cớ sao rung động vì em

Edit: Hinh

Đến ngày hè, bụng Lục Nghi Ninh từ từ lớn mạnh. Sau Khi cỗ rõ rệt bụng xong xuôi, người vẫn luôn luôn tiếng ồn mong muốn ra bên ngoài thao tác làm việc lại vô nằm trong thủ phận trong nhà. Thỉnh phảng phất sửa vài ba tấm hình, nhàm ngán chút lại đùa trò đùa.

Bạn đang xem: cớ sao rung động vì em

Thời gian dối gian xúc tiếp với trang bị năng lượng điện tử đặc biệt cố định và thắt chặt, cô không thích nhằm thiên thần nhập bụng với tác động ko chất lượng tốt.

Cơ thể Lục Nghi Ninh trời sinh còm, khi có bầu sáu mon, chân cô vẫn thon nhỏ như trước đó. Chẳng qua quýt với nhiều khi dòng sản phẩm chân Trắng nõn tiếp tục cảy lên, bắp thịt ở chân cũng lớn.

Chu Từ Lễ tan thực hiện về bên, ôm cô nhập lòng yên ủi một phe, giơ tay vuốt ve sầu cô.

Lục Nghi Ninh tựa nhập lồng ngực anh, “Hôm ni chuồn đánh giá, em chất vấn chưng sĩ cần sẵn sàng đồ vật color hồng hoặc đồ vật blue color.”

Chu Từ Lễ quay đầu sang một bên coi cô, giọng điệu êm ả trầm tĩnh: “Là đàn ông hoặc con cái gái?”

“Bác sĩ trình bày ko cần thiết bức ruột, đến thời điểm ê trình bày sau.”

Lục Nghi Ninh quệt mồm, cô thiệt sự đặc biệt tò lần nhập bụng bản thân là trai hoặc gái.

Mấy người phụ phái nữ không giống nhập thời hạn có bầu tiếp tục tăng lượng cơm trắng lên, tuy nhiên Lục Nghi Ninh lại nước ngoài lệ. Dì chung việc nấu nướng canh bồi bổ, cô húp demo một ngụm tuy nhiên khó khăn nuốt được.

Buổi tối dì ấy về ngôi nhà, cô mới mẻ chính thức mong muốn ăn.

Chu Từ Lễ buông tay, ngón tay anh bám tinh nghịch hóa học.

“Tối ni mong muốn ăn gì?”

Lục Nghi Ninh tâm lý vài ba phút, “Cháo trứng muối hạt, ko quăng quật hành.”

Chu Từ Lễ cọ tay xong xuôi rời khỏi, cúi người bắt chóp mũi cô, “Yêu cầu thiệt nhiều.”

Gương mặt mày thanh tú của Lục Nghi Ninh nhăn lại, nói: “Vậy anh với thực hiện mang lại em ăn không?”

“Làm.” Anh tiếng không nhiều ý nhiều, xoay người nhập nhà bếp.

Lục Nghi Ninh coi bóng dáng thon cao lớn của những người nam nhi, tương đối trầm dìm gục đầu xuống. Cuộc hôn nhân gia đình này và nhập tưởng tượng của cô ý với vị trí tương đương, lại sở hữu nơi khác.

Cô nghĩ về cuộc sống đời thường củi gạo dầu muối hạt tiếp tục hòa tan sự lãng mạng và oanh liệt thuở đầu. Nhưng lại nghĩ về, tứ phía sóng dậy nhập cuộc sống đời thường đều là trải qua quýt nằm trong với những người này, tiếp sau đó ko lâu tiếp tục trở nên một ngôi nhà phụ vương người, càng niềm hạnh phúc mỹ mãn rộng lớn.

Không với gì nhằm tiếc nuối cả.

Thậm chí còn đặc biệt suôn sẻ, ở lân cận cô đó là Chu Từ Lễ, anh với vô số sự kiên trì nhằm buông bỏ mang lại những xúc cảm nhỏ tăng lên và giảm xuống của cô ý nhập thời hạn này.

