đông phong ác

Mộ Dung Lệ vẫn còn đấy ghi nhớ mãi, hôm ấy trời sụp mưa cực kỳ to lớn.

——————————————————

Bạn đang xem: đông phong ác

Trời còn ko sáng sủa, Mộ Dung Lệ vẫn còn đấy đang được phía trên nệm ôm Hương Hương ngủ, đột nhiên nghe thấy giờ bước đi tới tấp. Tiếng thở hào hển cùng theo với giờ đập cửa ngõ vang lên nằm trong lúc: "Bẩm Vương gia, mặt mày Tấn Dương trở thành xẩy ra chuyện".

"Có chuyện gì?", Mộ Dung Lệ nhẹ dịu bước xuống nệm Open, còn luôn ghi nhớ vén lại chăn mang lại Hương Hương.

Người đứng ngoài cửa ngõ là thị vệ nhập cung, khuôn mặt mày hắn lợt lạt, đôi mắt hằn tơ tiết, thay đổi trở ngại, hẳn là giục ngựa chạy tiếp tục kể từ Tấn Dương trở thành cho tới đây: "Bẩm Vương gia, Điện hạ truyền ngài về Tấn Dương trở thành vội vàng, Thái hậu...Thái hậu...".

Mộ Dung Lệ nghe thấy nhị chữ Thái hậu thì tỉnh cả ngủ: "Thái hậu ư? Thái hậu đem chuyện gì?"

Tên thị vệ ngắc ngứ mãi cũng phanh được lời: "Thưa, Thái hậu bệnh nguy kịch, Yến Vương hãi thời hạn không thể nhiều nữa".

Mộ Dung Lệ tự nhiên cảm nhận thấy rỗng tuếch trống rỗng, ko biết cần biểu diễn mô tả xúc cảm giờ đây ra sao, may phổ biến giục giục của thương hiệu thị vệ hắn mới mẻ trí tuệ được trên đây ko cần là mơ.

Mộ Dung Lệ hấp tấp vàng sẵn sàng tư trang rồi tách chuồn ngay lập tức, cũng ko kịp thưa với Hương Hương một câu nào là, toàn bộ từng chuyện đều vì thế Quản Giác báo lại.

Sáng hôm ấy Hương Hương cũng bận đầu tắt mặt mày tối, một phía nường sẵn sàng tư trang nhằm về Tấn Dương trở thành, một phía nhắn thăm dò nhũ hình mẫu bảo vệ bao nhiêu đứa nhỏ. Mộ Dung Lệ rời khỏi chuồn vội vàng, cũng ko nhắn lại là đem cần thiết nường trở lại ko, tuy nhiên nường vẫn quyết về một chuyến. Những khi thế này, nhận thêm đứa ở sát bên Mộ Dung Lệ, vẫn rộng lớn.

Mộ Dung Lệ phi ngựa ngày chuồn tối ngủ, thay cho ngựa trong cả đoạn đường nhiều năm, ở đầu cuối cần nửa mon mới mẻ cho tới điểm. Cũng chẳng kịp sẵn sàng gì, từ đầu đến chân đẫy thân thiết bụi bẩn tức khắc tiến bộ cung.

Lúc hắn cho tới Chương Văn năng lượng điện, thái nó đang được bắt mạch mang lại Thái hậu, Yến Vương Mộ Dung Bác và Hoàng hậu Tô Tinh đang dần đứng sát bên. Yến Vương thấy Mộ Dung Lệ thì gật đầu tỏ ko cần thiết hành lễ, tiếp sau đó nhắn thăm dò thái nó vài ba câu rồi mang đi Mộ Dung Lệ ra phía bên ngoài.

"Người giờ sao rồi?", Mộ Dung Lệ thưa. Ngữ khí tưởng chừng ko biểu lộ xúc cảm gì, tuy nhiên Yến vương vãi thấy tay hắn đang được bắt chặt trở thành quyền, còn khá lập cập lập cập.

"Có lẽ khó khăn qua chuyện được, tao gọi đệ về nhằm đệ sẵn sàng một chút", Yến vương vãi thở nhiều năm.

Con người tao, sinh lão dịch tử, là chuyện ko thể tránh khỏi, cũng chính là chuyện ko thể sẵn sàng trước được.

