người phụ nữ của tổng giám đốc

Số chương: 472

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Bạn đang xem: người phụ nữ của tổng giám đốc

Số lượt đọc/download: 566 / 7

Cập nhật: 2017-09-24 17:47:44 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

Chương 309: "Em Muốn Chúng Ta Cùng Sống Cạnh Nhau"

M

iệng Hoan Nhan vẫn cười cợt sung sướng, cô lấy từng gói, từng hộp gói quà kể từ vào trong túi ném ra ngoài.

"Đây toàn là những thiết bị tuy nhiên anh mến ăn nhất, em cố ý đem kể từ Trung Quốc sang trọng cho tới anh hương thụ. Còn đấy là bánh trôi chay ở Ngũ Phương trai, là loại bánh thời xưa anh rất rất mến ăn, em vẫn mang trong mình 1 túi thật to sang trọng cho tới anh đấy!" Giọng trình bày của Hoan Nhan ăm ắp phấn khích, khoa trương loại vỏ hộp bánh phía bên trong với lót cẩn trọng, rồi cầm cố quai túi trả cho tới Á Hi.

Tằng Á Hi không tin tưởng coi người phụ phái đẹp xa xôi kỳ lạ đùng một phát xuất hiện nay trước mặt mũi. Anh không còn coi vỏ hộp bánh rồi lại coi cô, ko thể ko cau mi hỏi: "Rốt cuộc cô là ai vậy?"

Á Hi trả tay đẩy vỏ hộp bánh Hoan Nhan đang được cầm cố rét nhạt nhẽo nói: "Bánh trôi chay là loại tôi ko mến ăn nhất".

Từ chối kết thúc, anh vẫn nhíu mi, coi cô với vẻ mặt mũi ko đằm thắm thiết. Anh liếc đôi mắt coi cô rồi coi sang trọng Vũ Hinh đang được đứng ở kề bên, nhịn nhường như với phần lo ngại.

Cánh tay đang được giơ lên của Hoan Nhan chợt cứng đờ, khuôn mặt mũi lộ đường nét cười cợt châm biếm. Á Hi vẫn lưu giữ nét dự phòng, còn Vũ Hinh đang được sửng oi đứng ở hâu phương, thoạt coi thiệt hài hước.

Hoan Nhan lừ đừ rút tay về, nhằm vỏ hộp bánh xuống bên dưới. Cô hít thâm thúy một tương đối, nỗ lực lưu giữ điềm đạm, coi như không tồn tại việc gì xẩy ra. "Á Hi, anh và ông xã của em vốn liếng là các bạn chất lượng, tuy nhiên em trước ê cũng chính là các bạn chất lượng của anh ấy. Do anh bị nhức nhối nặng nề, sau khoản thời gian phẫu thuật đã trở nên thất lạc chuồn trí lưu giữ nên anh mới mẻ không sở hữu và nhận đi ra em".

Ánh đôi mắt Á Hi coi cô vẫn chứa chấp ăm ắp sự cảnh giác, còn Vũ Hinh lại đột nhiên chốc trở thành vui sướng mừng. Cô biết Á Hi bị thất lạc chuồn trí lưu giữ, ban nãy Khi người phụ phái đẹp này xuất hiện nay trước mặt mũi, cô tương tự như bị hù dọa dẫm. Cô tưởng người phụ phái đẹp ê là tình nhân thời xưa của Á Hi. Nói cho tới nằm trong, Á Hi vốn liếng là kẻ con trai thực xuất sắc ưu tú lại chất lượng như thế, nếu như ngày trước anh từng với bạn nữ thì không tồn tại gì xứng đáng sửng sốt.

"Chị, chị mau ngồi xuống đi"! Vũ Hinh vội vàng mời mọc. Cô trình bày giờ đồng hồ Trung Quốc ko thạo, tuy nhiên cơ hội trình bày của cô ý nghe rất rất dễ thương và đáng yêu.

Hoan Nhan đằm thắm thiết cầm cố lấy tay Vũ Hinh, nhẹ dịu kéo cô nàng nằm trong ngồi xuống: "Em thương hiệu là Vũ Hinh nên không? Cái thương hiệu nghe êm ả tai".

