muốn dùng đúng cách để yêu anh

Minh Tịnh bị giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng thông minh thức tỉnh. Khi ấy Nghiêm Hạo vẫn dậy tiến công răng rửa ráy, một vừa hai phải nghe thấy chuông reo lên thì ngay lập tức đem luôn luôn một mồm giàn giụa kem tiến công răng chạy ngược quay về, quyết định tắt điện thoại cảm ứng thông minh của cô ấy, tuy nhiên nhưng mà Minh Tịnh vẫn kịp ngồi dậy với lấy nó. Trông thấy Nghiêm Hạo, cô ngượng ngùng cụp đôi mắt.

“Lão Vi, à vâng, thực sự em ngồi chuyến tàu đấy cho tới Würzburg. Đúng rồi, bên trên xe pháo vạc hiện tại một trái ngược bom ko rõ ràng thiệt fake. Sao em lại ko gọi năng lượng điện mang lại anh hả? Khi ấy vội vàng quăng quật chạy, đâu thể nghĩ về nhiều như vậy. Sau cơ á? Sau cơ trời mưa. Có đem, em tư tưởng dù, tuy nhiên nhưng mà người tao ko sử dụng nên em cũng chẳng kéo ra. Tới được Würzburb thì vượt lên muộn rồi.”

Bạn đang xem: muốn dùng đúng cách để yêu anh

Lão Vi khó chịu húi máy, những giờ đồng hồ “tút tút” vang lên thiệt sự chói tai. Minh Tịnh cảm nhận thấy không thể nào nhưng mà hiểu nổi, cô lên đường mách nhau với Nghiêm Hạo: “Lão Vi bảo em chả đem tí ý thức và sự mẫn cảm của một ngôi nhà báo tí này, đứa ở hiện tại ngôi trường, sở hữu tư liệu thẳng, vô cùng là tin tưởng độc quyền, vậy nhưng mà em lại tiêu tốn lãng phí thời cơ trời ban như vậy. Nhưng nhưng mà người thông thường chẳng nên đều nghĩ về cho tới việc chạy trốn trước hoặc sao? Mạng sinh sống chỉ tồn tại một thôi, việc làm không tồn tại thì dò xét cái không giống là được mà!”

Nghiêm Hạo ngồi xuống ôm cô: “Em cứ yên ổn tâm, anh tao tiếp tục nghĩ về lại thôi. Một cung cấp bên dưới tâm đắc nên rộng lớn hàng nghìn mặt hàng ngàn cái thông tin độc quyền chứ.”

Minh Tịnh thông thoáng thấy chột dạ. Lúc ngồi bên trên tàu nghe thấy nhân viên cấp dưới thông tin về cái vali ngờ chứa chấp bom cơ, trái ngược thực vô đầu cô vẫn đem suy tính fake tin tưởng, tuy nhiên tiếp sau đó tâm trí cô lại trọn vẹn bị anh sở hữu, những chuyện không giống đều quên sạch: “Thật đi ra anh ấy trình bày cũng đều có lý.”

“Nói lý ai chẳng trình bày được, tuy nhiên còn nên coi tình hình rõ ràng vẫn chứ.”

Minh Tịnh tựa nguồn vào vai anh: “Học trưởng ưu tiên vượt lên.”

“Ai nhưng mà rất có thể luôn luôn công bình cương trực được?”

“Ngoài trời tạnh mưa rồi ạ?”

“Ừ, ngày hôm nay chừng như đem họp chợ cơ, ông khách hàng chống mặt mũi một vừa hai phải bảo với anh.”

Các phiên chợ loại này thông thường tổ chức triển khai vô vào cuối tuần, nhường nhịn như chỉ qua quýt một tối là bên trên lối vẫn xuất hiện tại đầy đủ loại sạp phân phối phụ khiếu nại, trang bị tô điểm, mặt hàng domain authority second-hand, những món đồ gia dụng và mặt hàng tay chân nghệ thuật đẹp. Nếu như suôn sẻ thì rất có thể moi được rất nhiều loại nhỏ xinh nhưng mà ko cao giá, rất rất hợp ý sử dụng làm quà tặng tặng.

Ăn hoàn thành bữa sáng sủa, nhị người kéo nhau đi ra chợ. Minh Tịnh mua sắm một cái ví nhằm tặng lão Vi, coi như xin xỏ lỗi vì như thế sự thiếu thốn trách cứ nghiệm của tôi. Nghiêm Hạo mua sắm một chiếc đèn bàn rất rất rất đẹp, bảo là về ngôi nhà tiếp tục đặt trên tủ đầu chóng.

