nam thành có mưa

“Thân em như thể cánh bèo

Ngược xuôi, xuôi ngược theo hướng nước trôi.” (*)

Bạn đang xem: nam thành có mưa

Cuộc đời của Tống Uyển trước năm mươi bảy tuổi hạc bùng cháy tựa tia nắng sớm mai, tuy nhiên Tính từ lúc bại liệt trở đi đi lại lại tràn đầy một màu sắc u ám xám phun. Cô bé bỏng mới chỉ mươi bảy đang được cần chịu đựng nỗi nhức thất lạc thân phụ, phát triển thành trụ cột gánh gồng mang đến nhị mồm ăn sót lại vô mái ấm gia đình.

Một cô nàng trẻ con non nớt trước đó chưa từng từng trải như cô, hoàn toàn có thể thực hiện được gì đây?

Trước sự dỗ ngon dỗ ngọt và xay buộc của “người chú” - kẻ vẫn luôn luôn thèm khát sự tươi trẻ mơn mởn và vẻ đẹp của cô ấy, đằm thắm cuộc sống đời thường cập kênh của mái ấm gia đình phụ thân người và đứa em trai ko bao nhiêu hiểu chuyện, Tống Uyển đang được đưa ra quyết định đầu mặt hàng, đồng ý bẻ gãy song cánh vẫn tồn tại đang được thèm khát tự tại của tớ, phát triển thành con cái chim hoàng yến bị Đường Kiển Khiêm mãi mãi giam giữ vô cái lồng vàng son.

Kể kể từ tích tắc ấy, Tống Uyển chính thức sinh sống cuộc sống lắt lay tựa cánh bèo mặt nước nổi trôi, Khi bên phía trong thể xác xinh đẹp mắt long lanh là 1 vong hồn rỗng trống rỗng. Tám năm sinh sống ở kề bên Đường Kiển Khiêm cô chỉ nghe biết thời điểm ngày hôm nay nhưng mà ko hề suy nghĩ cho tới ngày mai, khoác mang đến thời hạn lặng lẽ trôi qua chuyện vô bất nghĩa. Tuy người đang được sinh sống là thế, tuy nhiên đem không giống gì một chiếc xác có thể đi đâu?

Cho cho tới một ngày bại liệt, bánh răng vận mệnh đẩy đem khiến cho cô gặp gỡ được Diệp Gia Thụ.

“Hai lãng khách hàng chân mây, duyên bèo nước gặp gỡ nhau.”

Diệp Gia Thụ được mướn thực hiện bác tài riêng rẽ đem đón Tống Uyển. nén tượng lúc đầu của cô ấy về anh này đó là mặc dù tầm thường cô vài ba tuổi hạc tuy nhiên nhìn có vẻ như chín chắn từng trải. Khí hóa học bên trên người anh đó là loại “man mác buồn” đang được rất rất phổ cập lúc này, nhượng bộ như bên phía trong trái đất ấy hóa học chứa chấp thật nhiều tâm sự.

Anh ở mặt mũi cô những khi cô cùng với nhất, từng trông thấy cỗ dạng nhếch nhác tồi tàn tàn của cô ấy. Cũng chủ yếu anh là kẻ đang được phân phát hình thành sâu sắc bên phía trong vẻ bên ngoài “cô phu nhân bé bỏng xinh đẹp mắt lẳng lơ” bại liệt là 1 linh hồn đơn giản thèm khát tự tại, là kẻ phụ nữ mặc dù đang được nếm qua chuyện biết bao tô hào hải vị tuy nhiên lại hoàn toàn có thể ăn chén bánh trôi tám đồng ngon miệng cho tới vậy.

Thật rời khỏi, Tống Uyển cũng tương tự anh…

Diệp Gia Thụ từng là 1 tay nghịch tặc nhạc rock phổ biến vô giới underground Nam Thành. Tài hoa xuất bọn chúng không có bất kì ai sánh tự, tự động bản thân sáng sủa tác tự động bản thân màn trình diễn, từng chương trình diễn vô sàn bar đều chật kín số chỗ ngồi, độc giả anh đông đúc như nêm. Nhưng chỉ vì thế trường hợp hi hữu xẩy ra với thằng bạn đằm thắm nằm trong công cộng group nhạc nhưng mà anh cần đem nỗi day dứt cả đời, tự động bản thân gánh chịu đựng toàn bộ từng trách móc nhiệm, mặc dầu bại liệt ko cần là lỗi của anh ý.

Chàng trai từng là ngôi sao sáng sáng sủa bên trên khung trời cao, sau này rộng lớn phanh đón đợi năm nào là giờ trên đây lại đồng ý kể từ quăng quật tất cả, phát triển thành một trái đất thông thường, thực hiện những việc làm tầm thông thường và đem nỗi lo lắng cơm trắng áo gạo chi phí đè nén bên trên vai. Từ ngày chúng ta anh thất lạc đến giờ, Diệp Gia Thụ trước đó chưa từng đem ngày nào là sinh sống, Cống hiến và làm việc cho riêng rẽ bản thân cả.

Anh từng cho là sẽ không còn lúc nào xen vô chuyện của cô ấy, từng đem ý muốn nhắm đôi mắt thực hiện ngơ mang đến qua chuyện từng chuyện. Nhưng Khi nhìn thấy hai con mắt mờ mịt và tầm vóc tương tự cành liễu rũ ko nghe biết ngày mai, anh đang được thiệt sự kìm lòng ko đậu. Hết đợt này cho tới đợt không giống anh dang tay rời khỏi bảo đảm cô, nuôi nấng cô, rồi chẳng biết kể từ lúc nào, hình bóng của Tống Uyển đang được ngự trị vô ngược tim chứa chấp tràn vệt thâm sẹo.

