hoá ra từng có người yêu em như anh

Dật Phong Tái Khởi

Hoá Ra Từng Có Người Yêu Em Như Anh [Thể Loại : Trùng Sinh]

Bạn đang xem: hoá ra từng có người yêu em như anh

Tác giả: Dật Phong Tái Khởi

"Phó Lục Nam..."

"Cầu, cầu van lơn anh... Con của tất cả chúng ta nó không có tội. Người xứng đáng lẽ nên bị như thế là em, vậy nên anh... anh buông đứa con trẻ xuống giành được không?"

Khả Ni ngấc đầu coi đối phương, kẻ tuy nhiên trong tay đang được sở hữu sinh mạng một sinh mạng không có tội.

Khó khăn lê bám theo cái thân thuộc thể tràn rẫy thương tích cho tới ở kề bên Phó gia công tử, Phó Lục Nam. Mười đầu ngón tay bị nền khu đất bào hao mòn lớp domain authority phía bên ngoài. Nhìn rõ ràng thấy từng tầng từng lớp huyết nhục bên phía trong.

Tiếc rằng, trả lời lại cô chỉ là 1 trong ánh nhìn lạnh nhạt ko lấy chút quan hoài cho tới. có vẻ như một chiếc xác ko chứa chấp lấy chút vong hồn nào là bên phía trong.

"Con của cô ấy vô tội?"

"Cố Khả Ni, vậy con cái của tôi và A Âm đã thử đi ra tội tày trời gì sao?"

Lục Nam gằn giọng hét rộng lớn, rõ nét vẫn chính là khuôn mặt mày cơ rõ nét vẫn chính là nhân loại cơ. Nhưng tại vì sao lại rất có thể khiến cho Khả Ni sở hữu xúc cảm xa cách kỳ lạ cho tới như thế.

Cô và anh vẫn thân quen biết nhau kể từ thời tới trường, lúc ấy tuổi tác con trẻ ngông cuồng một vừa hai phải mến đang không chút bởi dự tuy nhiên bám theo xua đuổi. Mặc kệ sự phản đối của thân phụ u, trong cả mái ấm cũng không thích trở lại.

Nhưng cho tới ở đầu cuối, ngày cả nhì tổ chức triển khai hít lễ anh lại mang đến thêm 1 nàng dâu. Chiếc váy cưới khoát bên trên người cô tớ đó là bảo vật gia truyền ở trong nhà chúng ta Phó.

Chỉ truyền cho tới con cái dâu cả ko truyền cho những người ngoài. Phó Lục Nam chẳng nên là đang được mong muốn khiến cho cô thấy rõ thân thuộc phận của tớ ở đâu. Càng mong muốn cảnh cáo cô không nên lâu năm tay lâu năm chân xen vô chuyện của anh ý.

Khả Ni lúc ấy chỉ một vừa hai phải tròn xoe đôi mươi tuổi tác, kể từ lâu vẫn vì thế Phó Lục Nam tuy nhiên xa cách cơ hội với u. Nên không có bất kì ai dạy dỗ cho tới cô biết phương pháp đối nhân xử thế.

Cô vốn liếng là đứa con trẻ được sinh đi ra kể từ vạch đích. Cha của cô ấy, Cố Tôn đó là ông quấn của giới Hắc Đạo. Phàm là ai mong muốn sale kinh doanh phi pháp vô thành phố Hồ Chí Minh Thanh Hải đều cho tới nhờ vả Cố gia.

Nếu như ko được ông được chấp nhận, sở hữu kẻ cả gan dạ dám buôn bán tuy nhiên ko chắc hẳn gì vẫn sở hữu người đi đời để sở hữ.

Thân là phụ nữ tốt nhất của Cố Gia, ái nữ giới của ông quấn Thanh Hải Cố Tôn. Nên tính cơ hội của cô ấy vì vậy bị tác động bám theo.

Trước giờ trước đó chưa từng coi ai đi ra gì, càng ko chịu đựng thất bại thiệt trước ngẫu nhiên ai. Tuy ko biết phương pháp khiến cho Lục Nam yêu thương bản thân, tuy nhiên cô lại biết cách thức kìm hãm anh ở kề bên.

Tuy rất rất đoan tuy nhiên vô nằm trong hiệu suất cao.

Cô sử dụng chi phí mua sắm chuộc người ở kề bên Phó Lục Nam hạ dung dịch vô vào rượu thông thường ngày anh hoặc húp. Sau cơ sử dụng từng cơ hội mang đến chống của cô ấy.

Sau cơ chuyện gì nên xẩy ra đã và đang xẩy ra. Tuy trong tim vô nằm trong khó chịu tuy nhiên anh cũng ko thể làm những gì cô, khi cơ quyền thế của Cố Gia vô nằm trong mạnh mẽ.

Chỉ cần thiết một ngón tay của Cố Tôn cũng đầy đủ đè bị tiêu diệt cả cơ nghiệp trăm năm của Phó Gia.

Khả Ni ở đầu cuối vẫn đạt được ý nguyện lúc đầu của tớ, đem vô người loại huyết của Phó Lục Nam. Đứa nhỏ bé với mức độ sinh sống vô nằm trong mạnh mẽ, bên phía trong căn chống lạnh giá ko chút tương đối giá của tình người.

Nó vẫn bầu chúng ta nằm trong cô vô những ngày cuối đông đúc giá chỉ rét, tiếp sau đó là đầu xuân êm ấm. Thời gian trá cứ dần dần trôi ngày cô liều mình đem đứa nhỏ bé cho tới với toàn cầu tươi tắn đẹp nhất này.