Nghe anh nói tới “về nhà”, Minh Tịnh đỏ rực mặt mũi, vội vàng vờ vịt quan sát về phía xa xôi. Hai người thời điểm hiện tại đang được bước dọc từ sườn núi, toàn cảnh TP. Hồ Chí Minh Würzburg đều hiển hiện tại vô tầm đôi mắt bọn họ. “Học trưởng,” cô cúi đầu trình bày. “Cao Tiểu Thanh bảo anh đem ám vệ theo gót, chuyện ấy đem thiệt không?”

“Cao Tiểu Thanh là ai?” Nghiêm Hạo nhíu ngươi. Trên núi bão táp rộng lớn, anh vòng đeo tay bao phủ lấy cô kể từ đàng sau.

“Chính là cô nàng thời gian trước ghi chép thư tình mang lại anh Minh Minh ấy.” Cô xoay đầu lại, anh thuận thế hít lên khóe môi của cô ấy.

Nghiêm Hạo sực lưu giữ đi ra, thế ra là cô ta! Cô gái này đó là nguyên vẹn nhân thâm thúy xa xôi khiến cho nhị người bọn họ chia ly lượt đầu: “Cô ấy cũng biết bịa đặt khiếp đấy, làm những gì đem chứ. Quả thiệt khi anh mới nhất cho tới Harvard nhập học tập thì mang trong mình một người lên đường nằm trong, tuy nhiên nhưng mà tiếp sau đó anh ấy về nước luôn luôn rồi. Mọi người đều cho tới tiếp thu kiến thức, trừ Khi phiên bản thân thiện quan trọng cừ, còn nếu không thì người tao khá đâu nhằm ý cho tới mình? Mà cô ấy giờ sao rồi, vẫn câu chấp với Nhan Hạo như vậy à?”

“Còn lâu nhá, cậu ấy giờ coi anh Minh Minh như cái đinh vô đôi mắt, cái tua vô thịt ấy. Em kể mang lại anh chuyện này khôi hài lắm í, thực sự oan gia ngõ hẹp. Sau Khi thôi học tập cậu ấy lên đường đua đợt nữa, đỗ vô ĐH Kinh tế Tài chủ yếu Thượng Hải, kết quả thực sự hơn hẳn, còn ko chất lượng tốt nghiệp đã ký kết được hợp ý đồng với cùng một tập đoàn, nhưng mà cố vấn pháp luật của doanh nghiệp ấy lại đó là anh Minh Minh. Có hôm doanh nghiệp lên đường ký hợp ý đồng, nhị người ngay lập tức chạm mặt mũi nhau. Cậu ấy trầm trồ xa lạ biết anh Minh Minh, anh Minh Minh cũng coi cậu ấy như người xa xôi kỳ lạ. Không ngờ buổi thỏa thuận một vừa hai phải kết đốc, cậu ấy vẫn xoay đầu trình bày với cung cấp bên trên rằng anh Minh Minh phẩm giá thấp kép, kể từ hồi còn tới trường vẫn coi việc đùa giỡn phụ phái đẹp như thể thú phấn khởi của tôi, thậm chí còn còn đề xuất doanh nghiệp đánh giá thay đổi cố vấn pháp luật mới nhất. Cấp bên trên của cậu ấy rất rất kinh ngạc, còn căn vặn sao cậu ấy biết những chuyện này, cậu ấy bảo là nghe bàn sinh hoạt trình bày. Vị cung cấp bên trên cơ kha khá quen thói với anh Minh Minh, những điều này chẳng bao nhiêu chốc vẫn truyền cho tới tai anh ấy. Anh Minh Minh giận dỗi lắm luôn luôn, còn trình bày chó ko quăng quật được cái tính ăn phân, lừa kéo cho tới La Mã vẫn chính là lừa. Ngày ngày sau, anh ấy thẳng gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang lại Cao Tiểu Thanh, bảo vô tay bản thân vẫn lưu giữ thư tình thời gian trước cậu ấy ghi chép, nếu mà còn khiến cho tổn sợ hãi danh dự của anh ý ấy một đợt nữa thì anh ấy tiếp tục đăng không còn lên trang web của doanh nghiệp mang lại nhưng mà coi.”

