái đem xúc cảm căng thẳng: "..."

Tô Ý Nhiên biết tức thì, được rồi, ko đem, cậu sử dụng góc nhìn khiển trách móc nhìn hắn.

Xem thêm: quang chi tử

Chẳng hiểu sao Cố Uyên Đình cảm nhận thấy thủ công luýnh quýnh, đứng ở cửa ngõ buồng ngủ một thời gian như bị trị, sau cùng xoay đầu lại vô buồng ngủ một đợt nữa: "... Tôi đem quần lưu giữ sức nóng vô."

Tô Ý Nhiên ưng ý, ngóng Cố Uyên Đình đưa ra ngoài, kéo hắn ngồi xuống ghế salon làm tóc, núm khăn lông thô vệ sinh tóc cho tới hắn.

Vừa vệ sinh, cậu một vừa hai phải thao thao bất tuyệt dạy dỗ, tỷ như "Tuy rằng anh ko quí đem quần lưu giữ sức nóng tuy nhiên ko thể tùy hứng vẫn nên mặc", "Sáng sớm anh còn bị cóng cho tới nhức chân, sao lại ko lưu giữ gìn sức mạnh của tớ thế", "Anh như vậy khi rộng lớn tuổi hạc thực hiện sao" vân vân.