"Vâng! Anh Á Hi đặt điều cho tới em đấy".

Xem thêm: lý hàn y

Vũ Hinh cười cợt nhẹ nhõm, tuy nhiên trong lời nói đều tràn đầy sự sung sướng. Hoan Nhan ko kìm được con quay sang trọng coi Á Hi, anh đang dần coi Vũ Hinh thiệt dịu dàng êm ả. Cô đã và đang từng nhìn thấy anh coi cô như vậy, góc nhìn chứa chấp ăm ắp niềm hạnh phúc, vẫn tạo nên cho tới cô một trọng trách. "Cái thương hiệu không chỉ rất rất rất đẹp mà còn phải nghe rất rất êm ả tai". Hoan Nhan thực lòng ca tụng ngợi. Khuôn mặt mũi nhỏ của Vũ Hinh đột nhiên đỏ chót bừng, vẻ ngượng nghịu rất rất bất ngờ của một cô nàng tươi trẻ tuy nhiên ko nên đang được cố thực hiện đi ra vẻ điệu cỗ. trong chốc lát Hoan Nhan như được yên ủi, rốt cuộc Á Hi cũng được sung sướng quay về rồi.

Hi vọng Á Hi cứ như thế rất có thể lặng yên loại bỏ vượt lên trên khứ, nằm trong Vũ Hinh sinh sống niềm hạnh phúc cho tới hoàn toàn đời, không hề lưu giữ cho tới toàn bộ những cực rất rất tuy nhiên anh và cô từng nên chịu đựng đựng. Còn bé bỏng con cái xứng đáng thương của nhì người còn chưa kịp sinh ra ê hãy nhằm bản thân cô băn khoăn việc nhang khói.

Hoan Nhan đứng lên cảm nhận thấy bản thân tránh việc ngồi lại hơn nữa. Thực đi ra cô ko quan trọng nhập cuộc vô cuộc sống thường ngày của Á Hi và Vũ Hinh, trong tương lai cũng tránh việc xuất hiện nay nữa.

"Anh Á Hi, bởi ngày hôm nay A Hạo bị oi nên ko thể cho tới thăm hỏi động viên anh, bao nhiêu loại này đều là vì anh ấy cho tất cả những người sẵn sàng cho tới anh, em nhằm lại được không?"

Hoan Nhan di động cầm tay Vũ Hinh tiếp cận trước mặt mũi Á Hi, cô trình bày với anh những điều mong muốn tự động lòng lòng: "Vũ Hinh là 1 trong những người đàn bà rất tuyệt, rất tuyệt. Hai người bên cạnh nhau công cộng sinh sống chắc chắn tiếp tục niềm hạnh phúc. Nếu A Hạo hiểu rằng cuộc họp mặt ngày hôm nay thực sung sướng như vậy này chắc chắn tiếp tục rất rất tiếc".

Nghe Hoan Nhan trình bày kết thúc điều này Vũ Hinh ngay tắp lự ngước đầu coi Á Hi. Bắt gặp gỡ góc nhìn của Vũ Hinh với chút mong chờ, anh ko nhịn được cười cợt, tay vỗ nhẹ nhõm Tột Đỉnh đầu cô: "Tôi tiếp tục luôn luôn trực tiếp xử sự chất lượng với cô ấy".

Đến một câu đồng ý Vũ Hinh cũng ko trình bày, nhanh chóng lại gần Hoan Nhan, vô nằm trong đằm thắm thiết ôm cánh tay cô sung sướng hỏi: "Chị, chị thương hiệu là gì?"

Hoan Nhan tạm dừng, hai con mắt sáng sủa lộ rõ rệt vẻ phiêu dạt, mênh đem, trong tim cô cảm nhận thấy vừa vặn chua chát lại vừa vặn yêu thích. Cô chậm rì rì rãi hé mồm trình bày từng tiếng: " Hứa - Hoan - Nhan, ưng ý - cho tới em - nụ cười cợt - cả đời, Hứa Hoan Nhan."