Đứa trẻ em nhập bụng thường ngày đều rộng lớn dần dần lên, Khi Lục Nghi Ninh yên tĩnh tĩnh ngồi xuống còn hoàn toàn có thể cảm biến được nhập bụng với động tĩnh đặc biệt nhỏ. Nó ko quậy đập tương đương bao nhiêu đứa bé bỏng không giống, thường ngày đều yên lặng, nghe Lục chống Nguyên trình bày khi u có bầu cô Chịu quá nhiều tội.

Lục Nghi Ninh đoán, chắc chắn đứa bé bỏng này tương đương phụ vương nó.

Gần trên đây Chu Từ Lễ đặc biệt dành hết thời gian, ban đêm vì thế bảo vệ cô sẽn mang việc làm ông xã hóa học về ngôi nhà. Cơm nước xong xuôi cô ở phòng tiếp khách coi TV, Chu Từ Lễ ngay tắp lự nhập thư chống xử lý văn khiếu nại.

11 giờ rưỡi, Lục Nghi Ninh phía trên chóng hồi lâu ko thấy anh về bên chống. Cô bèn xuống chóng đem dép lê cho tới thư chống gọi người, Khi đẩy cửa ngõ rời khỏi mới mẻ phân phát hiện nay anh đang được gối đầu lên cánh tay ngủ say.

Cái đèn bịa đặt bên dưới khu đất chiếu lên sống lưng anh, độ sáng với chút mắt chói.

Lục Nghi Ninh trải qua tắt đèn, trong những lúc có bầu xúc cảm với tương đối nhạy bén rộng lớn, cô phát hiện ra vóc dáng mỏi mệt nhọc của anh ấy thì chóp mũi đau xót, đùng một phát ghi nhớ cho tới một tối nọ.

Chu Từ Lễ ở lân cận cô, ngón tay nhẹ dịu vuốt ve sầu một cái bụng đang được rộng lớn. Giọng điệu tương đối trầm dìm, nhường nhịn như thể trình bày với đứa trẻ em bên phía trong.

“Ba tiếp tục nỗ lực nhiều một chút ít.”

Đợi con cái rời khỏi, hoàn toàn có thể tùy từng lòng bản thân tuy nhiên thực hiện chuyện mình yêu thích. Mà không như phụ vương, chính thức kể từ 15 tuổi tác đã biết thành kìm hãm nhập trái đất bản thân ko mến.

Chỉ với tấn công lại đám người khung người cường tráng ê, mới mẻ hoàn toàn có thể thay đổi lấy một chút ít thời hạn tự tại.

Có cần đặc biệt khôi hài không?

Chu Từ Lễ rũ đôi mắt, tĩnh lặng trình bày một câu, phụ vương không thích con cái như thế.

Lục Nghi Ninh nâng tay vuốt ve sầu mặt mày anh, bên dưới ánh sáng của đèn, khuôn mặt vốn liếng sắc bén có vẻ như êm ả rất là nhiều.

Cô từng thấy vóc dáng Chu Từ Lễ ngồi vô bàn thương thuyết bày mưu cơ nghĩ về tiếp, cũng từng thấy vẻ tự do tự tại của GS Chu Khi đứng bên trên bục giảng nói tới lịch sử hào hùng cách tân và phát triển của chữ Hán.

Bảo bối, phụ vương của con cái là 1 người đặc biệt lợi sợ hãi.

Tương lai, con cái cũng cần phát triển thành người vị đại như anh ấy.

Chu Từ Lễ ngủ ko sâu sắc, nghe thấy tiếng động hít mũi của cô nàng, anh ngay lập tức chớp đôi mắt phanh rời khỏi. Sự buồn ngủ trong tim đôi mắt còn không làm biến mất, lại bất ngờ lưu giữ chặt tay cô.

“Sao lại khóc?”

Lục Nghi Ninh rung lắc đầu, thuận mồm dò la lý do: “Mơ thấy ác mơ, phanh đôi mắt rời khỏi phân phát hiện nay anh ko lân cận.”

Chu Từ Lễ buông lỏng, vùng lên ôm cô: “Đừng hoảng hốt, anh ngủ công cộng với em.”Chu Hoài An mất mặt nhập vào đầu tháng 9. Nghe hộ sĩ bảo vệ trình bày, Chu tiên sinh rời khỏi chuồn đặc biệt bình yên tĩnh, tối ê ông ăn trái cây mình yêu thích nhất, rời khỏi chuồn nhập mơ.