Mộ Dung Lệ ko thưa ko rằng, xải bước, nhằm mục tiêu phía Chương Văn năng lượng điện tuy nhiên chuồn, Yến vương vãi trở ngại lắm mới mẻ tạo được hắn, lấy thân thiết phận trưởng bối nhắn thăm dò hắn một chút: "Về nghỉ dưỡng chuồn, còn ko xem xét lại bạn dạng thân thiết bản thân dơ dáy như vậy nào? Tại trên đây luôn luôn đem thái nó túc trực, khi nào là hình mẫu hậu tỉnh, tao tiếp tục mang lại gọi, chuồn đi".

Xem thêm: thống quân đại đế điên rồi cầm tù vợ cũ dám chạy trốn

Đi một đàng kể từ Bình Độ quan liêu về trên đây, Mộ Dung Lệ cũng chẳng cảm nhận thấy mệt rũ rời, chỉ thấy trong tâm địa như đem hàng chục ngàn con cái loài kiến cắm, tuy nhiên cũng không thích làm phiền giấc mộng của Thái hậu, hắn bèn tắm cọ thay cho đồ gia dụng rồi chợp đôi mắt một lúc.

Thư thái hậu vẫn miên man nhập giấc mộng, thường ngày bà chỉ tỉnh lại được khoảng chừng một canh giờ. Lúc bà tỉnh lại, đang được thấy người con nhiều ngày ko bắt gặp đang được ngồi bên trên ghế trầm bản thân nhập không gian.

Đứa nhỏ này, một tay bà nuôi nấng tám năm, thưa không tồn tại tình yêu là dối trá, có lẽ rằng ngoài người con ruột thì đem từng hắn là ko thực hiện trái ngược ý bà.
"Lệ nhi...", giờ thều thào phân phát rời khỏi kể từ bên trên nệm thực hiện Mộ Dung Lệ thức tỉnh. Hắn hấp tấp vàng tiếp cận mặt mày nệm dịch, nửa ngồi nửa quỳ, lập cập run đem tay bắt lấy đôi bàn tay gầy guộc guộc bại liệt.

Thư Thái hậu nhìn khuôn mặt mày hắn một lượt, như ham muốn xung khắc thâm thúy khuôn mặt này nhập vào trí ghi nhớ, bà cảm biến lấy được lòng bàn tay hắn đẫy những giọt mồ hôi.

Thư thái hậu vỗ nhẹ nhõm lên tay hắn rồi nói:"Về rồi thì tốt".

Thư Thái hậu thưa kết thúc thì nở một nụ mỉm cười, mặc dù có đang được trượt dịch tuy nhiên sắc đẹp của bà được duy trì rất tuyệt, cho dù sao cả đời cẩm nó ngọc thực, bà cũng trước đó chưa từng cần động tay động chân thực hiện bất kể việc việc nặng nhọc nào là.

Vài ngày tiếp sau đó, nhập những canh giờ rất ít tuy nhiên trí tuệ sáng láng, bà đều nỗ lực thủ thỉ với Mộ Dung Lệ, rất nhiều lần song môi bà lập cập run như chứa chấp ỉm tâm sự, ham muốn thưa rồi lại thôi.
Lúc Hương Hương cho tới Tấn Dương trở thành, cũng chính là tứ ngày tiếp sau đó. Hương Hương cũng ko báo mang lại Mộ Dung Lệ nên khi thấy thái giám thông tin, Mộ Dung Lệ đem chút không thể tinh được. Hắn đem nường nhập thăm hỏi Thái hậu, giành thủ chút thời hạn rất ít tuy nhiên bà còn còn sót lại vùng nhân gian giảo.

Thư Thái hậu vẫn đang được phía trên nệm, Hương Hương nhẹ dịu ngồi xuống sát bên, vén lại chăn mang lại bà. Động tác của nường thực ôn nhu, cũng thực nhẹ nhõm tuy nhiên ko biết vì thế lẽ gì, vẫn thức tỉnh Thái hậu đang được nhập giấc mộng say.

