cô vợ mới cưới của tổng tài ác ma full

Chương 3: Đêm chạm chán 2

nguồn:

Xem thêm: phượng hoàng vu phi

https://nanakwon.wordpress.com/

Bạn đang xem: cô vợ mới cưới của tổng tài ác ma full

Những ngôi sao sáng đắm bản thân vô khung trời tối tinh nghịch nháy đôi mắt, một miếng trăng non cũng lòi ra mồm mỉm cười, bầu không khí thanh tịnh nhưng mà cũng thiệt yên lặng tĩnh, nhẹ dịu nghênh đón những làn dông tố nhẹ nhàng đem theo dõi chút khá rét mướt, tuy nhiên thể trạng của Lạc Tử Câm không tồn tại cơ hội nào là phấn khởi lên, cánh tay trần khẽ run rẩy vì thế làn dông tố rét mướt, cô lặng lẽ ôm chặt đôi bàn tay bản thân lại.
Cha u vẫn luôn luôn tồn bên trên vô kí ức của cô ý, khi nào thì cũng hiện nay lên: tức thì bên trên ngôi Nhà biệt thự sang trọng và quý phái này, papa đồ sộ rộng lớn một tay ôm Lạc Tử Mặc nhỏ nhắn nhỏ, một tay bắt lấy cô, còn tồn tại mama xinh rất đẹp mĩ lệ, làn tóc lâu năm mượt buộc gọn gàng sau đầu, nhẹ dịu đoan trang rời khỏi, vô tay bưng thức uống và điểm tâm. Papa rước cô ngồi lên một chiếc ghế chao thiệt rất đẹp, bên trên chạc xích còn được bện một tờ thảm cỏ, kính yêu dặn dò dò la cô nên cận thận, tiếp sau đó ẩn mạnh ghế chao đẩy cô lên rất cao, đón ngọn dông tố non rét mướt, thổi cất cánh váy công chúa của cô ý, vô hoa viên Nhà biệt thự, đâu đâu cũng đều tràn ngập giờ mỉm cười thưa sung sướng của cô ý và Tử Mặc…


Nhớ lại chuyện cũ, ko tự động giác được nhíu mi, lòng lòng trào lên một nỗi đau xót, vắng lặng một khi, Tử Câm tiếp cận mặt mũi dòng sản phẩm ghế chao.
Không còn đằm thắm hình ảnh to lớn ê ở mặt mũi người cô, không hề đôi tay mạnh mẽ và tự tin thổi cô cất cánh về phía chân mây, không hề thanh âm dặn dò dò la, cũng không hề …
Lạc Tử Câm ngồi bên trên ghế, tay vân vê sợi chạc thừng, nhẹ dịu xoắn lại. Đầu cô nhờ vào phía phía trái sợi chạc thừng, trúng vậy, thân phụ u chết thật tiếp tục nhiều năm tuy nhiên cô ko khi nào cho tới phía trên vô buổi ngày, chỉ rất có thể cho tới khi nửa tối, lặng lẽ cho tới, lặng lẽ ngồi xuống…Từ khi chú dì vô vào Nhà biệt thự ở đến giờ, cô, ngay tắp lự thất lạc cút sự sung sướng của thời thơ ấu.
Cô ko nên là 1 người yếu ớt, đơn giản, kể từ khi tía u chết thật, cô ngay tắp lự nắm chắc, đương đầu với thực bên trên thảm khốc, điều độc nhất cô nhưng mà rất có thể thực hiện, đó là “nhẫn”. Bởi vì thế, bà nước ngoài, bà nội đang được ở vô viện tĩnh dưỡng, từng tháng đều cần thiết chi phí phí che chở, còn bởi vì Tử Mặc, trúng vậy, người nhưng mà cô kính yêu nhất đó là đứa em trai Lạc Tử Mặc.