“Ha ha!” Nghiêm Hạo ngấc đầu cười cợt rộng lớn. Nhan Hạo sao rất có thể nhằm người không giống đè đầu cưỡi cổ được chứ, cậu tao chắc chắn là là loại đem thù hằn vớ báo. “Sau cơ thế nào?”

“Sau cơ Cao Tiểu Thanh dữ thế chủ động xin xỏ nghỉ ngơi việc, ko biết đã từng đi đâu rồi, hẳn là ham muốn cơ hội anh Minh Minh càng xa xôi càng tốt! Thực đi ra anh Minh Minh cũng chỉ hù dọa nạt tí thôi, chắc chắn ko thực hiện thiệt đâu. Chẳng qua quýt cậu ấy cứ mến thế cơ.”

Nghiêm Hạo khẽ nhéo má Minh Tịnh: “Em thân thiện với Nhan Hạo như vậy kể từ lúc nào vậy? Cứ há mồm đi ra là anh Minh Minh anh Minh Minh.” Nghe cái giọng giàn giụa trân trọng của cô ấy, anh thấy răng bản thân chua lòm.

Minh Tịnh còn cố ý trêu gan anh: “Từ Khi anh lên đường mất mặt đấy!”

Nghiêm Hạo nhướng ngươi, ngặt mặt mũi nói: “Khai mau, trực tiếp thắn sẽ tiến hành khoan hồng.”

“Thật nhưng mà, ai bảo Khi cơ anh ko ở kề bên em.”

“Là ai ko mang lại anh ở kề bên em hả?” Cái cô gái vô lương lậu tâm này, Nghiêm Hạo bực tức vươn tay cù cô.

Minh Tịnh cười cợt cho tới ná thở, giơ tay đầu hàng: “Em trình bày em trình bày. Hồi học tập ĐH năm cuối em cho tới Thượng Hải ở bao nhiêu mon. Qua một thời hạn, em vạc xuất hiện trái đất anh Minh Minh cũng ko tệ lắm, ko cho tới nấc hư hỏng lỗi như em tưởng, chỉ từng tội là mến lên lớp người tao thôi.”

“Có thế thôi hở?”

“Còn trình bày nhiều nữa thì mũi anh ấy tiếp tục vểnh lên tận trời mất mặt. Anh cũng biết anh ấy nhưng mà, trình bày theo phong cách bà nước ngoài em thì, mang lại tí dung dịch color là há được luôn luôn phường nhuộm(3). Học trưởng, anh ăn giấm đấy à?”

Nghiêm Hạo kể từ chối vấn đáp.

Minh Tịnh cong môi cười cợt, úp mặt mũi vô ngực anh: “Là giấm thơm tho Trấn Giang Hoặc là giấm nhiều năm Sơn Tây?”

“Minh Tịnh!”

“Học trưởng nhìn tề, mặt mũi cơ nhiều người vượt lên, bọn họ đang khiến gì thế nhỉ?” Minh Tịnh chỉ về phía nhà thời thánh ở bên dưới chân núi, len lén thè lưỡi.

Nghiêm Hạo để ý nhìn xuống: “Hình như cử hành hít lễ.”

Bọn bọn họ thực sự cử hành hít lễ, phần trao nhẫn cưới một vừa hai phải kết đốc, nàng dâu chú rể đang được đứng trước cửa ngõ nhà thời thánh nhận điều chúc mừng hạnh phúc của người xem. Có bao nhiêu người thổi thật nhiều sạn bong bóng xà chống sặc sỡ, cũng đều có những người dân tung cánh hoa về phía bọn họ.

“Cô dâu xinh rất đẹp vượt lên,” Minh Tịnh nhâm nhẩm.

Nghiêm Hạo thì lại cảm nhận thấy nhà thời thánh cơ mới nhất rất đẹp, cái ngói blue color xám, những tường ngăn color be và cửa ngõ kính phong thái Baroque.

“Bà Bonnie bảo rằng người Đức rất rất mến phá huỷ đồ vật vô đám hỏi, khách hàng đập vỡ một chiếc chén, song bà xã ông chồng trẻ con lại đập vỡ thêm thắt cái nữa, đập diện tích lớn càng suôn sẻ. Như thế từng lượt tổ chức triển khai hít lễ ko biết nên sẵn sàng từng nào chén chén bát cho vừa nhỉ? Ồ, bọn họ lên đường rồi tề.”