Thư Thái hậu cả đời trôi qua chuyện cũng rất được coi như yên ổn ổn định, sóng dông tố cho tới với bà, cho dù rộng lớn hoặc nhỏ bà vẫn ý chí chống hứng. Ấy vậy tuy nhiên trong tích tắc cuối đời, hội ngộ Hương Hương, bà lại rơm rớm nước đôi mắt, song môi lập cập rẩy ko trở thành giờ. Những giọt nước đôi mắt rơi bên trên gò má bà, ngấm đẫm cả cái gối, Hương Hương giật thột, hấp tấp lấy khăn tay vệ sinh tinh khiết nước đôi mắt của bà.
Thư thái hậu nửa tỉnh nửa máu mê, bà như bị loại thời hạn vần qua chuyện vần lại, những chuyện tránh việc ghi nhớ, lại như thuỷ triều tràn về khiến cho lòng bà quặn nhức. Thư thái hậu, có lẽ rằng bà đang được sử dụng toàn bộ mức độ lực còn sót lại, bắt thiệt chặt đôi bàn tay của Hương Hương, trở ngại tuy nhiên chứa chấp giờ nói: "Chuyện năm bại liệt...năm bại liệt...là tao đem lỗi với con". Là tao đem lỗi với Huyên Huyên, tuy nhiên tao cũng không thể cơ hội nào là không giống, liệu con cái bỏ qua mang lại tao, dành được không?

Đôi tay bắt chặt tay của Hương Hương dần dần thả lỏng. Hôm ấy bà chuồn không tồn tại đau nhức gì nhiều, người ham muốn bắt gặp thì đang được bắt gặp, lời nói ham muốn thưa đã và đang thưa, loại tua trong tâm địa nhiều năm vừa qua, cũng coi như được nhổ rời khỏi.

Quốc tang của Thái hậu ra mắt nhập phụ thân ngày, ngày ở đầu cuối, trời sụp mưa, cả Tấn Dương trở thành chìm ngập trong tối tăm, mưa vân dông tố vũ.

Mộ Dung Lệ nhị tay bắt trở thành quyền, đứng nhìn Chương Văn năng lượng điện nhập mùng mưa White xoá. Mưa rơi bên trên người thực hiện ướt sũng tang phục của hắn, tuy nhiên hắn cũng chẳng quan hoài. Hắn cứ nhìn mãi nhìn mãi, giờ gõ mõ tụng kinh thân thuộc vang lên nhập không khí tĩnh mịch. Hồi ức từng đợt kéo hắn quay trở lại trong những năm mon xưa cũ, giờ của những người ấy lại văng vọng mặt mày tai: "Xin tình nhân tát phù trì mang lại Lệ nhi của con cái bình an quay trở lại...".
Mưa ngày càng to lớn, xối trực tiếp nhập đôi mắt khiến cho hai con mắt Mộ Dung Lệ đỏ lòe ngầu, cũng chẳng biết nước mưa hoặc nước đôi mắt, cứ rơi mãi bên trên gò má.

Xem thêm: hào môn thịnh sủng

Chợt, một nghiền dù dầu greed color lục, mộc góc váy tang đem hắn quay về thực tế. Mộ Dung Lệ cúi xuống nhìn người phụ nữ đang được che dù cho chính bản thân mình, nường ôn nhu đem bàn tay ấm cúng va nhập gò má hắn: "Vương gia, chuồn thôi, tất cả chúng ta về nhà".

Lúc còn nhỏ, chỉ mất Chương Văn năng lượng điện làm cho Mộ Dung Lệ đem cảm xúc như ở "nhà", tuy nhiên kể từ khi bắt gặp nữ giới nhân này, nằm trong nường cộng đồng sinh sống, sinh con cái đẻ loại, hắn rốt cuộc cũng thiệt tâm nắm rõ một chữ "nhà" là ra sao.

Mộ Dung Lệ kéo nường ôm nhập l*иg ngực, cũng đem kệ việc thực hiện ướt sũng xiêm nó của nường, thời điểm hiện tại hắn tham lam lam khá rét kể từ nường. Đôi môi lợt lạt, giá buốt toát của hắn kể từ từ hít lên trán nường một chiếc, giọng hắn khàn khàn: "Ừ, về căn nhà thôi".