không the buông tay bán tiệt bạch thái

Trời mùa hè vô nằm trong oi bức.
Ở Thành Trung Thôn, mái ấm san sát nhau, căn này tiếp căn bại, nắng nóng và dông tố không thể len nhập nổi. Cầu thang vừa vặn hẹp vừa vặn tối, còn thông thoáng hương thơm hôi thối của rác rến. Trần Diệu lê tấm thân thiết tràn các giọt mồ hôi leo không còn sáu tầng lầu, vào trong nhà banh tủ giá buốt mò mẫm thức uống.
Nửa lon coca tối qua quýt ko tợp xong xuôi chui không còn nhập mồm cô. Trần Diệu phờ phạc ngồi ở ghế, xem ngày giờ vày chiếc Smartphone cũ.
Một giờ đồng hồ nữa phụ thân u mới mẻ tan thực hiện. Cô vệ sinh mồm, vực dậy nhập chống nhà bếp vo gạo, tách sẵn nửa cây cải thảo còn quá nhập tối qua quýt.
Cô vất vả còn chưa kịp cọ tay thì Smartphone vang lên.
Trần Diệu đành rời khỏi, thế Smartphone lên coi, là Trần Hân gọi cho tới.
Cô chần chờ một giây rồi mới mẻ nhận, còn chưa kịp lên giờ đồng hồ, đầu mặt mũi bại vẫn nổi tiếng cười cợt chểnh mảng nhác: "Em gái hả?"
Trần Diệu hiểu rõ tiếng nói này, nó vẫn vang lên nhập trăm ngàn niềm mơ ước. Mỗi phen bắt gặp anh, Trần Diệu đều ko thể trấn áp nhịp đập của trái tim. Lúc này cũng vậy, tim đập thình thịch, mặt mũi cô rét lên, hỏi: "Có chuyện gì ạ?"
Cố Diệc Cư à một giờ đồng hồ, đè thấp giọng: "Mang cho tới mang lại người mẹ một bộ quần áo, cực tốt là quần lâu năm."
Hai giờ đồng hồ người mẹ vẫn thức tỉnh Trần Diệu. Lúc này cô mới mẻ kịp lưu giữ cho tới Trần Hân. Lúc này bọn họ đang được ở cùng với nhau sao?
Sao bọn họ lại ở nằm trong nhau?
Sao Smartphone Trần Hân lại ở nhập tay anh?
Từ trước cho tới giờ, Trần Hân đều khinh thường thông thường chúng ta.
"Em gái?" Cạnh bại đầu chạc, Cố Diệc Cư lại lên giờ đồng hồ, giọng anh thay cho thay đổi. So với những chúng ta phái mạnh không giống thì giọng anh trầm rất nhiều, nghe như thể lời nói tâm tình mặt mũi tai.
Trần Diệu gặm môi, hỏi: "Hai đứa ở đâu?"
"Phòng bida, em chắc chắn là biết vị trí bại." Cố Diệc Cư vẫn nở nụ cười cợt.
Đương nhiên là biết.
Cô luôn luôn cho tới bại mò mẫm anh.
Trần Diệu quắp máy, vuốt ve sầu Smartphone hồi lâu. Cô lưu giữ cho tới kì nghỉ ngơi hè trước, đoàn người của Cố Diệc Cư bắt gặp được Trần Hân bên trên cổng ngôi trường Nhất Trung. Cố Diệc Cư tựa nhập cây, cười cợt bảo rằng, em gái, người mẹ nom xinh thiệt.
Đúng, Trần Hân rất rất đẹp mắt.
So với vẻ bề ngoài thanh tú của Trần Diệu thì Trần Hân như thể u. Lông mi cong miếng, cho dù ngặt nghèo mặt mũi thì nom tương tự như đang được cười cợt, tóc đen sì nhánh, luôn luôn xoã ngang vai, dáng vẻ người mới lớn tuổi tác chục tám vừa vặn duyên dáng vẻ lại yêu thương kiều khiến cho người tớ ko thể dời đôi mắt.
Ai cũng thấy Trần Hân đẹp mắt, đẹp mắt cho tới rực rỡ.