“Ừ, chắc chắn là dò xét ở đâu cơ húp rượu, dancing, tiện thể đập bao nhiêu cái chén nữa nhé.”

Minh Tịnh lưu luyến nhìn song uyên ương tách lên đường, có vẻ như ham muốn theo gót bọn họ. Nghiêm Hạo ôm cô bước lịch sự phía khác: “Ngốc vượt lên, tất cả chúng ta tiếp đây phượt chứ đâu nên coi trò phấn khởi.”

“Ké chút không gian phấn khởi mừng chẳng nên cũng khá chất lượng tốt sao?’

“Em ham muốn kết duyên rồi à?”

“Anh Minh Minh bảo em tham lam ăn vượt lên, ko lấy ông chồng được.”

Xem thêm: ba tôi là chiến thần

“Là rất khó lấy ông chồng lắm.” Như thế càng chất lượng tốt, anh không cần thiết phải lo ngại điều gì nữa.

Minh Tịnh đấm nhẹ nhõm vô người Nghiêm Hạo, thực hiện cỗ hờn giận nhưng mà rời ngoài vòng đeo tay anh, tuy nhiên lại rời mãi chẳng được. Cô ngấc đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt mũi tuấn tú dịu dàng êm ả vô hạn của anh ý bên dưới ánh mặt mũi trời ấm cúng. Vậy là cô nhắm đôi mắt lại, hít lên môi anh đợt nữa.

Hai người bọn họ chỉ ở Würzburg nhị tối, ngày ngày sau vẫn quay về Berlin. Nghiêm Hạo sẵn sàng về Mỹ đảm bảo luận án TS. Với anh nhưng mà trình bày, lượt đảm bảo này cũng chỉ như lên sảnh khấu thao diễn một vở kịch ngắn ngủi nhưng mà thôi, cho dù sao thực tiễn biệt của anh ý đã và đang rất rất vững vàng vàng rồi. Nếu ko nên vì như thế ham muốn nghiên cứu và phân tích pháp lý Châu Âu, hẳn là anh vẫn lấy được vì như thế TS kể từ lâu.

“Muốn nhìn học tập trưởng group nón TS vượt lên lên đường mất mặt.”

Nghiêm Hạo dỗ dành cô: “Thế thì nằm trong anh cho tới Harvard lên đường, anh nhằm em nhìn vẫn luôn luôn.”

Minh Tịnh chọc chọc mũi anh: “Em rời không còn luật lệ trong năm này mất mặt rồi, nghỉ ngơi nữa sẽ ảnh hưởng trừ lương lậu. Học trưởng lưu giữ chụp thiệt nhiều hình họa vô nhé!”

Nghiêm Hạo ko trình bày lúc nào anh tiếp tục trở về Berlin, nhưng mà Minh Tịnh cũng ko căn vặn. Mỗi lượt anh tiếp đây đều như vắt xốp bọt biển lớn đi ra được một vài ba giọt nước. Anh quá mức cho phép vất vả, không tồn tại cơ hội này lên plan trước. Nếu như hứa hẹn trước một ngày rõ ràng cô lại ngóng chờ đợi ngóng, nhưng mà lỡ như anh ko lên đường được nữa thì cô tiếp tục càng tuyệt vọng.

Một mon sau, Nghiêm Hạo gọi năng lượng điện cho tới xin xỏ lỗi cô, trình bày mang trong mình một phái bộ kể từ Trung Quốc lịch sự Mỹ tổ chức nghiên cứu và phân tích, anh nên lên đường cùng theo với bọn họ, chương trình rất rất kín, gần như là ngôi trường ĐH phổ biến nào thì cũng nên ghé thăm một lượt.

Phái đoàn lên lối về nước vô nhị mươi ngày tiếp sau đó, tuy nhiên nhưng mà mãi cho tới trước đấy một ngày Nghiêm Hạo mới nhất tìm kiếm ra một góc yên ổn tĩnh nhằm gọi năng lượng điện mang lại Minh Tịnh. Điện thoại một vừa hai phải liên kết, anh lại chợt lưu giữ đi ra Berlin đang được là nửa tối. Nghiêm Hạo liếc đôi mắt nhìn cái vali của tôi, hầu kết nhấp nhô nhị lượt, lập cập thay đổi điện thoại cảm ứng thông minh kể từ tai nên lịch sự tai trái ngược.

