mang con thiên tài đi đánh tổng tài

Vân Mặc Tích và những vệ sĩ trông coi phía bên ngoài mái nhà, tuy nhiên không áp theo nằm trong.

Thời Ngọc Diệp theo dõi Đằng Dạ Hiên vô chống, xúc cảm của cô ý càng ngày càng tăng trào.

Bạn đang xem: mang con thiên tài đi đánh tổng tài

Nhìn cảnh vật và dụng cụ trước mặt mũi, toàn bộ đồ đạc và vật dụng đều ko sai chéo đối với quang cảnh nhưng mà cô mơ, thời điểm hiện tại cô mới nhất hiểu rời khỏi cơ ko cần là mơ nhưng mà là ký ức của tớ.

“Cô Thời, tôi lên gặp gỡ tổng giám đốc Phong, cô rất có thể đợi ở bên dưới lầu trước”

Khi Đằng Dạ Hiên rất có thể phát hiện ra, Ngọc Diệp với xúc cảm lộn lạo về căn chống này, anh tớ chỉ đơn giản và giản dị là đòi hỏi cô ấy xuống lầu đợi và bản thân đi tìm kiếm Phong Thần Nam.

Cô gật đâu, đứng 1 mình vô phòng tiếp khách, không hiểu nhiều sao lại mong muốn khóc.

Nhìn lên chống ăn, vô đầu Thời Ngọc Diệp chợt xẹt qua loa cảnh cô và Phong Thần Nam rất nhiều lần ngôi nằm trong bàn ăn.

Mỗi tranh ảnh ông xã lên nhau.

Đôi khi cô ngôi phía trên ăn 1 mình, đôi lúc nhì người, và đôi lúc 1 mình anh.

“Đây là nhà đất của bọn chúng ta?”

Khi trình bày câu này, cô chỉ cảm nhận thấy trong cổ họng thắt lại, ko ngoài nghẹn ngào.

Làm sao lại sở hữu một điểm như thế, điểm khiến cho người tớ xúc cảm phức tạp, tương tự điểm này tràn ngập đơn độc buồn buồn bực, khiến cho người tớ sau khoản thời gian ở lâu cũng cảm nhận thấy vô nằm trong đơn độc.

Cô cảm nhận thấy đầu ngày càng nhức, với cái gì cơ chuẩn bị trừng trị rời khỏi, tuy nhiên thời điểm hiện tại, giờ cảm thán của Đẳng Dạ Hiên truyên tới từ lầu nhì.

“Tổng giám đốc Phong! Tống giám đốc Phong!”

Trái tim cô thắt lại và xa lánh tức chạy lên lầu vô buồng nghỉ chủ yếu ở cuối hiên chạy dài.

Đẩy cửa ngõ rời khỏi, tất cả không xa lạ với cô đều hình thành trước đôi mắt, tuy nhiên cô không tồn tại thời hạn chìm vô ký ức và xúc cảm, cũng chính vì khi cơ Đằng Dạ Hiên đang được hứng Phong Thần Nam đang được chết giả mặt mũi chóng.

Cô dường như không gặp gỡ anh vô vài ba ngày, cô ko mong ngóng gặp gỡ anh ấy Theo phong cách này.

Phong Thần Nam mê man, cằm giàn giụa râu lởm chởm, ăn mặc quần áo xộc xệch, nom rất rất tiêu xài tụy, khóe mồm còn tồn tại vết ngày tiết thô, nom rất rất kinh xịn.

“Tổng giám đốc Phong, tỉnh lại đi! Đừng thực hiện tôi sợ”

Anh tớ rung lắc lư đầu anh vài ba loại, tuy nhiên Phong Thần Nam vô tay vẫn không tồn tại đáp lại, thăm hỏi dò xét loại mũi của anh ấy, anh vẫn tồn tại thở.

Thời Ngọc Diệp có vẻ như trang nghiêm đặt chân vào vị trí Đẳng Dạ Hiên và nói: “Để tôi coi một chút”

“Phiên cô chở che anh ấy một khi, tôi tiếp tục cút gọi chưng sĩ cho tới.”

Sau khi Đăng Dạ Hiên đem người mang đến Thời Ngọc Diệp, anh tớ ra đi ngoài gọi điện thoại thông minh, cô đặt điều ngón tay lên cổ tay của Phong Thần Nam, sau vài ba giây, vẻ mặt mũi trở thành nghiêm ngặt nghị rộng lớn, cô với chút quá bất ngờ.

“Làm thế nào là mà…”

Ngẩng đầu nom xung quanh buồng nghỉ, sau cuối tâm đôi mắt rớt vào chai rượu đỏ lòe bên trên bàn đầu chóng, hai con mắt khá híp lại.

