cô vợ ngốc nghếch của tổng tài

co-vo-ngoc-cua-tong-tai-ac-ma

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: cô vợ ngốc nghếch của tổng tài

"Khiết Đan! cố gắng tập trung chạy thời gian nhanh lên con!"

Người phụ phái nữ cõng một đứa nhỏ nhắn gái tầm tư tuổi hạc và dìu đi một cô nhỏ nhắn tầm mươi tuổi hạc chạy thụt mạng vô rừng bên dưới độ sáng mơ hồ nước của ánh trăng.

Đứa nhỏ nhắn mệt rũ rời rời rã đứng lại, nhường nhịn như khung người của cô ý nhỏ nhắn tiếp tục mất mặt không còn toàn bộ mức độ lực vì thế chúng ta tiếp tục chạy rộng lớn một giờ đồng hồ đồng hồ thời trang nhằm bay ngoài bọn truy sát.

"Mẹ ơi! Con...con cái không còn Chịu nổi rồi, hoặc u bế em chạy...chạy trước đi!"

Người u ngay tắp lự ngắt lời: "Không được! Sao u rất có thể nhằm con cái ở trên đây chứ?"

"Nhưng nhưng mà bọn bọn chúng chuẩn bị đuổi theo kịp rồi!"

Người u còn chưa kịp vấn đáp đứa đàn bà rộng lớn thì đứa nhỏ nhắn nhỏ trong tâm đựng giờ đồng hồ non nớt: "Mẹ ơi! Con đói"

Cô nom đứa nhỏ nhắn đầu tóc toàn là bùn sìn tội nghiệp xoa đầu.

"Tiểu Yên ngoan ngoãn, một ít nữa tách ngoài điểm này, u mò mẫm gì cơ mang đến con cái ăn nhé!"

"Đúng rồi cơ Tiểu Yên! Giỏi ko được rên rẩm, nếu như rên rẩm u và chị ko thương em nữa đâu!"

Đứa nhỏ nhắn gái khuôn mặt mũi mỉm mủm, bên dưới ánh trăng lù mù mờ cũng rất có thể thấy được hai con mắt vĩ đại tròn xoe, lánh lánh như hòn ngọc, cô nhỏ nhắn nom chị gái điệu cỗ rất rất đáng thương như sợ hãi câu nói. nó của chị ấy bản thân trở nên thực sự.

"Tiểu Yên biết rồi! Tiểu Yên ko đói bụng nữa đâu!"

Người u và cô nhỏ nhắn nom đứa nhỏ nhắn mỉm cười cợt, thực sự Tiểu Yên ở trong nhà chúng ta thiệt ngốc nghếch.

"Đại ca! phường bọn chúng ở đằng trước!"

Bọn chúng ta đang được sung sướng cùng nhau thì bất thần nghe thấy lời nói thô lổ của bọn truy sát ngay tắp lự giật thột.

"Chúng tớ mau chạy thôi!"

Người u vẫn cõng đứa nhỏ nhắn bên trên vai, di động cầm tay cô nhỏ nhắn gái rồi người sử dụng rất là nhằm chạy. Tuy buồn chán vai cô nhường nhịn như tiếp tục tê liệt liệt cứng ngắt nhức nhứt, đôi bàn chân mỏi nhừ như rất có thể gãy bất kể khi này tuy nhiên giờ đây cô ko thể ko chạy.

Đột nhiên trước mặt mũi cô xuất hiện tại thêm 1 toáng người tiếp cận ngăn lối bản thân, cô tạm dừng vĩ đại đôi mắt nom bọn chúng, cô ngay tắp lự nom thứu tự phía bên trái cho tới ở bên phải đều bị ngăn lại không còn.

"Nhã Huệ! Em vì thế người con mất mặt phụ thân này mà liều mình cả mạng sinh sống quăng quật trốn sao? Em thực sự ko biết chất lượng xấu!"

Người nam nhi đứng trước đứng vị trí số 1 đoàn người, khuôn mặt mũi lạnh lẽo tanh tưởi quan sát về người phụ phái nữ.

