hải đường hoa lệ

Chương 2

Vài ngày tiếp sau đó, Lâm Hải Đường xuất viện, tới trường thông thường, vẫn rời né Tiệp Tích Ngôn. Cô lẳng lặng tới trường trước, đi ra về thì nhanh gọn lẹ chạy thoát khỏi lớp, cô là mong muốn chạy trốn anh.. lớp Lâm Hải Đường cạnh lớp của Tiệp Tích Ngôn, mọi khi chạm mặt mũi cô thường rất thời gian nhanh chạy chuồn. Kiếp trước cô sinh sống vì như thế anh lúc này thì vì như thế cô...

Bạn đang xem: hải đường hoa lệ

Lâm Hải Đường ngồi bên trên sảnh thượng, nghĩ về về chuyện vượt lên khứ. Lúc ấy, so với cô như 1 cơn mơ rất đẹp cũng có thể có là ác nằm mê. Theo xua anh trong cả mươi 2 năm, vì như thế Tiệp Tích Ngôn tuy nhiên mặc kệ toàn bộ, trong cả Tiệp hình mẫu cô cũng bắt xay bà, mong muốn bà xay Tiệp Tích Ngôn cần cưới cô.

Lâm Hải Đường ngước mặt mũi lên rất cao, từng nào năm cô nỗ lực như vậy thay đổi lại được gì? Một ngược tim đẫy chỗ bị thương, tủi nhục, kém cỏi mọn, trong cả chút lòng tự động trọng cũng vứt chuồn... hằng ngày sinh sống nhập băn khoăn kinh, kinh một thời nay bại liệt Tiệp Tích Ngôn tiếp tục tách xa xôi bản thân....

Sân thượng ngôi trường là điểm yên ổn tĩnh có một không hai giành riêng cho cô, ở ngôi trường Lâm Hải Đường hầu hết cực kỳ không nhiều chúng ta, vì như thế cô chỉ việc Tiệp Tích Ngôn tuy nhiên thôi....

Tiệp Tích Ngôn ngồi xem sách, bạn hữu kề bên Điềm Thẩm Lang đựng giờ đồng hồ trêu chọc "Hôm ni tè thư bại liệt không kiếm cậu à?"

Tiệp Tích Ngôn vẫn cúi đầu xem sách, đáp "Ừ."

"Chà, khan hiếm Lúc đấy."

Hắn lưu giữ kể từ khi học tập công cộng với Tiệp Tích Ngôn đến giờ, cô nàng bại liệt hằng ngày đều dò thám anh. cũng có thể rằng Lâm Hải Đường là loại phụ nữ mặt dạn mày dày nhất hắn từng bắt gặp, theo gót chân Tiệp Tích Ngôn đến tới cấp cho thân phụ. Hắn đoán, cô chắc chắn rằng tiếp tục ĐK nằm trong ngôi trường ĐH với anh.

Tiệp Tích Ngôn nghe vậy trầm tư, kể từ Lúc Lâm Hải Đường bị té bậc thang ngay tắp lự cực kỳ kỳ kỳ lạ. Luôn né tráng anh, ở trong nhà hoặc ở ngôi trường, ngẫu nhiên ở đâu với anh cô ngay tắp lự tựa như bắt gặp ma mãnh, chạy thục mạng. Tiệp Tích Ngôn anh cho dù thỉnh thoảng thấy cô cực kỳ phiền toái tuy nhiên đã và đang quen thuộc với việc với cô kề bên...

****

Lâm Hải Đường cứ thế chuồn xung xung quanh thành phố, cô coi test bao nhiêu cỗ váy vừa phải mới mẻ tung ra, cô mong muốn hưởng thụ 1 mình đi mọi nơi, Lúc lên ĐH Tiệp Tích Ngôn ngay tắp lự dọn thoát khỏi căn nhà, mua sắm 1 căn hộ ngay sát ngôi trường ĐH, thiệt đi ra là tránh mặt cô, tiếp sau đó Lâm Hải Đường ngay tắp lự ủy khuất cầu van phụ huynh anh cho bản thân dọn lại gần bại liệt.

Kể đi ra thì, kể từ Lúc phụ huynh thất lạc, cô trước đó chưa từng chuồn dạo bước như vậy này, mặt phố sôi động người qua chuyện, ánh đèn sáng mung lung sáng sủa rực... dạo bước một khi, Lâm Hải Đường rẽ cửa hàng tiện lợi mua sắm không nhiều món ăn tiếp sau đó về căn nhà. Thấy đèn ko nhảy, Chắn chắn người xem vẫn ra phía bên ngoài, Lâm Hải Đường theo gót thói quen thuộc tiếp tục bật đèn sáng pin lên dò thám chiếc chìa khóa nhằm nhập.