Hơn nữa, kết quả của Trần Hân cũng chất lượng tốt, là học tập bá của Nhất Trung. Nếu ví cô tớ với Trần Diệu thì thực sự trời khu đất ngăn cách, Trần Diệu còn đang được ngáp lên ngáp xuống ở cuối ban.
Trần Hân nhanh chóng được nhập lớp lựa chọn, được người người lựa chọn thực hiện phái nữ thần.
Ngay cả phụ thân u nhập mái ấm cũng ưu tiên Trần Hân.
Mà Trần Hân từ xưa cho tới giờ đều khinh thường thông thường đám đàn ông quậy phá huỷ mặt mũi Cố Diệc Cư, ko thèm liếc đôi mắt cho tới.
Hôm ni, chúng ta lại ở cùng với nhau.
Trần Diệu sở hữu cảm hứng như cương vực bị xâm lúc lắc, không dễ chịu ko rằng nên lời nói. Cô nhập chống Trần Hân, mùi hương hoa vơi nhẹ nhõm nhanh gọn xộc nhập mũi. Cô mò mẫm một cái quần thể dục thể thao vừa vặn giặt sạch sẽ, tạm dừng một chút ít rồi lật mò mẫm thiết bị lót.
Không sở hữu gì bất thần xẩy ra cả, chắc hẳn rằng Trần Hân cho tới mon.
Chu kì của Trần Diệu và cô tớ chênh nhau chỉ phụ vương ngày.
Trần Diệu xếp gọn gàng quần cho vô túi, trở lại lầu. Ngoài trời bóng vẫn xế lặn, tia nắng phản vào bậc thang nom khá lóa mắt. Trần Diệu lên đường dọc căn hộ rồi mới mẻ cho tới sảnh bóng rổ tiếp chống bida.
Phòng bida ở lầu nhị. Cố Diệc Cư tự động tay viết lách lên tường ở lầu một một dòng sản phẩm chữ giờ đồng hồ Anh nghiêng nghiêng.
Có nghĩa "Lên lầu mò mẫm tôi".
Trần Diệu bước lên trên cầu thang, đẩy cửa ngõ chống đi ra. Cạnh nhập nổi tiếng thì thầm, cô liếc đôi mắt vẫn thấy được Cố Diệc Cư, anh đang được ngồi lên bàn bida, một tay thế cây cơ, mồm hút thuốc lá lá, thì thầm với những người tớ. Hình như Cố Diệc Cư nghe thấy động tĩnh, quay đầu sang một bên lại, thấy cô thì nhíu mi.
Anh chỉ về ghế sô trộn nhập góc.
Trần Diệu bị anh nom, tim đập thời gian nhanh, gật đầu với anh rồi bước cho tới ghế.
Trần Hân đang được chật vật ngồi ở bại, đầu tóc rối bời, vây xung quanh eo là một trong cái áo khoác bên ngoài đồng phục lớp chục nhị. Cô tớ thế lấy ly nước rét, ngấc lên thấy Trần Diệu đang được đặt chân tới.
Trần Diệu tiến bộ cho tới nhị bước, fake loại túi rồi nâng lấy cô tớ.
Trần Hân nhếch môi, cúi đầu nom ăn mặc quần áo phía bên trong, thế lấy lên đường nhập toilet. Trần Diệu nom cô tớ một khi rồi xua bám theo.
Nét mặt mũi của Trần Hân sở hữu khá không dễ chịu, cũng có thể có chút ngượng của phụ nữ, lên đường rất rất hấp tấp.
Trần Diệu ôm tay đợi cô tớ ngoài toilet.
Ở phía trên, cơ hội một vách tường White đen sì rất có thể nghe được giờ đồng hồ Cố Diệc Cư thì thầm nằm trong người không giống. Anh cười cợt nhị phen, vừa vặn hững hờ vừa vặn chểnh mảng biếng, còn tồn tại thêm thắt bao nhiêu phần xấu xí, toàn bộ sập nhập tai Trần Diệu khiến cho cô rất nhiều lần ảo tưởng rằng nếu như anh cười cợt như thế mặt mũi tai cô...
Rất thời gian nhanh.
Trần Hân bước đi ra, nom cô, fake áo khoác bên ngoài mang lại cô.
Trần Diệu hỏi: "Ai?"