Lục Nghi Ninh chỉ với Chu Từ Lễ cho tới khám đa khoa một chuyến, chuyện tiếp sau đó thì ko rõ nét. Hậu sự xử lý đặc biệt giản dị, tro cốt được Chu Hồi đem về quần thể mộ ở Luân Đôn.

Chu Từ Lễ ko chuồn nằm trong cho tới Anh, rước ê anh về bên đứng ngoài ban công bú mớm bao nhiêu điếu dung dịch. Lục Nghi Ninh ko quấy nhiễu anh, yên lặng đứng cơ hội cửa ngõ thủy tinh nghịch, cho tới Khi cô thấy người nam nhi ngừng nhíu ngươi.

Chu Từ Lễ ngừng suy nghĩ, dụi tắt điếu dung dịch nhập tay xoay người, chạm cần một hai con mắt tối đen sạm.

Gió biển lớn đêm hôm cực mạnh, thổi cất cánh không còn mùi hương dung dịch lá bên trên người anh.

Lục Nghi Ninh giang nhị tay rời khỏi, nở nụ cười cợt gạ dành: “Ba Chu, ôm một chiếc chuồn.”

Chu Từ Lễ Open ban công rời khỏi, vì thế không đủ can đảm chạm cho tới cô nê đứng cơ hội nửa mét bao bọc lấy người. Độ khó khăn của thế quá to, Lục Nghi Ninh trợn đôi mắt há mồm, suýt nữa cười cợt rời khỏi giờ đồng hồ.

Rảnh rỗi trong nhà ko thao tác làm việc, toàn bộ chuyện rộng lớn nhỏ nhập chống thao tác làm việc đều phó mang lại A Thấm xử lý. Ngày vào cuối tuần, Lục Nghi Ninh ngay tắp lự kéo Chu Từ Lễ về ngôi nhà cũ, bồi Lục chống Nguyên đơn độc.

Nhưng Lục chống Nguyên còn sinh sống tự tại rộng lớn chúng ta nhiều, thường ngày đều trêu chim nuôi hoa, doanh nghiệp lớn thì phó mang lại anh chúng ta cô vận hành.

Mỗi ngày chỉ hóng con cháu nước ngoài sinh rời khỏi, nhiều thêm 1 cơ hội chi tiêu khiển thời hạn.

Kỹ năng đùa cờ của Chu Từ Lễ đặc biệt đỉnh, từng lượt cho tới chắc chắn sẽ ảnh hưởng Lục chống Nguyên kéo cho tới chống trà đùa cờ, con cái rể biết rất rõ ràng tư tưởng của phụ vương bà xã, tổng số năm chào bán, anh ko thể nhằm phụ vương bà xã thua thiệt thảm, đương nhiên cũng ko thả lộ rõ nét.

Trên bàn cơm trắng nói tới chuyện trước đó của Lục Nghi Ninh, Lục chống Nguyên tặc lưỡi: “Nó đùa với đám đàn ông nhập Sảnh cho tới điên, này là leo cây này là đập vỡ hành lang cửa số ngôi nhà người tớ. Đến phụ vương cũng nghi hoặc với cần bản thân sinh đàn ông ko.”

Mặt Lục Nghi Ninh sụp đổ lên, chuyện này cô không tồn tại trình bày với Chu Từ Lễ. Cô vươn chân đá phụ vương bản thân bên dưới bàn: “Ba!”

Lục chống Nguyên không có tội ngửng đầu nói: “Ba trình bày thực sự tuy nhiên.”

Chu Từ Lễ bịa đặt đũa xuống, quay đầu sang một bên cười cợt nói: “Nghi Ninh, người em đá là anh.”

“…”

Được rồi.Thiếu gia của Chu gia sinh nhập thời khắc cuối ngày thu, chuẩn bị nhập sầm uất.

Chu Từ Lễ vốn liếng là đang được hóng bên phía ngoài, tuy nhiên nghi hoặc nghe hộ sĩ trình bày vì thế phụ sản quá còm nên với tín hiệu bắt gặp tai nạn thương tâm, anh ngay lập tức ko nhằm ý phin nhập chống sinh.