Đột nhiên cửa ngõ phanh đập trúng mặt mũi cô, giờ đồng hồ chạm cực mạnh, tựa như ai bại liệt đang được cực kỳ cấp. Lâm Hải Đường tâm trí tảo cuồng, chỗ bị thương ở trán chỉ vừa phải mới mẻ ngoài thôi , nhức bị tiêu diệt thất lạc.

Cánh tay vươn đi ra kéo cô vực lên, vì như thế trời tối, Lâm Hải Đường vẫn ko thấy rõ người trước mặt mũi là ai tuy nhiên đoán chừng là Tiệp Tích Ngôn. Cô hấp tấp rút tay lại, nhức nhối xoa mũi, ừm... với vị tanh tưởi... Lâm Hải Đường hoảng kinh thấy lúc mũi bản thân chảy huyết, cô cúi người nhặt điện thoại cảm ứng lên thì bị người bại liệt ôm vào trong nhà.

"Á...." Lâm Hải Đường tá hỏa hét lên, Tiệp Tích Ngôn đặt điều cô ngồi bên trên ghế, lấy khăn tay vệ sinh mũi, sử dụng tay ngửa đầu cô lên rất cao. Giọng rằng kể từ tốn vang khẽ "Đau không? Xin lỗi, tớ ko cố ý."

Lâm Hải Đường hít hít mũi, đáp "Không sao. Tớ mới mẻ là kẻ van lỗi."

Anh nhẹ dịu rằng "Sao cậu lại tránh mặt tớ?"

Câu căn vặn của anh ấy khiến cho Lâm Hải Đường khựng lại, vì như thế sao ư? Vì cô không thích bạn dạng thân thuộc bị thương tổn, không thích anh tăng mệt rũ rời. Đối với cô, lúc này chỉ việc anh coi cô như em gái, hoặc ko là gì cũng khá được. Cô ko vấn đáp, đẩy tay anh đi ra, đứng lên "Tớ ổn định rồi....ngày mai tớ tiếp tục trả khăn mang đến cậu, cảm ơn."

Lâm Hải Đường xoay người, phen theo gót bóng tối dò thám bậc thang nhằm lên chống. Tiệp Tích Ngôn đứng vắng lặng nhập bóng tối, cô ko nghe thấy giờ đồng hồ anh, nhịp tim mới mẻ bình ổn định lại. Chậm trãi bước tiến. Đột nhiên đèn nhập căn nhà sáng sủa lên, cô trở về bắt gặp anh ném ra ngoài. Hôm ni ở trong nhà chỉ mất nhị người...??

Lâm Hải Đường đủng đỉnh xuất hiện nhặt điện thoại cảm ứng và thực phẩm nhập giỏ rước nhập nhà bếp. Chắc anh ra đi ngòai bắt gặp chúng ta.. Lâm Hải Đường phanh tủ rét mướt, đựng thực phẩm nhập nhập, lúc này vẫn còn đó sớm, cô nên chuồn tắm tiếp sau đó ôn lại bài xích, rồi mới mẻ bữa tối.

Sắp cho tới ngày thi đua ĐH, Lâm Hải Đường vẫn van thầy căn nhà nhiệm tờ giấy má nguyện vọng không giống nhằm tái hiện lại, phen này cô mong muốn theo gót xua ước mơ của tôi, thực hiện một căn nhà văn và dịch sách. Cô kể từ nhỏ vẫn mến xem sách, vững mạnh tới trường thật nhiều loại giờ đồng hồ. Cô cũng từng chuồn thi đua văn, Lâm Hải Đường điền kết thúc những khoản, đặt điều gọn gàng bên trên bàn. Nhìn đồng hồ đeo tay vẫn rộng lớn chín giờ, nên xuống nhà bếp thực hiện bữa tối.

Xem thêm: lục đại thiếu gia cưng sủng

Tiệp Tích Ngôn cực kỳ mến ăn sườn chua ngọt nên cô vẫn học tập thực hiện, lúc này nghĩ về lại, cô cũng ko biết mình yêu thích gì, vì như thế đa số đều học theo anh. Lâm Hải Đường ngồi bên dưới sàn, lấy giấy má cây bút đi ra, liệt kê lại những khoản bản thân từng ăn. Sàn thanh lọc lại sẽ có được khoản mình yêu thích. Cô mong muốn được một phen sinh sống vì như thế bạn dạng thân thuộc....