"Dương Kiên! Tại sao anh cứ treo bám cuộc sống thường ngày tôi vậy hả? Buông buông tha mang đến tôi anh cảm nhận thấy trở ngại lắm sao?"

Đôi đôi mắt hắn dơ lên tia man rợ nom người phụ phái nữ.

"Tại sao? Tại sao em ko yêu thương tôi, ko Chịu ở sát bên tôi? Mộ Tuấn Trạch tiếp tục ૮ɦếƭ tư năm trước đó rồi, giờ đây chỉ từ tôi yêu thương em thôi!"

Người thiếu phụ cười cợt điên loàn hét lên: "Dù Tuấn Trạch đem ૮ɦếƭ tôi cũng ko khi nào yêu thương anh! Trước trên đây, giờ đây láo nháo về sau tôi cũng đều ko yêu thương anh!"

Dương Kiên tức giận, ngày tiết hắn sôi sùn sụt đi ra lệnh: "Tách chúng ta ra!"

Bọn đàn em hắn ngay tắp lự lên đường đên tách Mộ Khiết Đan thoát khỏi vòng đeo tay cùa Lam Nhã Huệ.

"Này những người dân lăm le thực hiện gì! Đừng thực hiện sợ hãi con cái tôi!"

Đứa nhỏ nhắn bên trên vai cô cũng trở nên bao nhiêu thương hiệu áo đen thui bắt lấy. Lam Nhã Huệ vùng vẩy, toàn bộ cơ thể bị đám đàn em của hắn lưu giữ chặt.

"Thả con cái tôi ra! Các người là thiết bị tồi tệ, thiết bị ác nhân!"

Dương Kiên nom đứa nhỏ nhắn tư tuổi hạc, hai con mắt động nước đôi mắt khóc thút thít ngay tắp lự nhức lòng.

"Đưa đứa nhỏ nhắn cho tới mang đến tôi!"

Dương Kiên nhận đứa nhỏ nhắn kể từ tay thương hiệu đàn em. Hắn sờ vô khuôn mặt mũi nộm phấn bám giàn giụa bùn của cô ý nhỏ nhắn vệ sinh lên đường những giọt nước đôi mắt nhỏ nhắn bởi vì phân tử nho.

"Tiểu Yên ngoan ngoãn chớ khóc! Ba thương con cái mà!"

Hắn nữ tính gạ dành riêng đứa nhỏ nhắn đang được khóc nức nở, cỗ dạng này của hắn ko một ai thấy qua quýt, hắn chỉ nữ tính vì vậy với Lam Nhã Huệ và đứa đàn bà Dương Khiết Yên của hắn thôi.

Cô nhỏ nhắn khóc thương tâm rằng ko rõ rệt chữ: "Chú...chú thả u...thả chị nhì đi ra...chớ thực hiện nhức chúng ta, Tiểu Yên tiếp tục...tiếp tục nhức lòng, hức hức!"

Đôi đôi mắt hắn chính thức trả sang trọng man rợ nom đứa nhỏ nhắn khiến cho nó sợ hãi hãi càng khóc to hơn.

Hắn chỉ vô đứa nhỏ nhắn Mộ Khiết Đan gằng giọng: "Nó ko nên chị của con! Nó là người con hoang toàng con cái nghe không? Con là con cái của tía, ko được thân mật thiết với nó!"

Lam Nhã Huệ tức giận cho tới tím mặt mũi hét lên: "Khiết Đan ko nên là con cái hoang toàng, nó là con cái của tôi và Tuấn Trạch, ông mới mẻ là người loại tía ɢɨết ૮ɦếƭ ông xã tôi!"

"Câm miệng!"

Xem thêm: phượng hoàng vu phi

Dương Kiên ngăn câu nói. cô rồi cười cợt lớn: "Thì đi ra là vì thế nó tương quan cho tới Mộ Tuấn Trạch nên em đưa ra quyết định trốn tôi. Vậy thì...tôi tiếp tục ɢɨết ૮ɦếƭ nó!"