Cơn nhức sinh đẻ thực hiện Lục Nghi Ninh ko rảnh quan hoài giờ khắc này bản thân chật vật rời khỏi sao. Mỗi một lượt sử dụng mức độ đều khiến cho cô cảm nhận thấy xương cốt toàn bộ cơ thể như bị tách rời khỏi.

Bác sĩ cố ý tiêm dung dịch hạn chế nhức nhập, tuy nhiên Lục Nghi Ninh đặc biệt nhạy bén với tính năng của dung dịch. Nếu vượt lên thời hạn quy quyết định mà còn phải ko tiện lợi sinh rời khỏi, thì tiếp tục vận dụng cơ hội sinh phẫu thuật.

Ngón tay Lục Nghi Ninh bắt lấy mép chóng lập cập rẩy, sử dụng không còn toàn cỗ mức độ lực. Ý thức mơ tơ tưởng màng, khoảnh xung khắc chuẩn bị nhắm đôi mắt lại, cô nghe thấy tiếng động của Chu Từ Lễ.

Anh bắt chặt lấy tay cô, giọng đặc biệt nhổ, “Nghi Ninh, anh ở trên đây.”

Lục Nghi Ninh được đẩy thoát khỏi chống sinh, nhị má vẫn tồn tại nước đôi mắt. Một người hoảng hốt nhức như cô, cứ như thể chuồn dạo bước xung quanh quỷ môn quan tiền một vòng rồi lại bị người tớ rắn rỏi kéo về vậy.

Buổi chiều nằm trong ngầy, hộ sĩ ôm đứa bé bỏng phó mang lại Chu Từ Lễ.

Là đàn ông, vì thế tự đẻ thông thường nên hình dạng của đầu với tương đối nhọn, làn domain authority red color nhạt nhẽo. Khuôn mặt mày nhiều mối nhăn nhăn trở nên một viên, rất khó coi lắm.

Lục Nghi Ninh mặt mày ăm ắp khổ cực, rất khác với nhập tưởng tượng của cô ý một chút nào.

“Ba Chu, vóc dáng của chính nó rất khác em.” Cô chớp đôi mắt vài ba dòng sản phẩm, “Cũng rất khác anh.”

Chu Từ Lễ nhướng ngươi, khôi hài nói: “Sao anh lại cảm nhận thấy nó đặc biệt tương đương em.”

“Câm mồm.” Lục Nghi Ninh lấy khăn tủ mặt mày bản thân, buồn buồn chán trình bày, “Em này với xấu xí như thế.”

Đời người chân thực.

Tên Chu Từ Lễ bịa đặt mang lại đứa bẻ, chỉ tồn tại một chữ Tẫn.

Chu Tẫn.

Tẫn nhập “Tẫn dư sinh”*, lại thêm 1 chữ Hỏa, kỳ vọng đứa trẻ em này hoàn toàn có thể sinh sống sôi sục tuy nhiên tự tại.

[*] Tẫn dư sinh tức là tự tại quãng đời còn sót lại.Sau Khi Tiểu Chu Tẫn được một mon, khuôn mặt mày nhỏ nhắn dần dần nảy nở, được nhị mon đang được phanh lớn đôi mắt coi người.

Xem thêm: quang chi tử

Mấy tháng thứ nhất trẻ em với tương đối mến khóc mến quậy rộng lớn, tuy nhiên đứa bé bỏng đó lại không giống, thông thường chỉ quậy một lúc khi mệt rũ rời.

Lúc cho tới một tuổi tác, ngũ quan tiền dần dần rời khỏi hình rời khỏi dáng vẻ, toàn thể đều trong trắng tương đương Chu Từ Lễ, chỉ mất hai con mắt đem bám theo bóng hình của Lục Nghi Ninh.

Đêm lâu năm người yên tĩnh, gạ tè Chu Tẫn ngủ xong xuôi, Chu Từ Lễ bao bọc lấy Lục Nghi Ninh, thơm lên khóe đôi mắt cô, nhỏ giọng nói: “Mắt của em đặc biệt quyến rũ, anh thiệt sự không đủ can đảm nghĩ về sau đây con cái tất cả chúng ta cứng cáp tiếp tục thế này.”