Trần Hân không thích vấn đáp lắm, "Anh tớ."
Trần Diệu cười: "Anh ta?"
Rõ là Trần Hân không thích rằng, bên trên mặt mũi cô tớ sở hữu chút ửng hồng. Nhớ cho tới lại xấu xí hổ, cô tớ ko thể không sở hữu và nhận lấy sự trợ giúp của Cố Diệc Cư. Sao Trần Diệu ko phát âm được tâm lý của cô ý tớ.
Có điều câu vấn đáp "Anh ta" này sẽ không rõ nét, lại sở hữu chút mập nhòa.
"Cha u về rồi sao?" Trần Hân đem bám theo loại túi, căn vặn.
Trần Diệu: "Một chút nữa tất cả chúng ta về thì cứng cáp bọn họ cũng về cho tới."
Hai người vừa vặn rời khỏi ngoài vừa vặn rằng, Cố Diệc Cư vẫn ngồi ở bàn bida, trở về hỏi: "Ổn rồi?"
Ánh đèn màu sắc quýt rọi lên trên bề mặt anh, khi sáng sủa khi tối, càng nổi trội dáng vóc bỉ ổi của anh ý dẫu ko cười cợt.
Anh đang được căn vặn Trần Diệu.
Không hề nom Trần Hân.
Trần Diệu miễn chống thuận bám theo anh nom Trần Hân, cô tớ cúi thấp đầu ko rằng lời nói nào là. Nói cộng đồng là trong trái tim vẫn còn đấy ghét bỏ Cố Diệc Cư, chính vì ở Thập Nhị Trung, anh là Cố gia - người khiến cho cho tất cả những người tớ nghe thương hiệu là kinh sợ rơi rụng mặt mũi.
Trần Diệu gặm môi, sở hữu khá ghen ghét.
Cố Diệc Cư đành nom Trần Hân. Cô tớ toá áo khoác bên ngoài, ném mang lại anh: "Của anh."
Áo đem bị ném lên bàn.
Cố Diệc Cư cúi đầu nom, cười cợt nói: "Em gái này, sở hữu khá dơ đấy."
Vừa mới mẻ rằng xong xuôi, Trần Hân ngay lập tức giành lấy cái áo.
Trần Diệu cũng thấy bên trên áo hiện có bám bao nhiêu vệt đỏ lòm.
Cô đỏ lòm mặt mũi, lộn ra cho tới cổ, cà lăm: "Về mái ấm...Tẩy xong xuôi...Trả mang lại anh."
Cố Diệc Cư thế cây cơ, gật đầu: "Được. Mau về lên đường, trời tối rồi."
"Tạm biệt." Trần Diệu đỏ lòm mặt mũi, kéo Trần Hân xuống lầu.
Đến phía trên đầu cầu thang, Trần Hân lén fake áo khoác bên ngoài mang lại Trần Diệu, tuy rằng ko rõ rệt tuy nhiên cũng nom đi ra được là cô tớ ko mến. Sau sống lưng nổi tiếng cười cợt nhạo của Cố Diệc Cư.
Trần Diệu nhếch mồm nom Trần Hân.
Cảm thấy thiệt rơi rụng mặt mũi.
Hai người trở lại lầu, nhanh gọn khuất núi.
Triệu Nghĩa fake coca mang lại Cố Diệc Cư, tựa nhập bàn cười cợt nói: "Hai người mẹ từng người một vẻ, ko biết Cố gia mến ai?""
Cố Diệc Cư ngấc cổ tợp một ngụm, sử dụng tay vệ sinh khoé môi: "Ai cũng nhỏ."
"Thật sao? Vậy còn nom chằm chằm chị người tớ thực hiện gì? Tớ thấy cô em mới mẻ thú vị." Triệu Nghĩa sở hữu biết Trần Diệu. Trần Diệu không thể chuyện gì sẽ tới chống bida, thỉnh thoảng còn lên đường quán net mò mẫm Cố Diệc Cư. Cô nhóc tuồng như không tồn tại vị trí nhằm nghịch tặc, khi nào thì cũng xuất hiện tại trước mặt mũi Cố Diệc Cư.
Vô nằm trong kỳ lạ kỳ.