Khuôn mặt mũi Lam Nhã Huệ tái mét nhợt cầu xin: "Đừng! Tôi xin xỏ anh! Đừng ɢɨết nó! Tôi hứa...tôi hứa với anh tôi tiếp tục ngoan ngoãn ngoãn nghe câu nói. anh nhưng mà, ko trốn nữa...ko trốn nữa đâu!"

Lam Nhã Huệ vang xin xỏ hắn tuy nhiên hắn chỉ người sử dụng ánh nhìn lạnh lẽo nhạt nhẽo nom cô.

"Nhưng tôi thấy nó cực kỳ chướng mắt! Nhìn thấy nó tôi lại nghĩ về cho tới thương hiệu chó ૮ɦếƭ Mộ Tuấn Trạch kia"

Cô mếu máo vang xin: "Hay...Hay là anh thả nó lên đường lên đường, mang đến nó lên đường ngoài điểm trên đây, được khôn? Rồi tôi và Khiết Yên sẽ theo anh!"

"Không được! Hôm ni tôi nên ɢɨết ૮ɦếƭ nó!"

Hắn nhắm cây súng vô đầu Khiết Đan khiến cho cô nhỏ nhắn vùng vằng sợ hãi hãi khóc nấc tuy nhiên chẳng bay được bên dưới sự kiềm hãm của nhì thương hiệu áo đen thui.

"Pằng!"

Tiếng súng rộng lớn khiến cho một không khí trở thành dừng trệ.

"Áaaaa"

Cô nhỏ nhắn hét rộng lớn khụy toàn bộ cơ thể xuống vì thế đạn trúng vô tức thì bắp chuối. Cũng may đứa nhỏ nhắn Khiết Yên thời gian nhanh nhão hất cây súng, còn nếu không viên đạn tiếp tục tức thì đầu Khiết Đan rồi.

Lam Nhã Huệ nom chân đàn bà ngày tiết chảy váy đầm đìa nhưng mà khóc ko đi ra giờ đồng hồ vùng vằng rất là lực ngoài tay của nhì thương hiệu nam nhi lao cho tới ôm cô nhỏ nhắn.

"Khiết Đan, Khiết Đan! Con...con cái đem sao không? Đừng sợ hãi, u trả con cái cho tới khám đa khoa nhé, ngoan ngoãn, chớ khóc, u thương!"

Khiết Đan xứng đáng thương khóc thút thít trong tâm bà: "Mẹ ơi! Con nhức...nhức vượt lên, hức...hức!

Khiết Yên thấy ngày tiết chảy đi ra kể từ chân chị bản thân ngay tắp lự khóc nấc lên: "Chị...chị ơi! Chị đem sao không?"

Dương Kiên nom đứa nhỏ nhắn Khiết Yên như ham muốn nghiền nát nhừ cô, hắn vĩ đại giọng: "Nó ko nên là chị của con!"

Hắn phòng ngừa Khiết Yên lại hắn súng nên tiếp tục thả cô nhỏ nhắn xuống đi ra mệnh lệnh mang đến bọn đàn em lưu giữ cô lại rồi lần tiếp nữa nhắm cây súng cho tới đầu Khiết Đan.

Nghe thấy giờ đồng hồ đạn phun, Lam Nhã Huệ ngay tắp lự ôm cả thân mật người Khiết Đan, viên đạn rắn rỏi ngay tắp lự phun vô đầu cô.

"MẸ!!!"

Hai đứa con trẻ thét rộng lớn nom bà. Tuy cực kỳ rất nhức nhối, còn cảm biến được mùi hương ngày tiết tanh tưởi tỏa khắp, hai con mắt mơ hồ nước tuy nhiên cô vẫn nỗ lực nom Khiết Đan.

"Khiết...Khiết Đan! Một...một hồi nữa con cái...con cái nên..hự...nên bắt lấy cơ...hội chạy bay, chớ...chớ áy náy mang đến mẹ! Hi...hy vọng lớn số 1 của...của u là thấy...thấy cả nhì chị...bà bầu con cái được...được bình an!"