Lục Nghi Ninh tựa nhập lòng anh, ngay lưng biếng đáp: “Sẽ khiến cho vô số cô nàng khom sống lưng.”

Dường như không thích thực hiện u tuyệt vọng, cặp đôi mắt của cậu nhóc càng quyến rũ rộng lớn.

Lâm Gia và Chu Hồi cho tới thăm hỏi chúng ta, tè Chu Tẫn ôm đồ vật đùa quay đầu sang một bên coi nhị người, khóe đôi mắt trời sinh đang được với nốt loài ruồi lệ, góc nhìn tương đương Lục Nghi Ninh cho tới bảy phần.

Dáng vẻ như 1 con cái yêu quái.

Lâm Gia cảm thán: “Nhóc này cứng cáp tiếp tục nguy cấp lắm trên đây.”

Lục Nghi Ninh kháng cằm kéo cô gái qua quýt, cười cợt tủm tỉm hỏi: “Cậu và anh Cả quyết định lúc nào với cùng một đứa?”

Chu Hồi với bệnh dịch si truyền, rất khó sinh được con cái. Sở nghiên cứu và phân tích ở Anh đang được dò la cơ hội hoàn toàn có thể tách DT, nghe trình bày tuần trước đó với đột đập.

Lâm Gia mím môi cười cợt cười: “Sao hả, mong muốn mang lại Chu Tẫn thêm 1 đứa em trai, nhằm nó với đối tượng người dùng bắt nạt à?”

Lục Nghi Ninh: “À ko, nó mong muốn một em gái.”

Lâm Gia chế nhạo, khẽ liếc coi người nam nhi đang được rỉ tai với Chu Hồi ngoài ban công, “Nếu mến, cậu sinh thêm 1 đứa với Chu Từ Lễ là được.”

Lục Nghi Ninh cúi đầu, tựa nhập ghế, “Anh ấy ko mang lại, hoảng hốt tớ nhức.”

Chị em chất lượng tốt ngồi cạnh rỉ tai, đương nhiên tiếp tục nói đến việc vài ba yếu tố.

Lâm Gia ngoặc ngoắc tay với Lục Nghi Ninh, đợi cô dựa lại ngay gần mới mẻ túng hiểm hỏi: “Tớ nghe trình bày phụ phái nữ sau khoản thời gian sinh dục vọng tiếp tục càng mạnh rộng lớn, với cần không?”

Lục Nghi Ninh sửng bức, tiếp sau đó ko thất sắc phanh miệng: “Giả ê.”

Vừa nãy Khi cô kề lai ngay gần, Lâm Gia đang được phát hiện ra dấu tích còn ghi lại bên trên cổ cô, thấy rõ rệt tuy nhiên ko trình bày mới mẻ là chúng ta chất lượng tốt. Lâm tè thư khoáng đạt mang lại cô lối tháo lui, “Được được, tớ tin cậy.”

Lục Nghi Ninh nghiến răng, gì tuy nhiên phụ phái nữ sau khoản thời gian sinh với dục vọng mạnh mẽ chứ.

Rõ ràng là nam nhi nhịn ngay gần chục mon mới mẻ như vậy.

Phòng khách hàng với trải thảm, bánh bao nhỏ lăn lộn lăn trườn bo bên trên ê, lăn lộn cho tới lân cận chân của Lục Nghi Ninh, cậu bé bỏng đựng dòng sản phẩm chân ngắn ngủi ngủn chuồn ddeeesn.

Giơ tay bắt váy Lục Nghi Ninh, tầm đôi mắt quan sát về phía Lâm Gia.

Lục Nghi Ninh ôm cậu bé bỏng lên: “Bánh bao với biết dì Lâm không?”

Tiểu Chu Tẫn gật gật đầu, cong môi nở nụ cười cợt, chỉ nhập năng lượng điện gọi nói: “Dì, rời khỏi.”

Phần rộng lớn thời hạn Lâm Gia và Chu Hồi đều ở Luân Đôn, Lục Nghi Ninh thông thường ôm bánh bao nhỏ gọi đoạn phim mang lại cô gái.

Ý của tè Chu Tẫn là, dòng sản phẩm dì bị nhốt nhập khuông vuông đang được thả rời khỏi.

