doanh trưởng bắn một phát

Kỷ Ngân Viễn rút tay về.
Chiếc khóa xe còn hội tụ lại nhiệt độ kể từ tay Kỷ Ngân Viễn.
Đường Như trầm đem nhìn anh hồi lâu, tuy nhiên không tồn tại được ngẫu nhiên điều phân tích và lý giải nào là.
“Được, tôi hiểu rồi!”
Đường Như dù cho có yêu thương không dừng lại ở đó cũng ko chịu đựng nổi thái phỏng thờ ờ của Kỷ Ngân Viễn, huống chi Đường Như vốn liếng là người dân có lòng tự động trọng vô cùng cao, thế này đang được là vô cùng hạn.

Đường Như đóng góp mạnh cửa ngõ xe cộ, như đang được vạc tiết lửa dỗi trong trái tim. Kỷ Ngân Viễn nhắm đôi mắt thở nhiều năm một tương đối, ngồi yên tĩnh một lúc rồi xuất hiện xuống xe cộ.
Đường Như tức dỗi chạy nhanh chóng lên đường, xém chút là bị một con xe không giống ᴆụng nhập, giật thột mới mẻ hồi hồn lại, ghi nhớ cho tới vừa phải nãy, mới mẻ thấy dường như bản thân lại rớt vào bẫy của Kỷ Ngân Viễn.
Cố ý chọc dỗi, nhằm không biến thành dây dính, là thủ đoạn từ trước giờ của Kỷ Ngân Viễn. Rõ ràng biết bản thân đem lòng tự động trọng cao, nên mới mẻ cố ý thực hiện vậy, giống như bản thân luôn luôn biết này đó là cạm bẫy của anh ý tớ tuy nhiên luôn luôn bị vướng nhập. Có khi biết là một trong chuyện, còn khiến cho được hay là không........lại là chuyện khác
Đường Như đùng một phát cảm nhận thấy cứ kế tiếp như thế, mệt mỏi ૮ɦếƭ lên đường được!
Lần nào thì cũng thế, rõ nét mong muốn thủ thỉ khoan thai, mong muốn tâm sự nỗi ghi nhớ nhung và tình thương yêu của tớ, tuy nhiên anh tớ lại luôn luôn.... ... Không cho chính bản thân thời cơ.


Kỷ Ngân Viễn vừa phải nhập Sảnh đào tạo và giảng dạy thì bắt gặp Thư ký Đảng ủy đang được dò la anh, thông tin đem đoàn phóng viên báo chí cho tới, sẽ theo lấy tin tưởng.
Kỷ Ngân Viễn không tồn tại chủ ý gì, chỉ việc phóng viên báo chí ko quấy nhiễu cho tới việc đào tạo và giảng dạy của anh ý, còn tồn tại người theo đuổi hay là không, với anh nhưng mà trình bày, không tồn tại gì không giống nhau.
Thư ký Đảng ủy vừa phải khi đem chuyện mong muốn dò la hiệu trưởng nên nhì người nằm trong tiếp cận chống hiệu trưởng. Cửa chống vừa phải hé rời khỏi,diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn hiệu trưởng đang được ngay tức thì đứng lên ra mắt với bao nhiêu người đang được ngồi nhập chống, “Đây là sĩ quan liêu phụ trách móc mùa hướng dẫn đợt này, tới từ Đại group ở thành phố Hồ Chí Minh S, Doanh trưởng Kỷ.”
“À.... ....”
Kỷ Ngân Viễn vừa phải nhập cửa ngõ đang được nghe giờ đồng hồ đáp giàn giụa ngụ ý của đối phương. Anh ngửng đầu lên thì phát hiện vẻ mặt mũi năng nổ của một cô nàng, “Xinh xin chào, Doanh trưởng Kỷ, tôi là phóng viên báo chí của tờ báo Không Quân thành phố Hồ Chí Minh S, Tiểu Triệu, vô cùng mừng rỡ được liên minh với anh!”
Tòa biên soạn báo Không Quân thành phố Hồ Chí Minh S?
Kỷ Ngân Viễn ngẩn người, bại ko nên là nơi Yểu Nhiên thao tác sao?