“Anh chợt lưu giữ cho tới bao nhiêu câu luyên thuyên của lão Lưu Khi say rượu khi nốc nằm trong anh, nhưng mà giờ đây ko tiện nhằm suy nghĩ tới: ‘Nghe rằng Đường Kiển Khiêm… Khi thực hiện chuyện bại liệt ham muốn đầy đủ loại thế, rất rất phát triển thành thái…’”

“Tim anh nhói nhức nhưng mà ko thể dằn lại được, nhượng bộ như đang được không thể nằm tại địa điểm vốn liếng dĩ của chính nó.”

Họ cho tới cùng nhau vì thế sự đồng bộ vô linh hồn, như nhị ngược tim vụn vỡ đang được tìm ra vùng nghỉ chân. Tại mặt mũi anh khiến cho Tống Uyển trông thấy phiên bản đằm thắm tươi tỉnh sáng sủa của tớ trước đó, còn Diệp Gia Thụ nhượng bộ như đang được nhìn thấy được mục tiêu sinh sống của tớ sau bao mon ngày lắt lay tạm thời bợ.

Chỉ tiếc rằng, nhị người gặp gỡ được nhau vượt lên trên muộn màng…

Niềm niềm hạnh phúc kéo dãn dài chẳng được bao lâu thì việc rủi ro lại nối tiếp ùa tới, Tống Uyển vẫn ko thể nào là bay ngoài móng vuốt của “chủ nhân” Đường Kiển Khiêm. Trong đôi mắt ông tao, một Khi đang được là đồ dùng của ông tao thì không có bất kì ai đem quyền đoạt lấy, nếu như muốn đã có được thì chắc chắn sẽ rất cần trả một chiếc giá chỉ rất rất vướng.

Đây cũng chính là đợt trước tiên Diệp Gia Thụ đưa ra quyết định sinh sống, Cống hiến và làm việc cho chủ yếu phiên bản đằm thắm bản thân. Anh ham muốn bắt tay Tống Uyển bên cạnh nhau che đậy xây niềm hạnh phúc, ham muốn thay cho thay đổi số phận, nằm trong cô tiếp cận sau này tương lai. Anh biết trên đây hoàn toàn có thể là đợt sau cuối, hoàn toàn có thể sau đợt rời khỏi cút này được xem là cảnh còn người thất lạc, tuy nhiên anh trước đó chưa từng hối hận hận.

Vì sau cuối anh đã và đang đem người nhằm mến thương. Tình yêu thương ấy xứng đáng nhằm anh bị tiêu diệt hàng chục ngàn lần…

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Sau Khi thất lạc cút Diệp Gia Thụ, ngược tim Tống Uyển nhượng bộ như đã trở nên khoét thất lạc, chỉ từ lại những tiếng động tuyệt vọng rỗng trống rỗng. Cô cảm nhận thấy rằng bản thân ko quý giá cho tới thế, tuy nhiên cô nắm được vì sao anh lại bạt mạng bản thân tấn công thay đổi vì vậy. Nếu này đó là cô, cũng nài được bị tiêu diệt ngàn vạn đợt vì thế anh.

Cô ham muốn nằm trong anh tự tại cất cánh lượn bên trên khung trời, nhìn anh ôm đàn ghi-ta hát mang đến cô nghe bài bác “Phi ngựa ở Nam Thành”, gió máy nhẹ dịu thổi qua chuyện thực hiện tóc anh cất cánh cất cánh.

“Thanh xuân của người sử dụng là con cái ngựa chạy vô tòa trở nên bỏ phí.

Bạn rằng bạn phải khung trời,

Bạn cần thiết,

Cỏ xanh lơ phì nhiêu,

Bạn còn cần thiết gió máy lộng và tự tại.”

Tạm biệt những trận mưa ko dứt, từ giã vùng khu đất Nam Thành u ám.

Cô sẽ tới mặt mũi anh, nằm trong anh cất cánh lượn bên trên khung trời rộng lớn lớn…

Khác với “Bắc Thành đem tuyết”, “Nam Thành đem mưa” là phiên bản tình khúc buồn kể về nhị trái đất tuy rằng bèo nước gặp gỡ nhau tuy nhiên nằm trong công cộng một số trong những phận. Họ đều đem vô bản thân những chỗ bị thương, những mẩu truyện buồn, nhằm rồi số phận đem đẩy chúng ta cho tới cùng nhau và phát triển thành tia sáng sủa bùng cháy nhất vô cuộc sống đối phương.

Nhưng đem ai đâu ngờ, duyên cho tới không được bao lâu thì duyên đang được bộp chộp lụi tàn. Cái kết vô truyện tuy rằng ko bao nhiêu sung sướng tuy nhiên này lại đưa về cho những người phát âm kỳ vọng, rằng ở một toàn cầu không giống hoàn toàn có thể chúng ta đang được gặp gỡ được nhau, bên cạnh nhau sinh sống một cuộc sống đời thường tràn trề tự tại và niềm hạnh phúc.

“Sao giờ đây mới mẻ tới? Anh đợi em lâu rồi."

Ở điểm phương xa thẳm ấy, Diệp Gia Thụ vẫn luôn luôn chờ đón Tống Uyển trở lại.

Về mặt mũi anh…

____

Chú thích:

Xem thêm: cải trang thành nữ phụ ác độc ta được các nam chính sủng

(*): trích vô ca dao

“…”: Trích kể từ phiên bản đem ngữ nhưng mà reviewer đang được đọc: Gỗ của Mốc

*Cover chỉ mang tính chất hóa học minh họa mang đến bài bác viết