“Học trưởng?” Giọng Minh Tịnh nghe khá khàn, chắc hẳn đôi mắt cũng ko há được.

Berlin vẫn vô ngày đông, ko biết ngôi nhà cô đem lắp đặt máy sưởi hay là không. Cô hẳn là vẫn ngủ vô căn chống anh từng ở. Ngày cơ bọn họ quay trở lại kể từ Würzburg, sau thời điểm tắm hoàn thành, nhìn thấy cô lên đường về phía buồng ngủ chủ yếu, anh ngay lập tức bế cô lên kể từ đàng sau, cười cợt nói: “Em vô thiếu sót buồng ngủ rồi.”

Căn chống mặt mũi anh một người ngủ khá thoáng rộng, tuy nhiên nhị người thì khá chật, được cái ôm nhau ngủ là vừa vặn. Anh kết nối điện mang lại cây đèn bàn mới tậu. Đó là 1 trong những cái đèn bàn phong thái retro, sáu mặt mũi của chụp đèn thực hiện vì như thế thủy tinh ranh nhiều color sặc sỡ, sau thời điểm nhảy sáng sủa thì các tranh ảnh bên trên đèn tiếp tục in bóng lên tường chống và mặt mũi khu đất hệt một cái đèn kéo quân.

Minh Tịnh phấn khởi sướng nhìn đèn, đua phảng phất òa lên không thể tinh được. Trước Khi chìm vô giấc mộng, cô vẫn kéo kéo tay anh, ko chịu đựng mang lại anh tắt đèn, ham muốn anh khai thiệt với cái đèn bàn này coi đem nên lượt trước đăng hình họa bản thân trần bên trên vòng bè các bạn là khiến cho cô coi ko, cũng chính vì cô vẫn vạc hiện tại vòng bè các bạn của anh ý setup cơ chế chỉ nhằm bản thân cô bắt gặp. Anh sử dụng một nụ hít rộn rực thay cho mang lại câu vấn đáp, cô trình bày anh đùa ăn lận.

Không chỉ bản thân anh ăn lận, trời xanh lơ hẳn cũng ăn lận. Nếu như không tồn tại trái ngược bom thiệt thực fake giả bên trên chuyến tàu lên đường Würzburg, có lẽ rằng bọn họ vẫn đang được dậm chân bên trên địa điểm. Anh biết Minh Tịnh vẫn nên lấy không còn mạnh mẽ mới nhất dám tiến thủ thêm 1 bước như thế, giống như tự động chặt đứt lối tháo lui của tôi, ko cần phải biết trong tương lai rất có thể mãi mãi cùng cả nhà hay là không, chỉ việc khoảng thời gian ngắn ấy đem nhau là vẫn đầy đủ rồi. Lòng anh kinh ngạc, phấn khởi mừng tột phỏng, tuy nhiên anh vẫn sớm quen thuộc với việc điềm tĩnh phân tách tất cả. Mối mối liên hệ thân thiện anh và cô đem sự thay cho thay đổi nhảy phin về hóa học, tuy nhiên nó vẫn không yên tâm. Anh xứng đáng nhẽ nên ở lại Berlin mặt mũi cô, tuy nhiên thiệt cực chẳng đã, anh không thể ko lên đường. Điều càng cực chẳng đã không chỉ có vậy là, ngày mai anh nên về nước, và thời điểm hiện tại anh ko biết nên trình bày với cô ra sao.

Phải cho tới tối hôm phái bộ đặt điều chân cho tới Mỹ Nghiêm Hạo mới nhất biết chuyện này, trưởng phi hành đoàn vẫn thẳng gặp gỡ anh thì thầm. Các member vô đoàn cũng chính là member của tổ Chuyên Viên pháp luật chuẩn bị xây dựng, lượt này bọn họ lịch sự Mỹ nghiên cứu và phân tích đúc rút tay nghề, sau thời điểm về nước tiếp tục đầu tiên lên đường vô sinh hoạt. Nghiêm Hạo cũng là 1 trong những member của tổ Chuyên Viên này, đương nhiên là đem trọng trách cần thiết. Ngoài việc làm mỗi ngày của tổ, anh còn nên nhập cuộc nhiều dự án công trình rộng lớn, mặt khác phụ trách việc fake người cho tới những thành phố nghiên cứu và phân tích phản hồi sau thời điểm sửa thay đổi một số trong những điều luật dân sự. Trưởng đoàn vỗ vỗ vai anh, nói: “Sắp cho tới cậu tiếp tục vất vả lắm đấy, người tài trách cứ nhiệm cao nhưng mà.”