Trong khi anh đang được nghĩ về thì một giọng phái nữ thân thuộc vang lên, “Tôi là kẻ chụp ảnh, Thư Yểu Nhiên, Doanh trưởng Kỷ.... ... Mong được liên minh mừng rỡ vẻ!”
Tầm đôi mắt anh dần dần gửi lịch sự người vừa phải trình bày sát bên, khuôn mặt mũi thân thuộc, nụ mỉm cười thân thuộc, đúng là Thư Yểu Nhiên ko thể nghi hoặc. Anh tương đối ngẩn người, tuy nhiên chỉ nhập nháy đôi mắt đang được hồi hồn, vươn tay, thản nhiên trình bày, “Hợp tác mừng rỡ vẻ!”
Thấy bản thân nhưng mà anh trọn vẹn không tồn tại chút phản xạ nào là không còn, ko thấy mừng rỡ sao?!

Bạn đang xem: doanh trưởng bắn một phát

Yểu Nhiên rũ đôi mắt xuống, liếc bàn tay trả cho tới của anh ý, vươn tay rời khỏi bắt lấy, lòng cô đang được ko mừng rỡ, nên lực cầm tạo thêm thật nhiều.
Kỷ Ngân Viễn quá bất ngờ nhìn Yểu Nhiên.
Yểu Nhiên ngước đôi mắt lên trừng lại.
Thấy cảnh này, hiệu trưởng và Thư ký Đảng ủy ko hề cảm hứng đem gì sai trái, chỉ mất phóng viên báo chí Tiểu Triệu là lén mỉm cười âm thầm.
Lúc bản thân tự động ra mắt, ko thấy Doanh trưởng Kỷ mong muốn hợp tác gì không còn, cho tới phiên Yểu Nhiên, nhì người lại ‘liếc đôi mắt trả tình’ thế này.... ..... Hì hì, trước khi Yểu Nhiên trình bày, ấy ấy và Doanh trưởng Kỷ đang được hò hẹn, chắc chắn là thiệt rồi!
Kế tiếp Tiểu Triệu thảo luận với Kỷ Ngân Viễn chuyện lấy tin tưởng, còn Yểu Nhiên thì thanh nhàn rỗi ngồi một phía vệ sinh ống kính, thuận tiện chụp ai bại một tấm.
Nhìn khuôn mặt giá buốt lùng của những người con trai nhập hình họa, cô mỉm cười mỉm cười hạnh phúc.
“Không vày tất cả chúng ta chụp cộng đồng một tấm đi!” Hiệu trưởng và Thư ký Đảng ủy bàn việc kết thúc, thấy Yểu Nhiên đang được rứa máy chụp ảnh, bèn ý kiến đề xuất.
Kỷ Ngân Viễn ko kể từ chối.
Chụp kết thúc tấm hình luyện thể, coi như thể vệt chấm hoàn thiện cho tới cuộc họp mặt. Ra ngoài chống hiệu trưởng, Kỷ Ngân Viễn vì thế còn tồn tại chuyện ở Sảnh đào tạo và giảng dạy nên lên đường trước, còn Yểu Nhiên thì bị Tiểu Triệu kéo cho tới căn nhà ăn của ngôi trường, sẵn sàng vừa miệng trưa ôn lại cuộc sống thường ngày thời ĐH.


Chưa cho tới giờ tan lớp, nên nhập căn nhà ăn chỉ mất vài ba nhân viên cấp dưới đang di chuyển lại. Tiểu Triệu lựa chọn khoản kết thúc, kêu thêm thắt nhì ly trà sữa, coi như kiểu như với phần ăn của SV.
“Không ngờ lại bắt gặp người thân quen ở phía trên, coi rời khỏi rất có thể hoàn thiện việc làm tiện nghi rồi!” Tiểu Triệu vừa phải bú trà sữa vừa phải cảm thán.
Lúc trước được tự sướng diễu hành của cục group quánh chủng cũng chính là nhờ phúc của vị Doanh trưởng Kỷ này, giờ bắt gặp anh tớ ở phía trên có lẽ rằng tiếp tục tự do rộng lớn nhiều!
Yểu Nhiên buồn chán vùi đầu ăn cơm trắng, ý nghĩ về cất cánh xa cách.
Nói thiệt, cô vô cùng dỗi.
Vốn nghĩ về nhận ra bản thân tiếp tục khiến cho anh mừng rỡ mừng, nào là ngờ phản xạ của anh ý khôn cùng bình thản!
Được rồi, cho dù trình bày ‘xa cách’ đem tương đối phô trương, tuy nhiên nhì người đã và đang bao nhiêu ngày ko bắt gặp rồi chứ bộ!
Thật giá buốt lùng!
“Yểu Nhiên, thông thường cậu và Doanh trưởng Kỷ ở cộng đồng thế nào là vậy? Chẳng lẽ khi không tồn tại người ngoài anh ấy cũng giá buốt lùng như thế sao?” Tiểu Triệu bú một ngụm trà sữa, hào hứng căn vặn. diễnđàn✪lê✪quýđôn Tựa hồ nước kể từ đợt trước tiên họp mặt, anh tớ luôn luôn là diện mạo giá buốt lùng không nhiều trình bày như vậy, quả tình vô cùng tò mò mẫm, người con trai này có những lúc nào là năng nổ hay là không.
“Cái người bại vốn liếng là như thế.” Mặc cho dù khi không tồn tại người ngoài thì chênh chéo khá xa cách, tuy nhiên Yểu Nhiên không thích phân tích và lý giải nhiều nên trình bày đại cho tới kết thúc.

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Một người dân có nhì mặt mũi luôn luôn đem nguyên vẹn nhân của riêng rẽ chúng ta.
“Vậy à......” Hiển nhiên Tiểu Triệu tương đối tiếc nuối.
Hai người vừa miệng vừa phải thủ thỉ một hồi, rốt cuộc chuông tan học tập vang lên.
Các SV ùa nhập, chỉ nhập phút chốc căn nhà ăn đang được kín từ đầu đến chân. Yểu Nhiên thấy cảnh này thì âm thầm như mong muốn bản thân cho tới sớm, vày ko, ko biết lúc nào mới mẻ đem cơm trắng ăn.
“Nhớ hồi xưa quá! Lâu ko được thấy cảnh này rồi!” Tiểu Triệu cảm khái, “Sau khi đảm bảo chất lượng nghiệp thì ko được thấy nữa.” Thời gian dối thiệt ko buông thả ngẫu nhiên ai, chớp đôi mắt, đang được đảm bảo chất lượng nghiệp nhiều năm rồi.
“... ..... Cậu ăn no rồi, nên hạnh phúc trong khi thấy người không giống cay đắng sở chứ gì!” Yểu Nhiên liếc Tiểu Triệu một chiếc.
“Hả? Làm sao nhưng mà cậu biết nụ cười thời ĐH của tôi là được nhìn chúng ta không giống chen lấn giành cơm trắng vậy?”
“... ........” Nghe kết thúc thắc mắc thản nhiên của Tiểu Triệu, Yểu Nhiên cứng họng, một khi sao chỉ đành giơ ngón loại lên, “Cậu trâu trườn lắm!”
“Hì hì, cảm ơn đang được khen!”
Tiểu Triệu đắc ý tiêu thụ ‘lời khen’ của Yểu Nhiên, lơ đãng quét dọn đôi mắt từng căn nhà ăn, chợt đôi mắt cô sáng sủa lên, ᴆụng nhập khuỷu tay Yểu Nhiên, “Huấn luyện viên tới!”

“Tới thì cho tới...... Làm gì khích động dữ vậy?” Nói thì trình bày thế, tuy nhiên Yểu Nhiên vẫn xoay đầu lại theo đuổi bạn dạng năng. Đi đầu group đào tạo và giảng dạy viên đó là Kỷ Ngân Viễn.
Một cỗ rằn rện thoáng rộng đem lên toàn thân cường tráng, diễn✿đàn-lê-quý✿đôn từ đầu đến chân tản rời khỏi tương đối thở giá buốt lùng đặc thù của những người binh. Không thể lắc đầu, lúc này, quả tình Kỷ Ngân Viễn vô cùng đem sự lôi kéo.
Cứ nhìn vẻ mặt mũi mộng mơ của đám SV phái nữ là biết rồi!
Phần ăn của những đào tạo và giảng dạy viên đã và đang được sẵn sàng sẵn, nên chúng ta bưng khay cơm trắng lên đường trực tiếp cho tới địa điểm của tớ.
Đợt này những sĩ quan liêu đào tạo và giảng dạy thường rất rất đẹp trai! Đây đó là giờ đồng hồ lòng của những SV phái nữ.
“Yểu Nhiên, bản thân tự nhiên vạc hiện tại cậu vô cùng may mắn!” Tiểu Triệu tự nhiên trình bày, “Nói thiệt, nhìn Doanh trưởng Kỷ vô cùng đang được mắt!”
Hơn nữa mớ sao bên trên cầu vai bại cũng đều có tương quan một trong những phần.
“Mình lên đường trước đây!” Yểu Nhiên căn bạn dạng ko lưu ý cho tới Tiểu Triệu đang được trình bày gì, vì thế toàn cỗ tâm trí của cô ý đều đang được cất cánh cho tới địa điểm Kỷ Ngân Viễn.
Tiểu Triệu nhìn theo đuổi bóng sườn lưng Yểu Nhiên, mỉm cười âm thầm Yểu Nhiên vô cùng bám người. Vừa mới mẻ tách rời khỏi chẳng bao lâu nhưng mà đang được.... ... Nhưng so với Doanh trưởng Kỷ nhưng mà trình bày, cũng coi như thể nỗi khổ đau ngọt ngào và lắng đọng lên đường......
Bên này, Kỷ Ngân Viễn vừa phải ngồi xuống, đang được nghe một tiếng nói vang lên sau sườn lưng, “Ôi, nhìn ngon quá!”
Kỷ Ngân Viễn xoay đầu lại ngay tắp lự thấy khuôn mặt cố thực hiện rời khỏi vẻ hâm mộ của Yểu Nhiên.
Cô lẹo tay sau sườn lưng, nhẹ dịu trình bày, “Doanh trưởng Kỷ, những anh được ưu đãi quá!”
Các sĩ quan liêu không giống nhìn nhau, nghe cô trình bày như thế chợt thấy quan ngại động đũa. Kỷ Ngân Viễn thấy tầm dáng này của cô ý là biết cô lại sở hữu căn nhà ý xấu xa rồi, lòng âm thầm cùng bất đắc dĩ, tuy nhiên bên trên mặt mũi vẫn nghiêm nghị trang như cũ, “Không biết đồng chí Thư mong muốn trình bày gì?”
Yểu Nhiên hòn đảo đôi mắt, ngồi xuống sát bên anh, “Đông người vượt lên trên, tôi ko mua sắm được cơm trắng, qua quýt phía trên ăn ké một giở, ko tính vượt lên trên xứng đáng chứ?”
“Không nên đồng chí đang được cho tới căn nhà ăn kể từ sớm sao?” Kỷ Ngân Viễn nhíu mi, mong muốn lấy cớ cũng nên dò la một chiếc cớ phù hợp chút chứ!
“Hừ, ko mua sắm được cơm trắng tức là ko mua sắm được cơm trắng, anh mang đến hoặc không?” Cô ngay lưng xung quanh teo trình bày càn luôn luôn. Đấu với anh, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn chắc chắn nên một đợt vớ thắng, càng kéo dãn càng dễ dàng bại.
Đây là tay nghề xương huyết cô rút rời khỏi được sau rất nhiều lần thảo luận với anh.
“Đồng chí ăn nhiều lắm!” Kỷ Ngân Viễn cùng bất đắc dĩ rung lắc đầu.
Bình thông thường trong nhà, một ngày cô ăn tư bữa, thêm vào đó món ăn lặt vặt vô số kể, cho tới cô ăn ké, vậy những sĩ quan liêu không giống ăn gì?! Họ mệt rũ rời kể từ sáng sủa cho tới giờ, không lẽ thực hiện cung cấp bên trên như anh còn ko làm cho chúng ta được ăn no ?!
Yểu Nhiên vốn liếng chỉ trình bày giỡn, tuy nhiên Kỷ Ngân Viễn cự tuyệt trực tiếp thừng thế này khiến cho cô vô nằm trong bồn chồn, đồ vật gi nhưng mà ‘Đồng chí ăn nhiều lắm’... .... Anh tớ dám ghét bỏ quăng quật cô?!
Đáng tiếc lúc này đang được ở bên phía ngoài, nên cô nên nỗ lực lưu giữ hình tượng, ko thể vạc dỗi được. Cũng may mang 1 sĩ quan liêu đảm bảo chất lượng bụng, thấy cô lúng túng bèn giải vây giùm, “Doanh trưởng, thêm 1 người nữa cũng ko trở thành vấn đề!”
“Đúng, đúng! Không sao, ko sao!” Mấy sĩ quan liêu sót lại hấp tấp lên giờ đồng hồ phụ họa.
Nhưng Kỷ Ngân Viễn vẫn rung lắc đầu.
Yểu Nhiên nhanh gọn lẹ đen kịt mặt mũi.
Kỷ Ngân Viễn, anh tớ....... Trong lòng cô đem cảm nhận thấy luýnh quýnh, tuy nhiên phổ biến là u ám và mờ mịt.
Lần họp mặt này, rất xấu rất đẹp như cô đang được nghĩ về, Kỷ Ngân Viễn ko thể hiện tại chút gì là mừng rỡ mừng khi bắt gặp cô. Anh cũng ko thể hiện tại là ghét bỏ quăng quật, tuy nhiên chủ yếu loại loại điềm đạm này càng thực hiện cô thấy u ám và mờ mịt khó khăn hiểu rộng lớn.
Thờ ơ.
Chính là phản xạ của anh ý.
Yểu Nhiên càng nghĩ về càng thấy tổn thất hứng, thêm vào đó vừa phải rồi bị tổn thất mặt mũi, khiến cho cô chợt không thích nhận ra anh nữa, tối thiểu là nhập một khoảng chừng thời hạn ngắn ngủn, “Ai nhưng mà thèm chứ.... ....” Cô tức dỗi lẩm nhẩm.
Yểu Nhiên vừa phải lăm le xoay đầu bước tiến, chợt nghe thấy giờ đồng hồ anh, “Nhưng, đồng chí rất có thể ăn phần của tôi.”
Mặc cho dù ko thể cho tới cô ăn ké những người dân không giống, tuy nhiên anh rất có thể nhằm cô ăn phần của tớ.
Kỷ Ngân Viễn bưng khay ăn của tớ lên, bước về phía cô, “Đây.”
Mùi thơm tho của đồ ăn truyền cho tới, khiến cho Yểu Nhiên nên nuốt nước miếng.
Mặc cho dù cô vừa phải mới mẻ ăn no rồi, tuy nhiên bao nhiêu khoản này ngon vượt lên trên.... ... Vẫn mong muốn ăn.... ....
Yểu Nhiên tuyệt ko quá nhận giờ khắc này cô đem tương đối khí cảm động đâu!
Thật rời khỏi anh ko hề thay cho thay đổi, hai con mắt anh vẫn chứa chấp giàn giụa tình thương yêu như cũ, tại vì sao vừa phải rồi bản thân lại ko cảm hứng được chứ?
Thật may khi nãy không tồn tại trình bày những tâm trí ltinh tinh nhập Output đầu ra, nếu như không, ko chừng có khả năng sẽ bị anh mỉm cười nhạo mất!
“Không cần!” Yểu Nhiên hất cằm trình bày, tuy nhiên trong trái tim cảm động, tuy nhiên cô vẫn mạnh mồm trình bày không giống lên đường, “Anh hội tụ lại ăn lên đường.”
Hứ, ai bảo khi đầu cự tuyệt chứ, giờ cô mới mẻ ko cho tới anh thời cơ đâu!
Yểu Nhiên thoát khỏi căn nhà ăn, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn nhận ra những SV tụm năm tụm bảy lên đường cộng đồng hoặc mỉm cười đùa, hoặc thảo thuận bài bác vở, tức thời khiến cho cô ghi nhớ cho tới cuộc sống thường ngày ĐH của tớ ngày trước.
Yểu Nhiên nổi hứng lên, kiểm soát và điều chỉnh ống kính chụp ngay lập tức vài ba tấm hình vừa ý, tiếp sau đó lên đường dạo bước ltinh tinh từng ngôi trường, thỉnh phảng phất thấy cảnh quan thì chụp ngay tắp lự.
Trước bại cô cũng từng như thế, vừa miệng kem vừa phải thủ thỉ mỉm cười mừng rỡ với bè bạn, cỡi xe đạp điện lướt dông.... ....
Bất giác, Yểu Nhiên đã từng đi cho tới địa điểm một vườn cây không nhiều người, đang được khi cô kiểm soát và điều chỉnh tiêu xài cự phù hợp để có thể chụp cây thông to lớn trước mặt mũi thì 1 bàn tay với những móng tay được thụi đỏ tía đùng một phát xuất hiện tại túm lấy ống kính của cô ý.
“Này, cô làm cái gi đó?” Một giọng phái nữ vang lên.
Yểu Nhiên ngửng đầu lên thì thấy một cô nàng xinh rất đẹp đang được tức dỗi mà đến mức lông mi như xoắn trở thành một viên, đôi mắt phun lửa, “Câu lạc cỗ báo chí truyền thông bao nhiêu người thiệt là phiền! Lúc nào thì cũng theo đuổi đuôi người tớ chụp lén tung lung, ko nghĩ về cho tới cảm biến của những người bị chụp sao?”
Tự nhiên bị mắng, khiến cho Yểu Nhiên tức thời ngơ rời khỏi.
Làm gì?
Đang khi Yểu Nhiên thiếu hiểu biết rời khỏi sao, thì máy hình bên trên tay cô đùng một phát bị lúc lắc lên đường, tiếp theo sau là một trong giọng phái nam vang lên, “Người rất đẹp, ko thể chụp lung tung!”
Hả?
Trước đôi mắt Yểu Nhiên xuất hiện tại thêm 1 người thanh niên. Anh tớ mỉm mỉm cười, đường nét ngây ngô của thiếu hụt niên và vẻ hấp dẫn của con trai phối kết hợp vô cùng hài hòa và hợp lý, ko hề khiến cho người tớ thấy phản cảm.
Là loại con trai trọn vẹn không giống với Kỷ Ngân Viễn.
Chẳng biết kể từ khi nào là, Yểu Nhiên đã tạo nên thói thân quen, hễ thấy một người phái nam nào là là tiếp tục tự động hóa đối chiếu với Kỷ Ngân Viễn,diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn cho dù người trước đôi mắt đem tài cho tới đâu, cô vẫn cảm nhận thấy kém cỏi xa cách Kỷ Ngân Viễn.
Người thanh niên bại cũng ko biết trong trái tim Yểu Nhiên đang được nghĩ về gì, chỉ áy náy bấm hình lên coi.
Bấm cho tới bấm lùi rất nhiều lần, nhập máy chụp ảnh, nước ngoài trừ bao nhiêu tấm chụp cảnh, sót lại có duy nhất một tấm của Kỷ Ngân Viễn và một tấm quý khách chụp cộng đồng bại thôi.
Người thanh niên đang được hiểu, tuy nhiên nữ giới của anh ý thì vẫn ko biết gì, tức dỗi trình bày, “Nhất lăm le nên cho tới bao nhiêu người một bài học kinh nghiệm, thiệt không tồn tại lòng tự động trọng!”
Người thanh niên bại nhét máy hình lại nhập tay Yểu Nhiên, ho nhẹ nhàng một giờ đồng hồ, “Hình như thể hiểu nhầm.”
Cô gái bại vốn liếng đang được hung hăng mắng chợt yên tĩnh bặt.
Hả?
Cái gì?
Cho đến thời điểm này, Yểu Nhiên mới mẻ hiểu. Thì rời khỏi chúng ta cho rằng cô đang được chụp trộm họ!
Yểu Nhiên nhìn nhì người trước đôi mắt, teo rút khóe mồm, “Hai người....... Hai người dân có dịch hoang phí tưởng hả?”