hôn nhân ép buộc cô vợ thần y của đại tổng tài

Nhìn thấy Quách Tuệ Lâm tương tự như bị ai giẫm nên đuôi, Quách Thừa Tuyên chỉ mỉm cười khẩy một giờ.

“Cháu cho tới trên đây vì như thế dòng sản phẩm nguyên nhân gì rồi cũng đâu với tương quan cho tới cô đâu nhỉ? Cháu đơn thuần tiện mồm ham muốn căn vặn vì như thế sao cô lại rút đơn khiếu nại thôi. Cô đang được vướng mắc con cháu ko thực hiện trúng với lý lẽ tuy nhiên cô quên thất lạc rằng tôi cũng đang được như vậy bại liệt.”

Bạn đang xem: hôn nhân ép buộc cô vợ thần y của đại tổng tài

Quách Tuệ Lâm cuộn chặt tóm tay, bà tớ thực sự ham muốn lao cho tới tiến công bị tiêu diệt cái thương hiệu con cháu trai trời tiến công này của tớ. Có vẻ như nếu như bà tớ stress, bà tớ tiếp tục càng tạo nên hắn nhanh gọn đạt được mục tiêu của tớ hơn thế thì nên.

Bà tớ nhanh gọn phục sinh lại ý thức bản thân, chắc chắn ko được khiến cho Quách Thừa Tuyên rất có thể thâu tóm được sơ hở.

“Chuyện rút đơn khiếu nại, cô cũng chính là đang được tâm lý mang đến đại viên nhưng mà thôi. Dù sao thì giao phó tình đằm thắm nhị ngôi nhà Quách - Bạch từ trước đến giờ vẫn luôn luôn trực tiếp đảm bảo chất lượng đẹp nhất, cô cũng không thích vì như thế ích kỷ quá trở thành đi ra phá vỡ tành tất cả. Dù sao thì Di Dung đã và đang sớm tin cậy, chuyện xua nằm trong thịt tận một người như thế ko nên là quá gian ác hoặc sao?”

Tàn ác? Quách Thừa Tuyên nhấp một ngụm trà, so với cụm kể từ này cảm nhận thấy thực sự không tồn tại gì thú vị vị. Cô của hắn đang được cảm nhận thấy những việc bản thân thực hiện là gian ác sao? Hắn cảm nhận thấy hài hước nhiều hơn thế nữa là rủ lòng đồng cảm với bà ấy.

Ngay từ trên đầu, nếu mà Quách Tuệ Lâm ko nên là kẻ sinh sống bị tiêu diệt ham muốn đẩy Bạch Ly nhập tù, ham muốn khiếu nại cô tớ với tội danh tối đa thì giờ đây Quách Thừa Tuyên hắn cũng sẽ không còn cảm nhận thấy chuyện này xa lạ cho tới vậy đâu. Chẳng qua quýt là vì như thế người nằng nặc yêu sách khiếu nại cũng chính là bà tớ, rồi giờ đây đơn phương rút lại đơn khiếu nại một cơ hội lặng lẽ cũng chính là bà tớ. Nếu bảo rằng bà tớ đang được cảm nhận thấy bản thân gian ác thì vừa vặn trúng nhưng mà cũng vừa vặn ko trúng.

Bà tớ đang được cảm nhận thấy bản thân gian ác với Bạch Ly? Như vậy Quách Thừa Tuyên cứ mang đến nó là trúng chuồn.

Nhưng điều ko trúng ở trên đây đó là bà tớ ko cảm nhận thấy bản thân gian ác với những người không giống.

Tất cả những tâm lý bên trên của tớ, Quách Thừa Tuyên vẫn tủ giấu quanh nó kín kẽ, sắm vai một kẻ ko tương quan gì cho tới trên đây nhằm chén quái quỷ chuyện đời, tuyệt nhiên sẽ không còn khiến cho bất kì ai thấy được tâm tư tình cảm của tớ. Và Quách Tuệ Lâm tốt nhất có thể là nên lưu giữ dòng sản phẩm tâm lý bại liệt mang đến cảnh giác, nên cảm nhận thấy bản thân gian ác và chớ va va vấp gì cho tới hắn.

“Cháu chỉ căn vặn vậy thôi haha, cho dù sao thì Bạch Ly bay ngoài cảnh tù tội cũng chính là nhờ công của cô ấy cả. Chắc là cô ấy nên đền rồng đáp mang đến cô và Di Dung xứng danh lắm nhỉ?”

Quách Tuệ Lâm khẽ đứng hình, Quách Thừa Tuyên vội vàng thu dòng sản phẩm biểu cảm kì quái bại liệt của bà tớ nhập vào tầm đôi mắt rồi rước ý mỉm cười khỏa lấp nó. Đúng thiệt là 1 người cô với tâm cơ sâu sắc hẳm tuy nhiên ko đầy đủ nhằm qua quýt mặt mũi hắn rồi.

