nhặt được vợ ngoan

Đứng ở bên dưới phòng tiếp khách, Tông Hiệu Đông đứng thiệt lâu ko động che, vô đầu toàn nghĩ về về những chuyện tiếp tục xẩy ra vô thời hạn qua chuyện.

Nếu như Phương Huyên ko nên Phương Huyên, vậy ko nên anh tiếp tục trả oán sai người sao?

Bạn đang xem: nhặt được vợ ngoan

Một mon trước… Khốn kiếp! Vậy tuy nhiên anh lại khiến cho người bản thân yêu thương Chịu đựng cực khổ, khiến cho cậu hoảng hồn hãi anh, về sau nên thực hiện thế nào là bây giờ? Thật xứng đáng bị tiêu diệt mà!

Hôm ni, dì Trần bám theo lên bà công ty đem canh tự động tay nấu nướng cho tới mang lại cậu công ty nốc, vừa phải lên đường vô cổng tiếp tục thấy anh vò đầu bức tóc, vẻ mặt mày dường như như đang được đặc biệt rối rắm, tiếp sau đó, đùng một cái anh tự động fake tay tát bản thân một chiếc.

Bà hoảng loạn bộp chộp vàng chạy lại chất vấn thăm hỏi, “Cậu công ty, cậu ko có gì chứ?”

“Không sao cả.” Sắc mặt mày của anh ý lại rét nhạt nhẽo như thông thường.

“Vậy à. Đây là canh bà công ty nấu nướng, bảo dì đem tới mang lại cậu.”

“Ừ.” Anh đáp một giờ, tấp tểnh xoay người lên đường vô vô.

“Dì vô thăm hỏi Huyên Huyên được không?” Dì Trần ngập ngừng chất vấn, bà biết cậu công ty ko mến Phương Huyên, luôn luôn thực hiện cậu bị thương, cho nên vì vậy cũng ko Chắn chắn anh đem Chịu đựng mang lại bà vô thăm hỏi Phương Huyên hay là không nữa.

“Em ấy đang được bệnh dịch, ko tiện gặp gỡ người.”

Ai, ngược nhiên là vậy, “Cậu công ty à, bà già cả này còn có lời nói mong muốn thưa với cậu, dì biết con cái mến đàn ông, quen thuộc đàn ông cũng ko là gì, tuy nhiên nhưng mà Huyên Huyên nó còn nhỏ, lại kể từ bên dưới quê lên, kiểu gì rồi cũng ko biết, nếu như con cái ko mến nó thì nhằm nó lên đường lên đường, chớ thực hiện cực khổ nó nữa.”

“Dưới quê lên? Ai thưa dì em ấy kể từ quê lên?” Tông Hiệu Đông nhanh gọn lẹ tóm được yếu tố, chất vấn.

“Thì nó kiểu gì rồi cũng ko biết, ko biết dùng toilet, vận chuyển nút áo, trong cả tấn công răng cũng ko biết, ko kể từ vùng sâu sắc vùng xa vời lên trên đây thìa là gì nữa.”

Nghe vậy, nếu như Tông Hiệu Đông còn không hiểu nhiều thì chắc chắn là nên đi kiểm tra sức khỏe óc rồi.

Quả nhiên, tự động tạo nên nghiệt ko thể sinh sống tuy nhiên.

***

Ngày bữa sau, Lúc Phương Huyên tỉnh lại thì thấy Tông Hiệu Đông đang được ở ngủ ở mặt mày mép chóng.

Ngắm nhìn thụy nhan khi ngủ của anh ý, trong tim Phương Huyên đem xúc cảm êm ấm khó khăn mô tả.

Đưa tay chạm vô đầu lông mày anh tuấn của anh ý, khẽ vuốt.

Anh chợt nhíu mi lại, cậu ngay tắp lự rút tay về.

Anh nhăn mặt mày banh đôi mắt rời khỏi, thấy cậu tiếp tục tỉnh thì thở phào một tương đối, sau này lại đùng đùng nổi nóng.

Bắt lấy bẫy vai của cậu, gầm lên, “Ai mang lại em hạn chế cổ tay? Tôi tiếp tục đồng ý chưa? Hả? Em dám vứt rơi tôi à?”

Cậu tương đối rụt người lại, buồn buồn chán nhìn thanh lịch phía không giống, “Xin lỗi.”

“Vì sao lại nài lỗi, em đem lỗi gì? Tôi mới nhất là kẻ phải yêu cầu lỗi trên đây này, tôi xứng đáng bị tiêu diệt, giờ đây tôi tiếp tục lên đường bị tiêu diệt ngay lập tức nhằm chuộc lỗi với em.”

Vừa dứt lời nói, anh đứng phắt dậy, thực hiện cỗ hùng hổ ra đi ngoài.