Tằng Á Hi vẫn đứng vẹn toàn bên trên điểm, trong tim trống vắng chợt thông thoáng chút lập cập rẩy. Anh lặng yên coi theo dõi Hoan Nhan, tuy nhiên cô đã đi được thoát ra khỏi chống chữa trị. "Bằng lòng cho tới em nụ cười cợt cả đời" Có nghĩa là gì vậy, Á Hi?" Vũ Hinh nghe ko hiếu lắm đành nên quay đầu sang một bên căn vặn lại Tằng Á Hi.

"Anh Á Hi, nếu mà em và anh nằm trong công cộng sinh sống, em thề bồi rằng chắc chắn tiếp tục thực hiện cho tới anh cả đời được vui sướng vui sướng, vẻ vẻ, mãi mãi được sung sướng." Á Hi siết chặt tay Vũ Hinh. Không biết tự động khi này những giọt nước đôi mắt rét ngắt vẫn tràn trề mi, kể từ từ lăn chiêng xuống gò má anh.

Hoan Nhan lên xe hơi trình bày lái xe cho tới xe pháo về bên hotel. Xe nhanh gọn lẹ phát động tách chuồn, cô xoay đầu coi lại toàn cỗ quần thể chữa trị được tô Trắng qua loa cửa ngõ kính xe pháo, chợt nhận biết quần thể mái ấm bên dưới ánh trăng lù mù thiệt bí ẩn. Hoan Nhan lặng lẽ tự động nhủ "Chuyện ngày trước của tôi và Tằng Á Hi vẫn kết cổ động rồi. Đã kết cổ động trọn vẹn.

"Á Hi, giã từ anh. Á Hi, hứa hẹn gặp gỡ lại!"

" Nhờ anh gọi điện thoại cảm ứng cho tới A Hạo trình bày khoảng tầm đôi mươi phút nữa tôi về cho tới hotel, anh trình bày với anh ấy ngóng tôi ở vô phòng!" Hoan Nhan khẽ trình bày với những người tài xế, bất giác cô thở nhiều năm một tương đối, bên trên môi chợt nở nụ cười cợt thiệt tươi tỉnh.

Xe vừa vặn tạm dừng, Hoan Nhan người sử dụng vận tốc khả năng chiếu sáng chạy thoát ra khỏi xe pháo. Cô ko quan hoài cho tới mắt cá chân chân còn chút đau đớn, tương tự như con cái bướm băng qua đại sảnh, chạy nhanh chóng cho tới cầu thang máy trên tầng trệt, ấn nút số chống của nhì người.

Xem thêm: bá đạo tổng tài cậu ấy mang cầu chạy

"Thân Tống Hạo, Thân Tống Hạo, em quá nhận em vẫn còn đấy yêu thương anh, em ham muốn trình bày cho tới anh hiểu được em vẫn yêu thương anh, em vẫn luôn luôn yêu thương anh!"

Hoan Nhan thoát ra khỏi cầu thang máy, nhẹ dịu xuôi theo hiên nhà nhiều năm tiến bộ cho tới cửa ngõ chống. Đúng thời điểm hiện nay cửa ngõ chống vừa khít hé đi ra, Hoan Nhan thình lình vòng đeo tay bao bọc lấy cổ Thân Tống Hạo. Cô đu bên trên người anh tương tự như một đứa con trẻ sung sướng, không ngừng nghỉ thì thào: " Thân Tống Hạo, Thân Tống Hạo, em yêu thương anh, em yêu thương anh, em ham muốn tất cả chúng ta nằm trong công cộng sinh sống với nhau!"

"Nhan Nhan! Anh quá bất ngờ trước tình yêu nồng sức nóng của Hoan Nhan, anh lấy tay sờ lên trán của cô ý. Nhất toan bởi chuồn bên cạnh nhau nên cô vẫn lây oi của anh ấy, cho nên vì thế vừa vặn mới mẻ gặp gỡ anh vẫn với mạnh mẽ nhào vô ôm anh thốt đi ra những điều tỏ tình nghe thiệt êm ả tai như vậy!