Anh ko kinh hoảng vất vả, cũng chẳng quan ngại nên cất cánh lên đường cất cánh lại bên trên trời. Từ Boston cho tới Berlin cũng cất cánh mất mặt mươi bao nhiêu giờ đồng hồ đồng hồ thời trang, so sánh đi ra thì chẳng không giống với cất cánh kể từ Bắc Kinh là bao. Chỉ đem điều đi làm việc không giống như tới trường, ko thể tự động bản thân trấn áp thời hạn, không chỉ có vậy với đặc trưng việc làm của anh ý thì xuất nước ngoài là chuyện rộng lớn, nên trải qua không ít cung cấp không giống nhau phê duyệt.

Nghiêm Hạo vẫn vài ba lượt ham muốn gọi năng lượng điện về mang lại phụ vương, tuy nhiên sau cùng vẫn ko thực hiện. Cho dù là gọi được thì anh nói cách khác gì đây? Con trong thời điểm tạm thời ko thể về nước được, bạn nữ con cái còn ở quốc tế, gặp gỡ nhau tiếp tục trở ngại ư? Lý vì thế này nghe vượt lên xứng đáng ăn đòn, anh thiệt sự ko trình bày nổi.

Thật đi ra vẫn tồn tại một phương án rất đẹp cả hai đường, đấy đó là triệu hồi Minh Tịnh về trụ sở chủ yếu bên trên Bắc Kinh. Chuyện này anh thực hiện được, tuy nhiên anh ko chắc hẳn cô đem đồng ý hay là không. Bóng quỷ tư tưởng trong trái tim anh vẫn tồn tại cơ. Năm ấy anh mong muốn cô lên đường du học tập nằm trong bản thân, thành quả là cô thẳng chia ly anh.

Phiền toái vượt lên đi! Anh chỉ rất có thể tự động yên ủi bản thân rằng đã có được thành quả chất lượng tốt rất đẹp thông thường nên trải qua quýt trắc trở, không chỉ có vậy việc làm của Minh Tịnh ở Berlin đem thời hạn, một Khi đã đi vào hạn rồi chắc hẳn cô cũng về nước thôi!

“Học trưởng?” Minh Tịnh lại gọi giờ đồng hồ nữa, còn vỗ vỗ địa hình, tưởng điện thoại cảm ứng thông minh bản thân trục trặc nên mới nhất ko nghe thấy gì.

“Anh đây!” Nghiêm Hạo hít thâm thúy một khá. Dù nguy hiểm bao nhiêu cũng nên trình bày thôi, anh ko thể này lừa dối trá cô được. “Ngày mai anh tiếp tục về nước với phái bộ, việc làm của anh ý đã và đang được ấn quyết định rồi, đem thật nhiều chuyện nên xử lý tức thì tức tốc.”

Minh Tịnh lạng lẽ, sự lạng lẽ của cô ấy như làn nước, dập dềnh chảy về mặt mũi anh. Sau cơ, anh nghe thấy một giờ đồng hồ “xoảng”.

“Sao thế?”

“Lúc em để đèn sáng chống ko cẩn trọng vấp nên đèn bàn, nó bị rơi xuống khu đất, chỉ kinh hoảng là lỗi mất mặt rồi.”

Mí đôi mắt Nghiêm Hạo tự nhiên lại nháy liên tục: “Em chớ bước xuống, cẩn trọng thủy tinh ranh vỡ đấy.”

“Không sao, em mang theo dép lê mà! Giờ em khá khát, em lên đường húp hớp nước vẫn. Học trưởng, anh chớ húi máy, đợi em chút nhé.”

Đương nhiên anh tiếp tục đợi, đợi bao lâu cũng rất được.

Uống nước hoàn thành, giọng Minh Tịnh nghe vô trẻo rộng lớn rất rất nhiều: “Sau Khi về nước học tập trưởng sẽ không còn trở về Harvard nữa nên không?”

“Ừ, anh học tập hoàn thành rồi nhưng mà.”

“Vâng, em biết rồi. Thế về nước rồi anh lưu giữ thao tác cần mẫn nhé, dò xét chi phí mời mọc em ăn thiệt nhiều số ngon vô.”