Theo thời hạn trôi qua quýt, cô ngay tắp lự cảm nhận thấy chủ yếu bạn dạng đằm thắm bản thân từ từ được hóa giải, đợi cho tới mon sáu, đỗ ĐH, là cô rất có thể trọ lại ở ngôi trường, là cô rất có thể tách xa xôi những nhân loại kia…Nói cho tới tách xa xôi, cô lại sở hữu chút ko nỡ, cho dù sao ngôi Nhà biệt thự này cũng chính là nhà đất của cô và Tử Mặc, là điểm sở hữu những kỉ niệm thâm thúy nhất của tía u.
Nghĩ cho tới tía u, nghĩ về cho tới tình cảnh của tớ, Lạc Tử Câm ko nhịn được nhưng mà òa khóc.
“ Cô ở ê khóc dòng sản phẩm gì? Là bởi vì sau 12 giờ tối cỗ xe pháo ngựa tiếp tục đổi thay về bên trở nên trái ngược quả bầu đỏ, ăn mặc quần áo xinh rất đẹp tiếp tục trở thành ăn mặc quần áo rách rưới rưới sở hữu trúng không?”
Một câu sở hữu ý vị trêu tức chục phần vô lời nói thưa, vang lên vô khung trời tối yên lặng tĩnh, quấy nhiễu hồi ức về tuy vậy đằm thắm tiếp tục quá cố của Tử Câm, cô banh đồ sộ hai con mắt đen sạm khiết, phân phát thời điểm hiện tại cây cột cơ hội địa điểm cô ngồi ko xa xôi, đang sẵn có một đằm thắm hình ảnh to lớn thanh nhàn nhã nhờ vào, nhị tay ôm trước vùng ngực, hắn, so với cô nhưng mà thưa, đó là một người con trai xa xôi kỳ lạ. Cô kinh hách tất tả vàng nhảy xuống ngoài ghế chao, nhằm mục tiêu phía Nhà biệt thự nhưng mà chạy thời gian nhanh cho tới.
“ Này?” th.ân thể người con trai tức khắc nhảy rời khỏi chắn đàng,” Cô nhỏ nhắn nhọ nhem về bên cỗ dạng luộm thuộm, kinh sợ hãi không thích mang đến hoàng tử phát hiện ra sở hữu trúng không?”
Lạc Tử Câm bất quá trong năm này mới nhất 19 tuổi tác, nơi nào nghe được cũng đều thấy ý trêu đùa, tức thời vừa vặn ngượng vừa vặn giận dỗi,” Tránh ra!”
Chàng trẻ trai tuổi tác dựa sát vô người cô, khá thở khẽ phả vô song lông nheo của cô ý, mỉm cười gian ngoan,” Hay là,…….cô cố ý ở đoạn này đợi hoàng tử cho tới tìm?”


Lạc Tử Câm vừa vặn tức vừa vặn tất tả, đẩy hắn rời khỏi, rét mướt lùng ăn miếng trả miếng thưa,” Andersen ko nên tiếp tục bị tiêu diệt rồi sao? Làm thế nào là nhưng mà anh vẫn còn đó sinh sống được nhỉ?”
Hắn vừa vặn nghe xong xuôi, không chỉ ko tức giận dỗi mà còn phải ha hả mỉm cười khẽ,” Nhanh mồm thời gian nhanh mồm gớm! Được, tôi quí.”
“ Tuấn Hi? Là anh à?” Giọng thưa thanh lệ của Lạc Hân Nghiên khẽ vang lên ở vô hoa viên.
Trong bóng tối mung lung đang được dần dần hạ xuống, Lạc Tử Câm phân phát hiện nay đằm thắm hình ảnh cao gầy đét của Lạc Hân Nghiên bước cho tới càng ngày càng ngay sát, cô cả kinh, nhấp lên xuống bản thân rời xa người con trai lân cận, nấp phía sau trụ cột, trong tim không an tâm ko yên lặng, ko biết Hân Nghiên sở hữu phân phát sinh ra bản thân không?
Hắn phân phát hiện nay Lạc Tử Câm sở hữu nơi khác thông thường, bất quá, hắn cũng ko thưa đồ vật gi, tiếp cận lân cận Lạc Hân Nghiên, “Là tôi.”


Lạc Hân Nghiên nom hâu phương Tuấn Hi Review, thanh âm cực kỳ nhẹ dịu,” Anh rời khỏi địa điểm này thực hiện gì? Em khi nãy vừa vặn nghe thấy giờ anh thủ thỉ nằm trong ai.”
Châu Tuấn Hi hoặc tay đút vào bên trong túi, phía đại sảnh phòng tiếp khách tiếp cận, “ Tôi quí lầu bầu 1 mình, ko được sao?”
Lạc Hân Nghiên nom ngó xung xung quanh, ko phân phát hiện nay thấy điều gì không giống thông thường, chạy thời gian nhanh theo dõi sau, khá oán thù giận dỗi thưa,” Người tớ mò mẫm anh từng nơi…”