Cuối nằm trong, Lâm Hải Đường lựa chọn khoản giản dị nhất là trứng cuộn cơm trắng gà xé thành từng sợi. Cô học tập cơ hội nấu bếp kể từ u, u cô là kẻ phụ phái đẹp cực kỳ đảm đang được, nấu bếp lại ấn tượng, vì vậy khi nhỏ bà vẫn dạy dỗ cô thật nhiều loại, sau thời điểm bà mệnh chung, Tiệp hình mẫu trở nên người u loại nhị của cô ý. Từng chút một rồi cứng cáp... cô cũng ko biết tính chấp nê của tôi chính thức kể từ đâu, chỉ biết bại liệt đó là sai lầm đáng tiếc...

Cứ như vậy, cô và anh cứ rét mướt nhạt nhẽo cùng nhau, phụ huynh anh cũng ko biết xẩy ra chuyện gì. Lâm Hải Đường kể từ khi bị té cứ xử cực kỳ kì quái, tựa như trở nên một người không giống, cô luôn luôn vắng lặng, trong cả ngày chỉ ở nhập chống khiến cho bà cực kỳ lo ngại. Một khoảng chừng thời hạn lâu năm như vậy, anh mỗi lúc càng cứng cáp, Lâm Hải Đường trước mặt mũi anh không đủ can đảm đối lập tuy nhiên ánh nhìn vẫn tiếp tục dõi theo gót Tiệp Tích Ngôn. Cô lưu giữ rất rõ ràng tầm dáng cứng cáp của anh ấy, cực kỳ tuấn mĩ.

Sau Lúc thành quả ĐH vẫn với, Lâm Hải Đường đậu ngôi trường nhân bản, Tiệp Tích Ngôn học tập về marketing, cô và anh cứ thế từng người một phía. Hôm ni, người xem người nào cũng ở trong nhà, khi ăn cơm trắng, Lâm Hải Đường ngắc ngứ rằng "Mẹ.... ừm.... đợi sau thời điểm nhập học tập, con cái tiếp tục.... dọn nhập kí túc xá."

Bố u và Tiệp Tích Ngôn đều quá bất ngờ, Tiệp phu nhân nhíu ngươi lo ngại "Đường nhi, với cần con cái xẩy ra chuyện gì không? Từ khi ở cơ sở y tế về con cái vẫn cực kỳ kì quái. Hay Tích Ngôn nó thực hiện gì?"

Lâm Hải Đường hấp tấp rung lắc đầu xua tay "Không với, đơn thuần.... con cái cũng quấy nhiễu người xem nhiều rồi. Mẹ, cứ nhằm con cái nhập kí túc xá chuồn, không vấn đề gì đâu."

Tiệp Minh nghe vậy, mày mặt nhăn nhó "Con nhỏ nhắn này, với cần người kỳ lạ đâu. Con chuồn rồi, tao tiếp tục cực kỳ lưu giữ. Không được chuồn đâu không còn. Ta tiếp tục băn khoăn mang đến con cái cho tới điểm cho tới vùng."

Lâm Hải Đường vắng lặng, cô ko thể thực hiện ngược lời nói ông tuy nhiên cũng không thích ở lại trên đây. Buổi tối ở nhập chống, nghe phổ biến xuất hiện, người đứng trước mặt mũi là Tiệp Tích Ngôn, Lâm Hải Đường đứng tách rời anh, đôi mắt nom xuống khu đất, hoặc nom phía bên phải. Tiệp Tích Ngôn rét mướt giọng "Tại sao cậu lại mong muốn ở kí túc xá?"

Lâm Hải Đường đáp "Để thuận tiện mang đến việc học tập."

Anh nom tầm dáng cô, trong tâm chợt không dễ chịu, rét mướt lùng tảo chuồn. Lâm Hải Đường sâu sắc kín thở lâu năm, ngừng hoạt động lại. Cuối nằm trong cô cũng nộp đơn nhập kí túc xá, tuy nhiên Tiệp hình mẫu và Tiệp Minh cực kỳ tức giẫn dữ, mặt mũi rét mướt với cô bao nhiêu ngày ngay tắp lự, tuy nhiên chúng ta cũng ko làm những gì được, chỉ đành nguyện theo gót ý cô. Lâm Hải Đường và Tiệp Tích Ngôn rốt viên vẫn xẩy ra chuyện gì, mái nhà đó lại vắng ngắt lặng như trước đó....

Hai năm lâu năm ở ĐH, Lâm Hải Đường ko một phen bắt gặp Tiệp Tích Ngôn khiến cho cô thấy cực kỳ lưu giữ, 2 năm như vậy tuy nhiên Lâm Hải Đường vẫn ko thể quên anh, tình yêu mỗi lúc càng đậm đà. Thì đi ra trên đây đó là : Càng quên càng lưu giữ. Cô nghe Tiệp hình mẫu rằng, Tiệp Tích Ngôn học tập cực kỳ xuất sắc, ý định nhập 2 năm tiếp tục hoàn thành xong toàn bộ khóa huấn luyện và đào tạo rồi chất lượng tốt nghiệp đi ra ngôi trường về phụ chung Tiệp Minh vận hành doanh nghiệp lớn.