Xem thêm: sau khi gả thay tôi cười muốn chết

Đằng Dạ Hiên ko chút tự dự hứng Phong Thần Nam vực lên, phụ thuộc sống lưng anh tớ, sẵn sàng đem anh cút.

Thời Ngọc Diệp đang được kịp lúc ngăn hạn chế lại.

“Anh toan thực hiện gì?”

“Bác sĩ chữa trị chủ yếu của tổng giám đốc ko nghe máy, gọi xe cộ cấp cho cứu giúp thì quá đủng đỉnh. Tôi đích thân mật đem anh ấy cho tới bệnh dịch viện”

“Bỏ qua loa cút, cơ sở y tế ko thể canh ty anh ấy vô trường hợp này”

“Hả?” Đằng Dạ Hiên sững sờ không hiểu nhiều ý của Thời Ngọc Diệp chỉ đơn giản và giản dị rời khỏi lệnh: “Mau đặt điều anh ấy xuống, và nếu như anh đem anh ấy dịch chuyển, chất độc hại tiếp tục chỉ lây truyền thời gian nhanh hơn”

Nghe thấy lời nói trình bày của cô ý, Đăng Dạ Hiên sững người vì như thế ngại hãi và nhanh gọn lẹ đặt điều người xuống.

Trước khi anh tớ rất có thể căn vặn chuyện gì đang được xẩy ra, Thời Ngọc Diệp đang được lấy điện thoại thông minh địa hình rời khỏi và gọi mang đến Vân Mặc Tích nhằm phân tích và lý giải vụ việc.

Mặt không giống, Đằng Dạ Hiên chỉ rất có thể nối tiếp gọi chưng sĩ chở che, trong tâm địa phiền lòng như loài kiến bên trên nồi lẩu. Thời Ngọc Diệp quay về sau khoản thời gian rỉ tai điện thoại thông minh, cô đặt chân vào chóng ko tự dự và túa cúc ăn mặc quần áo của Phong Thần Nam.

“Cô Thời, cô đang khiến gì vậy?”

“Tôi chỉ mong muốn coi độc tính của anh ấy ấy đang được tràn trề mà đến mức phỏng nào”

Đẳng Dạ Hiên bối rối: “Làm sao cô biết tổng giám đốc Phong bị trúng độc?”

“Mạch tượng”

“Cô biết nó dược?”

“Biết một chút ít.”
Anh tớ lưu giữ cho tới cô năm năm trước đó, tính cơ hội khúm núm, điểm thông thường, thậm chí còn còn ko thi đua đậu ĐH, huống đơn thuần học tập ngành nó, nom vô tác phong thạo nằm trong ánh nhìn có tính chuyên nghiệp và tự động tím của cô ý giờ đây, thiệt khó khăn tim cô à Hoắc Băng Tâm
Thời Ngọc Diệp túa vứt ăn mặc quần áo của Phong Thần Nam, toàn thân với những đàng cơ rõ nét đang được lọt được vào tầm đôi mắt của cô ý.
Cô trì trệ nửa giây, rất rất thời gian nhanh cho tới khối phục, quay về thái phỏng trang nghiêm, cúi đầu, cảnh giác đánh giá thân mật thể anh.
Đằng Dạ Hiên thực sự không hiểu nhiều cổ đang khiến gì, cứ thế dán lên ngực tổng giám đốc Phong một hồi, rồi lại dán lên bụng. Không biết với cần cô đang được tận dụng thời cơ rờ mó ko nhỉ?
Không cho tới chục phút, chuông cửa ngõ bên dưới lầu vang lên Đẳng Dạ Hiên bộp chộp vàng trở xuống Open, tuy nhiên ko ngờ Vân Mặc Tích lại đem theo dõi một phiên bạn dạng thu nhỏ của tổng giám đốc Phong.
“Cậu, cậu, cậu…”

“Lại hội ngộ, van nài kính chào.” Bé Lớn Thời Tử Long gật đầu, nhận lấy một vỏ hộp khí cụ kể từ vô tay Vân Mặc Tích, nói: “Đưa tôi cút coi tình hình”
Đẳng Dạ Hiên khá sửng sốt, đứa trẻ con này tuy rằng còn nhỏ tuy nhiên ăn trình bày và đối xử như người rộng lớn, quan trọng đặc biệt chững chàng. Anh tớ thực sự mong muốn căn vặn cậu bé xíu coi cậu bé xíu xếp loại bao nhiêu vô sáu đứa trẻ?
Đương nhiên, Đồng Dạ Hiên không tồn tại thời hạn nhằm căn vặn bao nhiêu câu này, biết tình hình nguy hiểm cấp cho ngay tắp lự nhanh gọn lẹ đem người xem lên lầu.
Thời Ngọc Diệp phát hiện ra bé xíu rộng lớn xuất hiện nay, cô cũn ko bởi vậy nhưng mà thư giãn và giải trí, tình vô phân tích và lý giải tình hình mang đến đàn ông bản thân.
“Đó là chất độc hại vô rượu đỏ lòe. Độc tính Viral kể từ lâu rồi. Đã quá muộn nhằm cọ bao tử của anh ấy ấy. Con test người sử dụng châm kim tác dụng test coi sao