Chỉ đem vậy thôi ư? Tất cả chỉ như bão táp phảng phất mây cất cánh vậy ư? Chính phiên bản thân thiện Nghiêm Hạo cũng chẳng rõ ràng bản thân đang được thoải mái Hoặc là mất mặt đuối. quý khách hàng gái người tao vô tình huống này tiếp tục phản xạ thế này nhỉ, than khóc, ân oán thán, phàn nàn, giận dỗi dỗi? Bất kể là thế này, chắc chắn là đều ko nên loại thấu tình đạt lý, rộng lượng rộng lượng như cô, nhường nhịn như cô chẳng coi bản thân là gì của anh ý cả. Bởi vì như thế chẳng là gì, vì thế cũng chẳng yên cầu gì sao? Sau này cô vẫn tiếp tục ghi chép sách về hắn học tập truyền thống cổ truyền Trung Quốc, vẫn tiếp tục phỏng vấn, nấu nướng cơm trắng, còn nằm trong chàng trai chưng sĩ thương hiệu Nick cơ tản cỗ loanh xung quanh vô rừng. Phải rồi, còn tồn tại một chú chó nhỏ thương hiệu Bò Sữa nữa. Dù sao thì cuộc sống đời thường của cô ấy vẫn tiếp tục chất lượng tốt rất đẹp như vậy. Bây giờ nghĩ về lại, còn nếu không nên anh năm lượt bảy lượt cho tới Berlin dò xét cô, thời điểm hiện tại bọn họ chắc hẳn cũng chẳng rộng lớn người xa xôi kỳ lạ là bao nhiêu. Cô luôn luôn thụ động tiêu thụ tất cả, duy chỉ mất ở Würzburg là cô chú tâm cho tới anh, tuy nhiên thực đi ra cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít vì như thế anh, như thể cuộc sống của cô ấy đem hoặc đem anh cũng chẳng không giống gì nhau cả. Cô phóng khoáng và thoáng rộng như thế đấy, thiệt chẳng tương đương anh tí này. Đối với trái đất này nhưng mà trình bày, cô là 1 trong những phần sáu tỉ, tuy nhiên so với anh, cô lại là toàn cỗ trái đất này.

Bất kể là thời hạn hoặc vận mệnh, cũng đều chẳng trực thuộc tầm với anh.

Mặc kệ cô cũng muốn nghe hay là không, anh vẫn nói: “Anh tiếp tục gọi năng lượng điện mang lại em thường ngày, nếu mà thời hạn được cho phép thì anh lại cho tới Berlin thăm hỏi em.”

“Vâng. Em tiếp tục giặt giũ phơi bầy phóng trang bị của học tập trưởng kỹ lưỡng, như thế lúc học trưởng cho tới không cần thiết phải đem nhiều tư trang hành lý nữa.”

Còn em thì sao? Nếu như được nghỉ ngơi luật lệ, liệu em đem quyết định về Bắc Kinh thăm hỏi anh không?

“Em ngủ tiếp lên đường, mai còn đi làm việc.”

“Dạ, học tập trưởng lên lối bình an nha.”

Xem thêm: lục đại thiếu gia cưng sủng

Nghiêm Hạo ko hề ham muốn húi điện thoại cảm ứng thông minh 1 chút nào, giống như một Khi cuộc gọi này kết thúc, côn trùng tương tác này cơ thân thiện bọn họ cũng theo gót đấy nhưng mà bặt tăm.

“Ngủ ngon nhé! Nhớ em!” Anh quăng quật dế yêu rét phỏng thoát khỏi mặt mũi tai.

Nghiêm Hạo đâu đem hoặc, ở một nơi khác, Minh Tịnh đang được ngồi thẫn thờ, đẫn đờ nhìn đôi tay nhuốm ngày tiết của tôi. Giây phút cái đèn bàn cơ sập xuống, cô vẫn chạng tay nâng lấy nó theo gót phiên bản năng, tuy nhiên rồi vẫn không lành bệnh kịp, cả nhị lòng bàn tay đều bị vô số miếng vỡ cứa vô. Tay đứt thì ruột xót, cô tức tự khắc nhức quặn lòng, nước đôi mắt tuôn xuống như mưa.(3) Cho tí dung dịch color là há được luôn luôn phường nhuộm: Một lời nói vô kiệt tác “Kim Bình Mai kể từ thoại” của Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh, đem nghĩa tuyên dương bọn họ một câu vẫn kiêu ngạo lên tận trời.