“Cô ko cho là Bạch gia và Bạch Ly biết chuyện này đâu. Nhưng nếu như quan niệm ơn thì cũng nên đem ơn một cơ hội thiệt lặng lẽ và kín kẽ thôi. Cháu biết bại liệt, cô nhân kể từ được như vậy này cũng ko Có nghĩa là cô tiếp tục mang đến Bạch Ly thêm 1 thời cơ này rất có thể tiếp cận Di Dung nhằm thực hiện chúng ta.”

Quách Thừa Tuyên vờ vịt gật đầu: “Cháu cũng nghĩ về là như vậy, cũng chính vì làm những gì với ai tắm nhị phen bên trên một dòng sản phẩm sông đâu cô nhỉ?”

Quách Tuệ Lâm nom đứa con cháu trai của tớ, hắn đang được nom bà tớ, góc nhìn đem ăm ắp ý mỉm cười. Nếu như người ngoài nom nhập ngay tắp lự sẽ sở hữu xúc cảm đấy là một cuộc rỉ tai thông thường đằm thắm nhị cô con cháu, tuy nhiên nếu mà người tớ bịa phiên bản đằm thắm bản thân nhập tình huống của Quách Tuệ Lâm thì tất nhiên là người nào cũng đều tiếp tục cảm nhận thấy ko rét nhưng mà run rẩy.

Nhất là lúc Quách Thừa Tuyên đem theo đuổi dòng sản phẩm ý mỉm cười ăm ắp khiêu khích như vậy.

“Sáng ni con cháu đã đi đến Mộ thị nhằm mò mẫm cô đấy, tuy nhiên ko gặp gỡ cô, con cháu vẫn gặp gỡ dượng. Ông ấy vẫn như xưa nhỉ?” - Hắn bâng quơ thưa một câu Lúc Quách Tuệ Lâm đang được châm trà, động tác của bà tớ khẽ ngừng lại chốc lát.

Xem thêm: ba tôi là chiến thần

“Cháu vẫn rỉ tai với ông ấy sao?” - Bà tớ căn vặn, một thắc mắc rất là xới trống rỗng, nó chỉ tạo nên Quách Thừa Tuyên cảm nhận thấy rằng bà tớ đang được rất là stress nhưng mà thôi.

Hắn mỉm cười, tương tự như chẳng với chuyện gì, nối tiếp là dòng sản phẩm điệu cỗ rất là bông đùa, trêu tức người khác: “Vâng, với một ít. Cháu vẫn rỉ tai với dượng về cô, tuy nhiên nhịn nhường như thể dượng vẫn đang còn nhiều bận tâm về con cháu lắm thì nên, nom ông ấy khá lo ngại.”

Tất nhiên là nên lo ngại lắng! Quách Tuệ Lâm toát những giọt mồ hôi rét mặc nghe thấy lời nói đùa này của Quách Thừa Tuyên.

Có là hắn ko đùa.

Bà tớ đương nhiên thấu hiểu dòng sản phẩm Mộ thị lừng lững như vậy được cho tới giờ đây cũng đều có quá nhiều phen Quách Thừa Tuyên nên nhúng tay nhập đâu, cả dòng sản phẩm Mộ gia với ngày thời điểm hôm nay cũng chính là hưởng trọn trệu không ít kể từ Quách gia nữa. Bà tớ biết ck bản thân lo ngại điều gì và Quách Thừa Tuyên cho tới trên đây đại diện thay mặt mang đến điều gì.

Người tớ thưa bà tớ đại diện thay mặt mang đến quyền lực tối cao của TP. Hồ Chí Minh Z này, tuy nhiên đâu ai hiểu rằng bà tớ vẫn đang được lo ngại kinh khủng không ít kể từ dòng sản phẩm kẻ mới nhất đó là diêm vương vãi của nền tài chính đại lục trên đây.

“Có lẽ là ông ấy lo ngại con cháu cho tới trên đây khá bất thần tuy nhiên lại ko tiếp đãi đúng lúc thôi. Dượng của con cháu từ trước ni vẫn luôn luôn như thế nhưng mà, lo ngại xa xăm nhiều chuyện ko đâu.”

Quách Thừa Tuyên gật đầu, cười: “Cháu cũng cảm nhận thấy vậy đó! Cô ko thấy là văn chống ở Mộ thị khá cũ rồi ạ? Vừa sáng sủa ni con cháu cho tới đùa thấy cũng chẳng với khang trang như trước đó nữa. Cháu nhớ rằng ông nội ngày trước với tặng mang đến cô dượng bức tứ bình quý giá chỉ lắm, nhớ rằng nó đặt tại văn chống, sáng sủa ni con cháu chẳng thấy nó đâu nữa. Lạ thật!”