Phương Huyên bị anh đe hoảng hồn, ngay tắp lự chồm cho tới ôm chặt thắt sống lưng của anh ý, khóc rộng lớn, “Đừng, chớ, ngài bị tiêu diệt rồi, Huyên Nhi sẽ không còn sinh sống nổi, hu hu.”

“Huyên Nhi?” 

“Dạ.”

“Vậy sau đây anh gọi em là Huyên Nhi được không?” Tuy rằng cơ hội xưng hô này nghe dường như đặc biệt kỳ quỷ quái, tuy nhiên anh lại cảm nhận thấy đặc biệt dễ thương và đáng yêu.

“Ừm.”

“Hứa với anh, sau đây chớ thực hiện chuyện ngốc nghếch nữa, nếu như em thiệt sự lên đường, anh tiếp tục tự động sát bám theo em ê.” Tông Hiệu Đông uy hiếp.

“Tại sao? Ngài ko mến Huyên Nhi tuy nhiên.” Phương Huyên buồn buồn chán cúi đầu.

“Không chính, anh mến Huyên Nhi nhất, chuyện trước khi là anh sai, anh đền rồng tội với em.”

Nói hoàn thành, Tông Hiệu Đông đứng trực tiếp dậy, tháo dỡ chạc nịt của tớ rời khỏi, Phương Huyên thấy động tác của anh ý ngay tắp lự hoảng hoảng hồn lùi về sau, ký ức một mon trước lại ùa về. Chẳng lẽ vừa phải rồi gia công ty thưa mến tôi chỉ là trêu đùa bản thân thôi sao? Bây giờ đang được mong muốn tấn công bản thân buông bỏ giận?

Tông Hiệu Đông lặng lẽ thở lâu năm, tiến bộ cho tới ngay sát, fake chạc nịt mang lại cậu, rồi tự động tháo dỡ áo, quỳ fake sống lưng về phía cậu.

“Bây giờ anh mang lại em tấn công lại, tấn công cho tới lúc nào em lại gan thì thôi, tấn công bị tiêu diệt anh cũng khá được, anh sẽ không còn kêu ko rên.”

Phương Huyên bộp chộp quăng chạc nịt lên đường, nhấp lên xuống đầu như rỗng bỏi, “Không được ko được, sao Huyên Nhi hoàn toàn có thể tấn công ngài được, ngài là trời của Huyên Nhi, Huyên Nhi không đủ can đảm.”

Tông Hiệu Đông xoay người lại, “Vậy em buông bỏ mang lại anh dành được ko, sau đây anh tiếp tục kính yêu em, tiếp tục bảo đảm em, tiếp tục đỡ đần em trong cả đời.”

Xem thêm: lý thất dạ

Phương huyên nghe hoàn thành ngay tắp lự trợn đôi mắt nhìn anh, nhìn một hồi lâu rồi đùng một cái khóc rống lên.

“Thật, thiệt không? Hu hu… Gia công ty, ngài ko lừa Huyên Nhi chứ, Huyên Nhi đặc biệt vui… Hu hu…”

Nhẹ nhàng ôm người đẹp vô lòng yên ủi, xứng đáng lẽ anh nên sớm nhìn thấy cậu ko nên thương hiệu cậu giá chán ghét ê mới nhất chính, nếu như vậy thì cậu đang không Chịu đựng nhiều cực khổ sở vì vậy rồi. Thôi, sau đây anh tiếp tục người sử dụng cả tính mạng của con người nhằm kính yêu cậu, mang lại cậu một cuộc sống đời thường thiệt niềm hạnh phúc nhằm bù đậy điệm vậy.

Đột nhiên, ghi nhớ cho tới điều gì ê, anh hỏi: “Gia công ty là gì?”

Phương Huyên banh lớn hai con mắt chứa chấp lệ kỳ quỷ quái nhìn anh, “Gia công ty là gia công ty, Huyên Nhi là thiếp thất của ngài, cho nên vì vậy gọi ngài là gia công ty, người hầu nhiều khi cũng gọi vì vậy.”

“Xuỵt. Huyên Nhi ko nên thiếp thất, càng ko nên người hầu, Huyên Nhi là bà xã của anh ý, đợi một thời hạn, anh tiếp tục fake em về tung ra u, tiếp sau đó tất cả chúng ta kết duyên, được không?” Anh mỉm mỉm cười êm ả dịu dàng nhìn cậu.

“Kết hít là gì?”

“À… Kết hít là trở thành thân ái ê, anh tiếp tục trở thành thân ái với em, sau đây ko mang lại gọi anh là gia công ty hoặc là ngài gì ê nữa.”

“Vậy Huyên Nhi gọi là gì?”

“Gọi là ông xã.”

“Ông xã đó là tướng mạo công chính không?”