Thời Tử Long đặt chân vào mặt mũi chóng, khôn khéo cởi vỏ hộp khí cụ chứa chấp những khí cụ nó tế đơn giản và giản dị, lấy đèn bấm rời khỏi, cởi mí đôi mắt của Phong Thần Nam nhằm đánh giá, tiếp sau đó bắt mạch lại
Đằng Dạ Hiên choáng ngợp.
Đứa nhỏ này không thực sự năm tuổi hạc, thiệt sự rất có thể thực hiện nó thuật? Không thể nào… Nhìn thế nào là cút nữa, anh tớ cảm xúc cậu bé xíu như đùa trò chơi!!

Là một người u, Thời Ngọc Diệp ko hề ngăn chặn đứa trẻ con vui chơi, Vân Mặc Tích thời điểm hiện tại đang được đứng kể từ xa vời để ý, ko sửng sốt 1 chút nào, Đăng Dạ Hiên ko ngoài nghi hoặc, chúng ta với trang nghiêm không?

Đăng Dạ Hiên vẫn tồn tại bị sốc, tuy nhiên Bé Lớn đang được chấn đoán mạch của anh ấy trở lại phía Thời Ngọc Diệp läc đầu.

“Đã đột nhập vô tim và phổi, nếu như chỉ việc châm kim với thế ko hiệu suất cao.”

“Vậy giờ đây thực hiện thế nào?”

“Có thế test băng hun hương thơm.”

Xem thêm: vợ của ảnh đế lại phá hỏng showbiz

Sau cơ, Bé Lớn mang ra hương thơm và phòng bếp lò, Thời Ngọc Diệp phụ trách nhen lửa, tiếp sau đó cậu bé xíu mang ra một cỗ kim bạc thanh trùng, tiếp sau đó mong muốn thẳng châm kim vô huyệt đạo khung hình của Phong Thân Nam Thấy vậy, Đăng Dạ Hiên ngại cho tới nấc nhanh gọn lẹ tiến thủ lên ngăn cản: “Chờ đang được, cậu mong muốn làm những gì anh ấy?”

“Châm cứu giúp.”
“Cậu còn nhỏ, chớ lộn xộn, chớ chọc vô huyệt bừa bãi! Bây giờ tôi tiếp tục gọi chưng sĩ trưởng phụ trách móc chữa trị mang đến tổng giám đốc Phong cho tới, nhằm chưng sĩ cho tới trình bày, chớ lộn xộn!”
Về mặt mũi của Bé Lớn rất rất trực tiếp thắn và đơn giản: “Nếu đợi mặt khác, người rất có thể tiếp tục bị tiêu diệt.”
Đẳng Dạ Hiên o lắng mà đến mức đùng một cái ko biết cần làm thế nào, tuy nhiên anh tớ thực sự ko thể thuyết phục bạn dạng thân mật rằng đứa trẻ con trước mặt mũi anh tớ rất có thể chữa trị ngoài bệnh dịch mang đến tổng giám đốc Phong
Tôi biết chú đang được tâm lý gì chú ko tin tưởng tốt” Ánh đôi mắt của Thời tử Long tương tự như Phong Thần Nam, rất có thể cảm thụ lấy được lòng người “Nhưng thời điểm hiện tại không tồn tại lựa lựa chọn nào là không giống, và thời hạn không hề nhiều nữa. Chú chỉ rất có thể lần tòi, cũng chính vì tôi sẽ không còn nô đùa tính mạng của con người của thân phụ tôi”
Sự tươi tỉnh của Đăng Dạ Hiên đang được giaÿ dụa “Đừng với trêu chọc tôi nữa, tôi thiệt sự trước đó chưa từng thấy đứa nhỏ này còn có thế trị bệnh dịch cho tất cả những người nào là, hay những, cậu mang đến tồi tàn coi giấy tờ luật lệ trước đi?”

Ngay khi anh tớ trình bày hoàn thành, Thời Ngọc Diệp đang được vắt điện thoại thông minh địa hình lên và đem mang đến anh tớ một chứng từ của Thương Hội Dược sĩ Quốc tế và giấy tờ luật lệ hành nghề ngỗng chưng sĩ quốc tế.