Nói rồi bà nỗ lực nén đợt đau quan sát về phía khuôn mặt mũi đẫm nước đôi mắt của Khiết Yên, bà âm thầm nghĩ: "Xin lỗi Tiểu Yên của u, u còn chưa kịp bảo vệ con cái cứng cáp nhưng mà tiếp tục tách xa xôi con cái rồi!

Khiết Yên nom u bản thân bị phun, trong tâm cô nhức nhối nom u bản thân ૮ɦếƭ lên đường tức thì trước mặt mũi bản thân.

"MẸ!!!!"

"Tiểu thư! Cô bị làm thế nào vậy?"

Dương Khiết Yên chợt tỉnh dậy kể từ cơn ác mơ xịn kђเếק treo bám cô nhiều năm, hai con mắt cô đẫm lệ, bên trên trán còn lấm tấm các giọt mồ hôi chảy xuống.

Cô gạt tay người hầu đi ra toàn bộ cơ thể ngay tắp lự ngồi kháng nhì chân lại phụ thuộc trở nên nệm, thân mật người run rẩy rẩy kịch liệt.

"Có chuyện gì vậy?"

Người nam nhi trung niên lên đường vô, toàn thân ông to lớn nom cô nàng tội nghiệp bên trên nệm đang được teo rúm nhưng mà xót xa xôi.

Người hầu lăm le vấn đáp tuy nhiên ông tớ vừa phải nom tiếp tục hiểu nên thở nhiều năm nói: "Được rồi! Cô rời khỏi ngoài đi!"

Ông lại sát nệm nom cô đàn bà của tớ vén những sợ hãi tóc rũ rượi của cô ý lên. Dương Khiết Yên chợt giật thột nom ông, con cái ngươi ngay tắp lự lóe lên tia sợ hãi hãi kịch liệt lùi thiệt xa xôi ông đi ra.

Dương Kiên thấy thế ngay tắp lự lại gần, cô hét lên: "Tránh xa xôi đi ra, thiết bị ác hiểm, thiết bị thế thú, thiết bị ɢɨết người!"

Cô sợ hãi hãi khóc nấc lên. Dương Kiên ngay tắp lự hấp tấp nói: "Được được! Ba ko ở trên đây nữa, tía ra phía bên ngoài, con cái chớ sợ hãi, tía kèm theo đây!"

Ông ngay tắp lự đứng lên lên đường thoát khỏi chống rồi khép cửa ngõ lại.

Đã 14 năm rồi, hiện tượng của Dương Khiết Yên vẫn vì vậy, cho dù ông đem mời mọc bác bỏ sĩ tư tưởng xuất sắc nhất trái đất cũng ko trị được căn căn bệnh này của cô ý.

Chẳng lẽ cô cứ xa xôi lánh, xử sự với ông như thương hiệu ác yêu tinh cho tới không còn cuộc đời? Rồi sau thời điểm ông ૮ɦếƭ lên đường, ai tiếp tục bảo vệ, lo ngại mang đến cô đây?

Với lại ông tớ đem vô số quân địch ko chừng tiếp tục thực hiện sợ hãi cho tới cô mất mặt.

Càng nghĩ về ông tớ càng làm cho đầu đau mệt rũ rời về chống.

Xem thêm: lục đại thiếu gia cưng sủng

Trong chống Dương Khiết Yên bình thản một ít trả tay lấy tấm hình ảnh bên dưới gối của tớ lên nom. Đôi đôi mắt mèo vĩ đại tròn xoe xinh đẹp mắt đỏ chót hoe nom tía thân mật hình ảnh trước đôi mắt.

Bức hình ảnh này là vì cô khóc quấy yêu sách gặp gỡ u và chị bản thân trong cả tía ngày tía tối nên Dương Kiên không thể cơ hội này không giống ngay tắp lự cho những người lấy về mang đến cô.

Hai mặt hàng nước đôi mắt lăn lộn nhiều năm xuống gò má mịn màng, tiếng nói yếu đuối ớt của Dương Khiết Yên vang lên: "Mẹ! Chị! Tiểu Yên lưu giữ...hức...cực kỳ lưu giữ nhì người!"