Hôm ni là vào cuối tuần nên Lâm Hải Đường quyết định về căn nhà thăm hỏi phu nhân ck Tiệp gia. Đúng khi đi qua ngôi trường của anh ấy, Lâm Hải Đường ngập ngừng mong muốn chuồn nhập, tuy nhiên, lại kinh phiền toái.

Lâm Hải Đường đứng trước cổng, chợt thấy anh và một người phụ phái đẹp đứng ngay sát bại liệt, người bại liệt ôm chầm lấy anh, vẻ mặt mũi mẩn đỏ nhẹ dịu cười cợt, tiếp sau đó nhón chân lên chạm nhập môi anh . Lâm Hải Đường ngây người, nỗ lực nom kỹ người phụ phái đẹp đang được bám sát nhập người anh, là Tiêu Mặc Linh, cô tao là kẻ kiếp trước ở mặt mũi anh lâu nhất, Tiệp Tích Ngôn thay cho tình nhân như thay cho áo, chỉ mất Tiêu Mặc Linh là lâu lâu năm nhất, vì như thế cô tao biết phương pháp thực hiện chiều lòng anh. Còn so với cô, nhập đôi mắt chứa chấp đẫy coi thông thường. Đến sau cùng đứa ở cạnh anh vẫn ko là cô... Lâm Hải Đường cười cợt đau xót, cảnh tượng này cô thấy nhiều rồi, đơn thuần thời điểm hiện tại lòng vẫn nhức nhối.

Tiệp Tích Ngôn sau thời điểm xoay người ngay tắp lự thấy bóng sống lưng ai tựa như Lâm Hải Đường tuy nhiên lại nghĩ về, nhập nhị trong năm này, cô và anh ko chút liên hệ, việc gì cô lại xuất hiện tại ở trên đây, Chắn chắn chỉ tự bản thân nom lầm.

Lâm Hải Đường thẩn thờ bước bên trên đàng, một người sinh sống nhị kiếp như cô, rốt viên cũng học tập được cơ hội tại vị bên trên nỗi nhức. Đôi đôi mắt màu xanh lá cây nhạt nhẽo chậm chạp rãi bước, cô ko nhằm ý xung xung quanh với từng nào tạp âm, nhập tâm trí ngoài hình hình ảnh vừa phải nãy, chỉ từ lại yên bình.

"Cô gái, mau trở về. Này.... " Một giờ đồng hồ hét của những người nam nhi xa xôi kỳ lạ, Lâm Hải Đường vẫn đủng đỉnh chuồn, ông tao rộng lớn giọng, chạy cho tới "Đèn ko....."

*Rầm.....

Tiéng động mạnh vang rộng lớn, người nam nhi quyết định chạy cho tới đứng như khúc mộc, Lâm Hải Đường ở bên dưới bánh xe cộ tương đối, cô thở dốc, bàn tay bám đẫy huyết đang được cố chống khung người trĩu nặng vực lên, nhức... cả khung người như bị tảng đá đè nén, hai con mắt tơ tưởng nom không khí hư đốn ảo trước mặt mũi, sau cùng là ngất.

Xem thêm: đào một hoàng đế làm vợ

Tiếng xe cộ cứu giúp thương, giờ đồng hồ người xầm xì buôn dưa lê từng cả tuyến phố. Họ rằng với 1 cô nàng đùng một cái đi qua đàng nên bị xe cộ tương đối đυ.ng cần. Hình như thể SV, vì như thế chúng ta nhặt được ví gia sản cô nàng bại liệt. Tiệp Tích Ngôn thông thường ko lúc nào quan hoài bao nhiêu chuyện này, tuy nhiên bắt gặp dòng sản phẩm ví không xa lạ, tim đột đập mạnh, hấp tấp xuống xe cộ lúc lắc lấy, bên phía trong với tấm hình của Lâm Hải Đường, anh đựng giờ đồng hồ căn vặn "Cô gái này, hiện giờ đang ở đâu?"

Một nhập số người vây xung quanh đáp "Đã mang lại cơ sở y tế Thượng Hải."

Tiệp Tích Ngôn nhanh gọn lẹ giẫm ga chạy cho tới cơ sở y tế. Lúc nãy, anh ko nom lầm, Lâm Hải Đường vẫn đứng ở bại liệt, bắt gặp cảnh tượng của anh ấy và Tiêu Mặc Linh nên mới mẻ vứt đi. Tiệp Tích Ngôn chau này, ánh nhìn mờ mịt thấy rõ ràng, anh thiếu hiểu biết nhiều tại vì sao, trong tâm lại thấy với lỗi...