Dù sao trước đó chưa từng sở hữu cô nàng nào là ở mặt mũi Cố Diệc Cư.
Dẫu rằng rất đông người bám theo xua anh rất có thể xếp một sản phẩm lâu năm xung quanh TP. Hồ Chí Minh Y.
Cố Diệc Cư nom Triệu Nghĩa, cười: "Đừng sở hữu đi ra tay với cô ấy, còn nhỏ lắm."
Triệu Nghĩa cười cợt haha: "Bảo vệ kĩ thế à, sở hữu điều nghe rằng là...mái ấm cô nhóc ưu tiên lắm."
Cố Diệc Cư bóp dẹp lon coca, ném nhập thùng rác rến, ừ một giờ đồng hồ.
Triệu Nghĩa nói: "Chị em mái ấm này ai ai cũng chất lượng tốt, sao phụ thân u lại bất công như thế..."
_____
Cha u Trần gia ưu tiên, chuyện này chẳng nên là kín bên trên Thành Trung Thôn. Tất cả là nhờ chiếc miệng của u Trần Diệu - Chu Lệ, lên đường đâu cũng khoa trương về phụ nữ rộng lớn, rằng cô tớ học tập xuất sắc, loại nết đoan trang, chất lượng tốt tính. Nhắc cho tới Trần Diệu lại tỏ rõ rệt thái chừng.
Quanh lên đường quẩn lại, ai ai cũng lưu giữ rõ rệt Trần Hân.
Biết cô tớ học tập xuất sắc, là phái nữ thần, lại đẹp mắt.
Về phần Trần Diệu thì chẳng lưu giữ gì, cũng chẳng rời khỏi ngoài nằm trong phụ thân u. Phần rộng lớn thời hạn, Chu Lệ đều dắt Trần Hân lên đường xuống phố.
_____
Về cho tới mái ấm, Trần Kình Khang và Chu Lệ đã và đang về cho tới. Thấy nhị người mẹ vừa vặn nhập, Chu Lệ kéo tay Trần Hân, phiền lòng nói: "Hôm qua quýt u vẫn rằng với con cái là thời điểm ngày hôm nay cho tới mon thì ko cần thiết tới trường, sao ko nghe mẹ?"
Trần Hân tươi tỉnh cười cợt, nói: "Con quên rơi rụng, chúng ta con cái kêu lên đường với chúng ta ấy nhằm giải quyết và xử lý chút chuyện."
"Bây giờ sở hữu sôi bụng không?" Chu Lệ nhức lòng, nom mọi nơi bên trên người cô tớ.
Trần Hân nhấp lên xuống đầu: "Không nhức, chỉ mất chút mệt mỏi thôi ạ."
Trần Kình Khang kể từ nhập chống nhà bếp ló đầu ra: "Hân Hân lên đường ở nghỉ ngơi lên đường, phụ thân nấu nướng mang lại con cái chút cháo."
Trần Hân gật đầu: "Dạ."
Sau bại cô tớ lên đường nhập chống, được nhị bước, cô tớ nom Trần Diệu đang được ngồi bên trên ghế salon làm tóc.
Trần Diệu mệt rũ rời phụ thuộc tay vịn, nghe thấy phụ thân u trông nom vồ cập Trần Hân như thế, mặt mũi ko thay đổi sắc ngồi nghịch tặc Smartphone. Trần Hân gọi một tiếng: "Em gái."
Trần Diệu ngấc đầu: "Chuyện gì?"
Trần Hân ngập ngừng nom áo khoác bên ngoài của Cố Diệc Cư bên trên chân Trần Diệu.
Trần Diệu nom bám theo cô tớ, nhếch mép châm chọc: "Không nên ham muốn em giặt dùm chứ?"
Trần Hân bị rằng trúng, mặt mũi đỏ lòm lên.
Trần Diệu ném áo khoác bên ngoài qua quýt một bên: "Tự chị giặt lên đường."
Con u nó, ko thèm canh ty chị đâu.
Trần Hân nom nhập nhà bếp, kinh sợ phụ thân u biết, đành trở về nhét áo khoác bên ngoài vào bên trong túi, hấp tấp vàng nhập chống.
Trần Diệu phì cười cợt, kế tiếp cúi đầu nghịch tặc Smartphone.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn