cuồng tế vô song

Tất cả người xem nín thinh.

Trong lòng người xem đều nổi lên vô số yếu tố.

Bạn đang xem: cuồng tế vô song

"Người này sẽ không cần là anh hùng rộng lớn mái ấm chúng ta Lăng chào cho tới sao? Vì sao lại hợp tác với quân địch nɠɵạı ŧìиɧ với phu nhân của cậu rét Lăng kia?"

"Ông trời của tôi ơi, toàn cảnh của thương hiệu vô danh đái đảm bảo chất lượng cơ thâm thúy khó lường được vậy sao?"

"Khó trách móc dám xẻ góc tường trong phòng chúng ta Lăng!"

"Quả nhiên ko thể nhìn mặt mũi nhưng mà bắt hình dong!"

"..."

Tô Phong đem phần ham muốn khóc, anh hùng rộng lớn này là kẻ quen thuộc của anh ý Thiên?

Được cứu vớt rồi! Được cứu vớt rồi!

Hai tay của ông tao khích động nhưng mà ko kìm được trở thành run rẩy rẩy, màn hình hiển thị cũng run rẩy lên.

Dù là như vậy, tuy nhiên nó vẫn ko hề thực hiện tác động cho tới nhì người nam nhi đang được ở một phía không giống của màn hình hiển thị. bè chúng ta coi nhưng mà lệ rét doanh tròng, cụ địa hình phấn khích gửi phản hồi cho tới.

Bành Hoa: Tôi nhìn nhưng mà khóc, anh Thiên là kẻ phương nào là vậy? Nhân vật rộng lớn nhưng mà mái ấm chúng ta Lăng chào cho tới lại cho tới hợp tác với anh ấy!

Tưởng Minh Đức: Ban nãy đe ông phía trên tè đi ra quần rồi, a a a!

Tưởng Minh Đức: Không ngờ là kẻ quen thuộc của anh ý Thiên, người quen thuộc...

Bành Hoa: Tôi chỉ suy nghĩ cho tới một câu thôi, anh Thiên uy vũ!

Tưởng Minh Đức: @Tô Phong, chúc mừng anh sinh sống lại, thứ tự này vô cùng hoàn toàn có thể sống!

Bành Hoa: Sau này anh Thiên là trời của tôi!

Tưởng Minh Đức: Anh Thiên cũng lấp liếm kỹ gớm ghiếc đấy!

Tô Phong: Tôi khóc.

Tô Phong: Tôi khoác kệ, anh Thiên trình bày những người dân phấn khích thì gửi thêm thắt vàng cút, từng nào chi phí những người dân tự động quyết định!

(Bành Hoa tặng miễn phí vàng 100 vạn đồng)X1

(Bành Hoa tặng miễn phí vàng 100 vạn đồng)X2

(Bành Hoa tặng miễn phí vàng 100 vạn đồng)X3

(Bành Hoa tặng miễn phí vàng 100 vạn đồng)X4

(Không đầy đủ ngân sách!)...

(Tưởng Minh Đức gửi vàng 500 vạn đồng)X1

(Tưởng Minh Đức gửi vàng 500 vạn đồng)X2

(Tưởng Minh Đức gửi vàng 500 vạn đồng)X3

(Tưởng Minh Đức gửi vàng 500 vạn đồng)X4

(Không đầy đủ ngân sách!)...

Trực tiếp gửi vàng đến mức độ thông tin tài khoản không thể chi phí, cũng ko vết được sự khích động trong thâm tâm.

Giờ phút này đối chúng ta nhưng mà trình bày, là nhì bạn bè đảm bảo chất lượng, sao lại suy nghĩ cho tới chút chi phí ấy chứ!

Người mái ấm chúng ta Lăng trông thấy một mùng hợp tác này, trong thâm tâm rối bời.

Lăng Tiêu Vũ ko ngoài nhì chân vạc run rẩy...

Lăng Uy thì tiếp tục gặp gỡ rất nhiều trường hợp rồi, trong thâm tâm cũng ko kìm được nhưng mà run rẩy run rẩy, trăm triệu ko ngờ cho tới anh hùng rộng lớn mình đang có nhu cầu muốn kết chúng ta lại sở hữu quen thuộc biết Trương Thiên.

Mày của ông tao chính thức nhíu lại thiệt chặt!

Quách Hồng Đào thả tay của Trương Thiên đi ra, cười cợt hỏi: "Ngài Trương, vì thế sao ngài lại ở đây? Ngài cũng đều có quen thuộc biết mái ấm chúng ta Lăng?"

Trên mặt mũi Trương Thiên hiện thị lên một tia tuyệt vọng.

Bởi vì thế người này xuất hiện nay rồi, anh biết đem một trong những việc ko thể làm!

Không cần vì thế chú tâm ông tao, nhưng mà là vì thế mặt mũi mũi của thầy tổng.

Tuy nhiên, gϊếŧ người phóng hỏa thực hiện ko được, ko Tức là Trương Thiên tiếp tục buông thả mái ấm chúng ta Lăng như thế.

Trương Thiên nhấp lên xuống lắc đầu, thở nhiều năm, nghiền ngẫm cười cợt nói: "Ha ha ko quen! Đi nằm trong đồng chí cho tới phía trên chúc lâu, thuận tiện tặng một ít vàng mọn!"

Một câu xa lạ tiếp tục thể hiện nay thái phỏng của Trương Thiên, Quách Hồng Đào cũng hoàn toàn có thể xem xét được địch ý của Trương Thiên với mái ấm chúng ta Lăng vô lời nói của anh ý.

Quách Hồng Đào đáp lại: "Tôi cũng mới chỉ quen thuộc thôi."

Ý ông tao là, tôi và mái ấm chúng ta Lăng ko thân thuộc thiết, ngài ham muốn làm cái gi thì cứ thực hiện đi!

Trương Thiên cũng ko cần thiết ông tao được cho phép. Dù Quách Hồng Đào vẫn muốn ngăn ngừa chuyện này, Trương Thiên cũng tiếp tục thực hiện. Anh từng trình bày với Lăng Uy rồi, vàng này ông tao không sở hữu và nhận cũng cần nhận, hít ước này sẽ không lùi cũng cần lùi.

Nếu ko, khử mái ấm chúng ta Lăng!

Trương Thiên vòng lấy thắt sườn lưng Tô Vân Nguyệt cút từng bước về phần bên trước, thực hiện trò trước mặt mũi người xem, nhìn Lăng Uy nhưng mà nhướng ngươi gằn giọng nói: "Ông cụ Lăng, kiểu mẫu nón xanh lơ thời điểm hôm nay Trương Thiên tôi tặng, mái ấm chúng ta Lăng những người dân đem lấy hay là không đây?"

Người mái ấm chúng ta Lăng nghe Trương Thiên nói đến việc "món quà" này, mặt mũi đều tái ngắt cút cả.

Trước mặt mũi người xem nhằm mái ấm chúng ta Lăng group nón xanh?

Quách Hồng Đào nghe đoạn cũng đều có phần hoảng sợ, nghẹn cười cợt ko trở thành giờ.

Dưới tầm nhìn trần truồng của từng người một ở phía trên, Lăng Uy vẫn luôn luôn "cao cao bên trên thượng" bị Trương Thiên chất vấn một câu điếm nhục như thế, rốt cuộc ông tao tiếp tục lựa chọn thực hiện thế nào là đây?

Mấy người Tô Phong ham muốn cười cợt.

Bành Hoa: Mẹ kiếp, người nam nhi cơ lại cho tới nữa rồi, ông tao chuẩn bị dỗi cho tới bị tiêu diệt người!

Tưởng Minh Đức: Anh đem thấy kiểu mẫu mặt mũi nghẹn chín cơ của Lăng Uy không? Ha ha!

Tô Phong: Bệnh tăng áp là bệnh dịch nguy hiểm.

Người mái ấm chúng ta Lăng nghe đoạn lời nói này còn có ai Chịu đựng được? Hỏi ai ko tức giận đi?

Bị group nón xanh lơ trước mặt mũi người xem, còn chất vấn đem group hoặc không?

Lăng Uy người tao ko biết xấu xa hổ à?

Lăng Uy người tao ko biết xấu xa hổ à?

Bọn chúng ta đó là gia tộc rộng lớn mạnh mẽ nhất Khánh Giang đấy, vậy nhưng mà cần nhằm người xem quá nhận bị cắm sừng?

Xem thêm: truyện tranh cố tiểu thư và khúc tiểu thư

Chỉ là đem Quách Hồng Đào ở phía trên, ông tao không tồn tại cơ hội nào là không giống cả!

Lăng Uy nghiến răng nghiến lợi đối lập Trương Thiên, tâm trí tràn ngập thù oán hận, sau cuối nhắm tịt nhì mắy lại như chuẩn bị cần bị tiêu diệt cho tới điểm, khổ cực nói: "Quà ngài Trương fake, vậy tôi nhận!"

"Nhà chúng ta Lăng Shop chúng tôi... Nhận!"

Trương Thiên ko mang lại Lăng Uy chút vị trí thở nào là, ngay lập tức tiếp sau đó còn tàn nhẫn hỏi: "Hôn sự này với mái ấm chúng ta Tô, mái ấm chúng ta Lăng những người dân đem tháo lui hoặc không?"

Lăng Uy tức giận đến mức độ run rẩy rẩy, tuy nhiên toàn bộ tức dỗi chỉ hoàn toàn có thể bị đè vô bên phía trong, con cái ngươi ông tao đỏ tía hoe, nhức nhối nói: "Lui!"

"Nhà chúng ta Lăng Shop chúng tôi lui!"

Cuối nằm trong Trương Thiên còn nghiền ngẫm hỏi: "Có phục hoặc không?"

"Phục!"

Trả lời nói đoạn, từ đầu đến chân Lăng Uy đều thất thần, người cũng chuẩn bị sụp sập.

Nhà chúng ta Lăng nổi tiếng lẫy lừng ở Khánh Giang, giờ đây cũng cần Chịu đựng uất ức như vậy ở chủ yếu tiệc mừng lâu của tớ, phía trên hoàn toàn có thể là công kích lớn số 1 cả đời ông tao rồi.

Đùng!

Mọi người đang được coi một mùng này, trong thâm tâm y như bị sét tấn công trúng, khϊếp hãi ko thôi.

Nhà chúng ta Lăng cao cao bên trên thượng cơ, vậy và lại cúi đầu trước mặt mũi Trương Thiên.

Nhìn coi Lăng Uy cơ cút, nhìn đem tương tự một con cái chó không?

Liễu Ngữ Yên ở góc cạnh xa thẳm xa thấy cỗ dảng xịn tía như vậy của Trương Thiên, góc nhìn hiện thị lên vẻ tò lần, khóe mồm nhếch lên, thì thầm: Có ý tứ!

Tô Phong và Tô Vân Nguyệt "lệ rét doanh tròng", kiểu mẫu hít ước hoang mang và sợ hãi tiếp tục lâu cơ thiệt sự và đã được giải quyết và xử lý rồi, mái ấm chúng ta Lăng đồng ý rồi.

Chuyện Trương Thiên đồng ý với chúng ta, tiếp tục thiệt sự thực hiện được!

Bên bên trên màn hình hiển thị livestream

Hai người nam nhi tiếp tục trung niên cũng đều khích động nhưng mà đỏ tía cả hốc đôi mắt. Họ run rẩy rẩy hợp tác vô biên soạn lời nhắn vô cùng nhanh chóng.

Bành Hoa: Anh Thiên, uy vũ!

Bành Hoa: Anh Thiên, trâu bò!

Tưởng Minh Đức: Anh Thiên, uy vũ!

Tưởng Minh Đức: Anh Thiên, trâu bò!

Bành Hoa: Anh Thiên của tôi là đệ nhất thiên hạ, từ trước đến giờ ko hề đem, ko gì sánh kịp!

Tưởng Minh Đức: Một mặt hàng lệ rét kính anh Thiên!

Tô Phong: Tin tưởng anh Thiên, sung sướиɠ cả đời!

Tô Phong: Nhanh lên, gửi vàng mang lại tôi cút...

Bành Hoa: Tất nhiên!

Tưởng Minh Đức: Tất nhiên!

Đổi thanh lịch kế tiếp chuyển khoản qua ngân hàng...

Một vài tiếng đồng hồ ting ting vang lên, bao nhiêu trăm bao nhiêu vạn ngàn đồng xu tiền vàng được phun đi ra vô số kể.

Kính nghĩa tình, kính Trương Thiên!

"..."

Đối mặt mũi với Lăng Tiêu Vũ và Lăng Uy đẫy thù oán hận, Trương Thiên rét mướt lùng, ko hề nhìn!

Anh nhếch mồm châm chọc: "Ông cụ Lăng, vàng tặng rồi, chúc mừng hạnh phúc cũng trình bày rồi, Trương Thiên tôi phía trên cút trước vậy."

"Các người cứ sung sướng nhé!"

Lăng Uy lấy lại niềm tin, nhìn chằm chằm Trương Thiên trình bày đẫy tàn nhẫn: "Ngài Trương cút ung dung, ko tiễn!"

Trong lòng đựng nhiều bất mãn, thời điểm hôm nay Lăng Uy cũng cần nuốt bọn chúng xuống dưới bụng.

"Hẹn gặp gỡ lại!" Trương Thiên quăng đi ra một câu.

Anh biết, mái ấm chúng ta Lăng sẽ không còn quên nhanh chóng như thế, trước sau gì cũng tiếp tục cho tới lần bản thân tính buột.

Quay đầu lại, Trương Thiên trình bày với Quách Hồng Đào: "Ngài Quách, tôi cút trước đây!"

"Ngài về thì gửi lời nói với ông cụ, canh ty tôi niềm nở chất vấn thăm hỏi ông ấy một giờ."

"Nhất quyết định, ngài Trương sinh cút thong thả!" Quách Hồng Đào tất yếu nắm vững Trương Thiên ám chỉ ai.

...

Ba người không tồn tại ăn tiệc tối, quay về hotel ăn cơm trắng rồi mới nhất về chống.

Vốn Trương Thiên trình bày cần trở về trực tiếp TP.HCM Nam Châu, cho dù sao người phụ phái nữ Tô Vân Nguyệt này cũng không thực sự đứng đắn, yếu tố là không tồn tại chuyến cất cánh nên có thể hoàn toàn có thể ở lại.

Trương Thiên tắm cọ một chiếc, chỉ ham muốn ngủ một giấc làm sao cho thật ngon.

Chỉ là khi anh đang được tắm, Tiểu Lục đem gọi năng lượng điện cho tới, tuy nhiên vì thế tắt giờ nên anh ko nghe được. Một lát sau mang trong mình 1 lời nhắn được gửi đến: Chị dâu gặp gỡ nguy nan, đem người lẻn vào!

Lúc này, bên phía trong đái quần thể của Lâm Tử Thanh, đem tứ người ko rõ ràng thân thuộc phận đột nhập không bình thường. Tiểu Lục là kẻ sở hữu đa số toàn cỗ thế viên, trước đôi mắt cậu tao đang được đảm bảo an toàn tin cậy xung xung quanh Lâm Tử Thanh. Bởi vì thế đem tứ người, Tiểu Lục không đủ can đảm chia nhỏ ra từng người cút tham khảo, chỉ hoàn toàn có thể náu bản thân ko mang lại Lâm Tử Thanh ra đi ngoài.

Kẹt!

Bỗng nhiên, Lâm Tử Thanh Open chống đi ra, ham muốn thoát khỏi cửa ngõ.

Vụt!

Một kiểu mẫu bóng đen kịt xuất hiện nay ở cơ hội vị trí Lâm Tử Thanh ko xa thẳm.

Hai đôi mắt cậu tao vô xuyên suốt sáng sủa ngời, sắc mặt mũi thông thoáng Trắng bệch, dáng vẻ người ko không giống Trương Thiên nhiều lắm, đơn giản khuôn mặt mũi cơ vô cùng đẹp nhất trai, vô nằm trong đẹp nhất trai!

Nếu Lâm Tiểu Nhã trông thấy, chắc chắn rằng thời điểm hiện tại tiếp tục mến loại "tiểu thịt tươi" như vậy này.

Đúng vậy, là Tiểu Lục ko thể nghi vấn ngờ!

Hai đôi mắt cậu tao không tồn tại ác ý, đủng đỉnh rãi lại gần Lâm Tử Thanh rộng lớn.

"Cậu là ai?" Lâm Tử Thanh không thể tinh được chất vấn.

Xem thêm: muôn vàn lệ quỷ xếp hàng tỏ tình với tôi

Tiểu Lục mỉm cười cợt trả lời: "Chị dâu, tôi là cho tới đảm bảo an toàn chị."

Bảo vệ?

Tôi cần thiết đảm bảo an toàn gì chứ?