Cha ruột của này lại tàn nhẫn tước đoạt đoạt chuồn sinh mệnh quý giá chỉ ấy.

"Đừng tuy nhiên... Lục Nam, chớ tuy nhiên... Em sai rồi, em thiệt sự biết sai rồi..."

Xem thêm: ta muốn làm chúa tể bóng tối

Khả Ni vì thế ghen ghét với tình thương yêu của Lục Nam giành chô Hà Tinh Âm. Nghe bám theo tiếng xúi dục của những người ở kề bên, cô vẫn lấy tặng không nhiều bánh tẩm xạ hương thơm cho tới đến Tinh Âm.

Nhưng lúc ấy cô nào là hoặc biết, thân thuộc tính ở kề bên cô sớm đã biết thành Hà Tinh Âm mua sắm chuộc. Cô tớ hình thức ôn nhu hiền hậu lành lặn ko giành với đời tuy nhiên thiệt đi ra lại vô nằm trong tâm kế tiếp.

Vì mong muốn xua đuổi nằm trong thịt tận người ngăn trở bản thân, vẫn đang tâm tiếp tay cho những người không giống hạ độc thịt bị tiêu diệt phụ nữ vẫn đang còn vô bụng.

Cố Khả Ni quá đỗi thơ ngây nên mới nhất khiến cho chủ yếu bản thân rớt vào tuyến phố vạn kiếp bất phục.

Hối hận cũng không thể kịp.

"Đứa nhỏ bé là đàn ông của anh ý, là giọt huyết độc nhất của Phó Gia. Tiểu Chương rất rất ngoan ngoãn sẽ không còn thực hiện anh tuyệt vọng đâu."

Cô thấp giọng nỉ noi, khuôn mặt mày tái mét nhợt bệnh dịch trạng. Phần bên dưới váy vẫn tồn tại không ngừng nghỉ loang lổ vệt huyết tanh tưởi tưởi.

Vừa lao vào cửa ngõ tử trở ngại lắm mới nhất giành giành được thời cơ sinh sống. Lại phải đối mặt với việc giá buốt nhạt nhẽo của những người bản thân yêu thương nhiều năm. Khoé đôi mắt ngân ngấn những giọt lệ bi thương.

Dục Chương.

Phó Dục Chương.

Đứa nhỏ bé này đó là tia nắng và nóng của cô ấy, là sợi chạc cứu vãn vớt cuộc sống thảm sợ hãi của Cố Khả Ni. Sau khi sinh đứa nhỏ bé cô mới nhất nắm vững xúc cảm thực hiện u.

Nhưng lại càng ăn năn hận vẫn đang tâm tước đoạt đoạt chuồn tư cách thức u của Tinh Âm.

"Tôi còn ko bị tiêu diệt, mong muốn sinh khi nào là cũng rất được. Nghiệt chủng này còn có hay là không cũng ko cần thiết."

"Là cô thịt con cái tôi, đương nhiên tôi cũng nên tiêu diệt chuồn loại cần thiết nhất của cô ấy."

Làm người không nên vượt mức tàn nhẫn, cho tới lúc biết được thực sự lại trở thành vô nằm trong ăn năn hận. Nhưng lúc ấy ko chắc hẳn vẫn rất có thể chuộc lỗi.

Phó Lục Nam liếc đôi mắt coi xuống khuôn mặt mày nhỏ nhắn của đứa nhỏ bé trong tim. Dục Chương tuy rằng tuổi tác vẫn tồn tại nhỏ tuy nhiên nhịn nhường như vẫn cảm biến được gian nguy.

Không còn oà khóc nữa tuy nhiên đem tay cho tới mong muốn bám víu lấy thân phụ bản thân. Nhưng tiếc rằng đối phương lúc ấy đã biết thành thù oán oán thù che lờ mờ non nên ko hề bị cảm động trước tình phụ tử.

"Phó, Lục, Nam..."

Lời còn ko phát biểu dứt Khả Ni đã biết thành một cảnh máu mê tàn nhẫn trước đôi mắt doạ cho tới bại liệt liệt cả khung người láo nháo mạch đập bên phía trong người.

Người con trai nọ lấy đứa nhỏ bé vô tay nâng lên rất cao tiếp sau đó dứt khoát ném mạnh xuống mặt mày khu đất bên dưới chân.

Tiếng oà khóc đùng một phát vang lên tiếp sau đó trở thành câm lặng.

Nghẹn uất nằm trong thống cực khổ cứ thể bao quấn lấy nhân loại của Cố Khả Ni. Tận đôi mắt tận mắt chứng kiến đàn ông bị chủ yếu tay người bản thân yêu thương thịt bị tiêu diệt.

"Con, con cái ơi?"

"Tiểu Chương... Mẹ, là u phía trên... Con thở chuồn, nhanh chóng thở chuồn..."

Xem thêm: bá đạo tổng tài cậu ấy mang cầu chạy

Khả Ni trong tầm xung khắc cơ ko suy nghĩ cho tới chuyện báo thù oán cọ hận hoặc thịt người đền rồng mạng. Cô nhanh gọn lao cho tới ở kề bên thi hài váy đầm đìa huyết tươi tắn của Dục Chương.

Đứa nhỏ bé vẫn tồn tại quấn tấm vải vóc vô người vẫn không thể nhịp đập nữa. Khả Ni ôm chặt lấy con cái của cô ấy vô lòng, tiếp sau đó cuồng loạn thổi khí vô vào mồm đứa nhỏ bé.

...