em mang thai con trai tôi

                                    
                                              


Vừa khi Đậu Trạch bộp chộp vàng chạy vô vào doanh nghiệp, phía bên ngoài trời chính thức sụp đổ mưa, nước mưa lưu lại trở thành những hố trũng bên trên mặt mày đàng, kể từ từ mở rộng rời khỏi. Tóc của hắn bị bão thổi ko được tức thì cụt, áo sơ-mi bám vô khung hình lòi ra đàng đường nét lôi cuốn phía bên trong, bão thổi vô lạnh lẽo đến mức độ thực hiện hắn cần hắt xì hơi một chiếc, một vừa hai phải ngấc đầu, ngay tắp lự nhận ra vị người cùng cơ quan, cũng chính là người nằm trong chống -Lưu Dương đang được phụ thuộc 1 bàn tròn trĩnh tiếp tân ve vãn với Trương Di.

Hai người bọn họ lưu ý cho tới hắn, ngấc đầu coi lại, Lưu Dương đùng một cái lấp đôi mắt Trương Di lại: "Đậu Trạch, loại trang bị thù ghét cơ, vóc dáng vẻ cũng ko tệ nhỉ?"

Bạn đang xem: em mang thai con trai tôi

Trương Di người sử dụng mức độ yếu hèn ớt đẩy tay hắn ra: "Lưu Dương, anh mau thả em ra!".

Đậu Trạch mỉm cười cợt, lấy tay vuốt tóc bên trên đầu, cút vô chống cọ tay lấy ăn mặc quần áo vô túa rời khỏi, vắt lên bể cọ tay cạnh bên nhằm bên dưới máy hong thô, lạnh lẽo cho tới nỗi hắn ko ngoài lập cập lên vài ba loại, tiếp sau đó lấy đầu thẳng cho tới bể tắm rửa nhằm phía bên dưới vòi vĩnh nước, làn nước giá rét thực hiện hắn lập cập rứa cập.

Công ty cũng cho tới giờ ngủ trưa, Lưu Dương kể từ tầng trệt tiếp cận chống lau chùi và vệ sinh, nhận ra tầm vóc Đậu Trạch đang được gội đầu, nói: "Cậu thiệt sự ko hoảng hốt bệnh dịch sao?"

"Nước mưa vượt lên trước dơ, em hoảng hốt đầu bị ngứa." Đậu Trạch cọ sạch sẽ đầu, trả tay về bể tắm rửa vẫy vẫy.

Lưu Dương đối với hắn to hơn một tuổi hạc, dáng vẻ nở nang đầy đủ, khuôn mặt mày thanh tú với treo một chiếc đôi mắt kinh, coi rời khỏi tương tự như bao nhiêu ông cán cỗ ban ngành già cả nhắn gửi, nói: "Lúc còn con trẻ ko lưu ý, ngóng cậu già cả rồi ngay tắp lự biết lợi sợ hãi..."

Không biết Lưu Dương mồm xui xẻo cho tới thế này, một vừa hai phải thưa đoạn thì Đậu Trạch đùng một cái cảm nhận thấy bụng bên dưới nhức nhối, truyền trực tiếp lên eo, xoa xoa cơ vùng bụng, cơ hồ nước với xúc cảm quặn từng lần.

Xem thêm: bá đạo tổng tài cậu ấy mang cầu chạy

Lưu Dương đang được kéo chạc nịch xuống nhằm đi tiểu, một vừa hai phải nói: "Làm sao thế? Đau bụng à?"

"Có lẽ là bị tiêu xài chảy." Đậu Trạch ôm bụng chạy mò mẫm chống lau chùi và vệ sinh còn trống rỗng, ngay tắp lự ngồi xuống, trái ngược nhiên nghe thấy nhị giờ đồng hồ nổ vang, không còn thẩy vị tuần trả ở chống lau chùi và vệ sinh tràn trề rời khỏi.

Lưu Dương tay lập cập run nín phẫn nộ kéo chạc nịch, một vừa hai phải chạy ra bên ngoài một vừa hai phải mắng hắn: "Cố gắng hít thiệt nhiều vô."

Đậu Trạch kể từ chống lau chùi và vệ sinh bước rời khỏi, vô bụng cơ hồ nước vẫn còn đấy xúc cảm nhức, tức thì khi đi qua bàn Khâu Hiểu Lâm thì bị gọi lại. Khâu Hiểu Lâm ngước coi với vẻ mặt mày thanh tú sắc xảo, làn tóc tiếp tục lấp không còn phần trán và tầm đôi mắt của nường, tiện thể lấp nhị cặp lông ngươi thưa thớt cơ. Trong tay nường rứa một chiếc khăn thô, lo ngại trả cho tới Đậu Trạch, nói: "Có thể vệ sinh một ít cút, ko có khả năng sẽ bị cảm mạo."

Đậu Trạch nhận lấy, chợt lưu giữ cho tới điều gì cơ, với chút xúc cảm với lỗi, nói: " Tối thời điểm hôm nay anh cần cho tới cơ sở y tế che chở đứa con cháu, e là ko thể nằm trong em ăn cơm trắng."

Xem thêm: ngạn thiếu truy thê

Khẩu Hiểu Lâm cũng ko tuyệt vọng, vẫy vẫy tay, tiếng động lại nhẹ dịu mượt mại: " Vẫn là đứa nhỏ bé cần thiết rộng lớn, còn nếu không....em nằm trong cút với anh được chứ? Cùng là phụ nữ, tiếp tục thuận tiện rộng lớn."

Nàng rỉ tai nhát gan cho tới nỗi không đủ can đảm coi Đậu Trạch, chỉ thỉnh phảng phất liếc đôi mắt coi một chiếc.

"Không cần thiết, nhằm em chạy cho tới chạy tháo lui trái ngược là ko tiện, ngóng thêm thắt 2 ngày nữa, chị anh cút công tác làm việc về bên là chất lượng rồi." Hắn ko lưu ý cho tới Khâu Hiểu Lâm vô nháy đôi mắt với phần âm u, đơn giản nhẹ dịu vỗ vỗ bờ vai của nường.