Quách Tuệ Lâm cúi đầu, tủ giấu quanh chuồn hai con mắt với chút thất thần. Chết tiệt! Quách Thừa Tuyên rốt cuộc là ham muốn thực hiện vật gì nữa đây? Tại sao hắn lại rất có thể xét đường nét cho tới từng chút một như vậy cơ chứ.

Bức tứ bình bại liệt là 1 hình ảnh quý, ngày trước lúc kỷ niệm nhị mươi năm ngày cưới của Quách Tuệ Lâm và Mộ Viễn Trạch, Quách lão gia tử vẫn tặng miễn phí nhị người chúng ta. Ngày trước với phen với người cho tới siết nợ vì như thế thực hiện nhằm nhò lỗ, Mộ Viễn Trạch vì như thế đảm bảo an toàn tính mạng con người mái ấm gia đình vẫn dưng bức tứ bình quý giá chỉ bại liệt cho tất cả những người tớ, đến giờ cũng trước đó chưa từng với thời cơ nhằm chuộc lại. Không ngờ rằng Quách Thừa Tuyên lại để ý được cho tới đái tiết này, bị tiêu diệt tiệt thật!

“Dượng của con cháu với thưa bức tứ bình quý giá chỉ như thế nếu như nhằm ở đoạn người nào cũng đơn giản dễ dàng thấy thì tiếp tục tạo nên những kẻ với tâm thuật xấu xa rất giản đơn phát sinh lòng tham lam vậy nên vẫn cho tất cả những người rước đựng nó rồi. Hầy! Ông ấy so với những loại được phụ thân phu nhân tặng đều lưu lưu giữ cực kỳ cảnh giác rồi trân quý nó còn rộng lớn toàn bộ cơ thể ngôi nhà bản thân, cô và Di Dung nhiều Lúc cũng nên ghen ghét ghen tị đấy.”

Một tiếng dối trá ăm ắp sơ hở! Quách Thừa Tuyên chỉ mỉm mỉm cười Lúc nhìn thấy Quách Tuệ Lâm fake lả phân tích và lý giải cho chính bản thân mình, lấp liếm thực sự vị một mẩu truyện ăm ắp lỗ hổng như vậy. Thú vị ghê! Cái mái ấm gia đình này rốt cuộc kinh khủng hắn đến mức độ này nhưng mà từng phen gặp gỡ hắn đều tiếp tục lộng ngôn như vậy nhỉ?

“Thấy dượng biết quý trọng như vậy con cháu cũng cảm nhận thấy phấn khởi thay cho mang đến ông nội. Ông nội với gửi tiếng cho tới ham muốn cô dượng và Di Dung cho tới đùa không nhiều hôm. Ông nói rằng ông ghi nhớ Di Dung rồi.”

“A… Tất nhiên là cô nên bố trí rồi. Lần trước Di Dung còn chưa kịp mừng lâu ông nước ngoài thì vẫn xẩy ra phát triển thành cố như vậy bại liệt, cô nên nhằm Di Dung cho tới thăm hỏi ông bù lại nhập khi không giống rồi. Để con cháu nên chuồn đàng xa xăm cho tới như thế nhằm rỉ tai với cô, thiệt là áy náy quá. Hay là con cháu ở lại sử dụng bữa nhé! Trời đã và đang về chiều rồi, giờ đây nếu như con cháu trở lại thì tiếp tục tối mất!”

Xem thêm: sau khi gả thay tôi cười muốn chết

Không ngờ là Quách Thừa Tuyên cũng chẳng với ý muốn ở lại lâu, hắn kể từ chối ngay lập tức tắp lự: “Chuyện này nên thất ước với cô rồi, con cháu vẫn còn đó việc nên thực hiện, thời điểm hôm nay cho tới trên đây gặp gỡ được cô là được rồi. Cháu van lơn phép tắc về trước, phu nhân con cháu trong nhà vẫn đang được đợi con cháu. Hẹn cô phen cho tới nhé!”

Nhìn thầy Quách Thừa Tuyên ưu tiên sử dụng dòng sản phẩm tên tuổi “vợ cháu” ăm ắp thân thiết như vậy bại liệt thiệt tạo nên Quách Tuệ Lâm cảm nhận thấy chói tai. Cái thương hiệu này thực sự ham muốn rước dòng sản phẩm loại bại liệt về ngôi nhà rồi sao? Bà tớ nên nhanh chóng sai Bạch Ly hành vi thôi.

Mà những ý niệm thâm tối vừa vặn chạy qua quýt đôi mắt bà tớ nhanh gọn đã trở nên Quách Thừa Tuyên thâu tóm lấy. Hắn chỉ mỉm cười, ko thưa gì cả. Xem đi ra hắn trúng, Kỷ Thương cũng như rồi. Thời gian dối cho tới có lẽ rằng hắn rất cần được coi xem bản thân nên làm những gì trước lúc nhằm Kỷ Thương biết chuyện này thôi.