“Đúng vậy, nếu như không gọi tướng mạo công cũng khá được, anh thường rất sướng.”

“Huyên Nhi đặc biệt sướng, Huyên nhi mến ông xã tướng mạo công nhất.”

“Khụ, vẫn nên chỉ có thể gọi một chiếc thôi, ông xã cũng mến Huyên Nhi nhất.”

“Hì hì.”

Bé Huyên nhanh gọn lẹ rớt vào bể tình, ôm ấp Tông Hiệu Đông ko buông.

Tông Hiệu Đông đương nhiên cầu tuy nhiên ko được, cho nên vì vậy cứ nhằm khoác Phương Huyên ôm.


Một khi sau, anh lên giờ hỏi: “Năm ni em từng nào tuổi?”

“Mười tám nha.” Bé Huyên Nhi trung thực vấn đáp.

Phù, thiệt may, nếu như còn là một thanh niên thì anh đó là tội nhân thiên cổ bị dương gian phỉ nhổ rồi.

“Nguyên quán của Huyên nhi ở đâu.”

Phương Huyên ngấc đầu lên nhìn anh, “Thành Trương Dương nha, ko nên ông xã tiếp tục mua sắm Huyên Nhi ở ê sao?”

“Mua?” Anh nhướng mi, cao giọng chất vấn.

“Chẳng lẽ thân phụ ko phân phối Huyên Nhi mang lại ông xã, tuy nhiên là tặng mang lại ông xã sao?”

“Phụ thân? Em thưa thân phụ của em tặng em đi?” Lần này, sắc mặt mày của Tông Hiệu Đông trở thành siêu tráng lệ và trang nghiêm, nhìn trực tiếp vô đôi mắt Phương Huyên.

“Không chính ư?” Nhìn sắc mặt mày của anh ý, cậu không an tâm chất vấn lại.

“Huyên, em nghe trên đây, giờ đây là Nam Quốc, ngày mươi phụ thân mon 2 năm 2019, ko nên là thời đại của em nữa, thể xác này cũng ko nên của em, tuy nhiên là của một người cũng thương hiệu là Phương Huyên, là 1 trong cậu giá mái ấm nhiều, tuy nhiên anh, ko nên là người tiêu dùng em, anh và Phương Huyên đem chút uẩn khúc, chủ yếu bởi vậy, trước khi anh tưởng em là cậu tao, mới nhất thực hiện thương tổn cho tới em.” Tông Hiệu Đông cẩn trọng lý giải.

“Nam Quốc? Là ở đâu? Thân xác ko nên của ta? Hức, tao không hiểu nhiều gì không còn, hức.” Phương Huyên chính thức hoảng loàn.

“Đừng hoảng hồn, chớ hoảng hồn, giờ đây kể anh nghe chuyện trước lúc em cho tới trên đây lên đường.” Anh ôm cậu yên ủi.

Phương Huyên vừa phải khóc thút thít vừa phải kể lại mang lại anh nghe từng chuyện, kể từ chuyện năm tám tuổi hạc người xem đùng một cái ngán ghét bỏ bản thân, cho tới chuyện bản thân ham mê đem vô nhà chứa.

Tông Hiệu Đông nghe hoàn thành, trong tim vô nằm trong thương xót mang lại đứa nhỏ số cực khổ này, đôi khi cũng càng tăng căm phẫn uất những người dân gọi là kẻ mái ấm ê.

“Anh ko biết tại vì sao người thân em lại thay cho thay đổi, tuy nhiên anh tin cậy vô chuyện này chắc chắn đem ẩn tình gì ê, mặc dù vậy, bọn họ cũng rất rất đáng hận, sao hoàn toàn có thể đối đãi với cùng một đứa nhỏ vì vậy. Còn nữa, có lẽ rằng cơn bão này đã khiến cho em tiếp đây, nhập vô thân ái thể của Phương Huyên…”

Dừng lại một chút ít, anh fake tay xoa tóc cậu, “Mặc kệ là thế nào là, giờ đây em đó là Huyên Nhi của anh ý, nếu như đang không về bên được thì nên coi quá khứ như 1 cơn mơ, tất cả chúng ta cùng với nhau kiến thiết một cuộc sống đời thường mới nhất dành được không?”

Xem thêm: lục đại thiếu gia cưng sủng

Phương Huyên nâng đôi mắt nhìn anh, “Ta thiệt sự đặc biệt mến ông xã, không thích tách xa vời ông xã, chớ vứt rơi tao, tao tiếp tục ngoan ngoãn, Huyên Nhi tiếp tục ngoan…”

“Được, được, Huyên Nhi ko ngoan ngoãn ông xã cũng mến, ông xã đặc biệt rất cần thiết Huyên Nhi, ông xã cũng cầu Huyên Nhi chớ vứt rơi ông xã dành được không?”

“Dạ…”