Năm tứ tuổi tác, tính cơ hội của tè Chu Tẫn dần dần hiện nay rõ rệt. Cậu bé bỏng ko tâm tư yên tĩnh tĩnh như Chu Từ Lễ, tuy nhiên cũng ko mến thực hiện ồn ã như Lục Nghi Ninh. Giáo viên trong nhà trẻ em khen ngợi cậu nhóc ngoan ngoãn ngoãn yên tĩnh tĩnh, với điều vừa vặn cho tới ngôi nhà đang được nhảy cho tới nhảy tháo lui, với lượt giẫm cần đuôi Báo Bối, thực hiện nó đau tới nỗi xù lông lên.

Bánh bao nhỏ hoảng hoảng hốt té lên khu đất, phanh lớn hai con mắt tối đen sạm coi nó.

Đêm ê, nhập cơm trắng của Báo Bối nhận thêm một loài cá nhỏ bồi thông thường.

Nhà láng giềng cơ hội vách với cùng một cô bé bỏng nhỏ tuổi tác, bị u mang lại đem đồ vật như búp bê. Quan hệ thân thích Lục nghi hoặc Ninh và người u ê ngày càng thân thích thiết, thỉnh phảng phất rảnh rỗi nhị ngôi nhà tiếp tục ra bên ngoài đùa xuân.

Cô bé bỏng chạy lên sườn núi bị vấp váp đá té trượt, đau tới nỗi rơi lệ, tè Chu Tẫn đứng một phía thủ công luýnh quýnh, ở đầu cuối hái một nhành hoa đem mang lại cô bé bỏng.

“Em, chớ khóc.”

Cô bé bỏng chớp đôi mắt vài ba dòng sản phẩm, bị giọng điệu cứng ngắc của nhóc thực hiện hoảng hốt khóc to hơn nữa.

Tiểu thiếu hụt gia Chu Tẫn, trải qua quýt lượt trước tiên nhập cuộc sống — Không gạ được phụ nữ.

Vì thế, Chu Tẫn lặng lẽ hạ quyết tâm, sau đây cần trở nên một người nam nhi ko nhằm phụ phái nữ khóc.Ngày sinh nhật Lục chống Nguyên, Chu Tẫn mong muốn tặng ông nước ngoài một phần quà, ngay tắp lự lấy không còn chi phí tiết kiệm chi phí của tớ rời khỏi, phân phát hiện nay mặt đáy bình với cùng một tờ giấy tờ. Đó là chi phí mừng tuổi tác năm vừa qua phụ vương mang lại.

Một tờ giấy tờ, cậu nhóc nhíu ngươi, thiệt mong muốn tấn công phụ vương kinh, chỉ cho 1 tờ giấy tờ thôi à!

Lục Nghi Ninh gọt táo, “Bánh bao mong muốn ăn táo không?”

“Mẹ ơi, con cái mong muốn mua sắm vàng mang lại ông nước ngoài.” Tiểu Chu Tẫn ngồi lân cận cô, “Nhưng tuy nhiên, con cái chỉ mất nhiêu trên đây chi phí.”

Lục Nghi Ninh liếc coi, tầm đôi mắt tạm dừng, qua không ít năm như thế, cơ hội tặng vàng của Chu Từ Lễ vẫn bất biến.

Cô ghi nhớ rõ rệt tấm chi phiếu năm ê vẫn tồn tại giấy tờ mặt đáy vỏ hộp make up cua rcoo.

Lục Nghi Ninh: “Con mong muốn mua sắm mang lại ông nước ngoài đồ vật gi, u hoàn toàn có thể mua sắm chung con cái.”

Chu Tẫn chớp đôi mắt, “Rượu. Dáng vẻ ông nước ngoài húp rượu, đặc biệt đáng yêu và dễ thương.”

Lục Nghi Ninh sửng bức, bánh bao nhỏ ngôi nhà cô để ý thiệt cẩn trọng, trong cả sở trường của ông nước ngoài cũng hoàn toàn có thể ghi nhớ kỹ.

Vì thế, Lục Nghi Ninh vừa lòng lòng hiếu thuận của đàn ông, đem cậu nhóc cho tới một xưởng rượu cá nhân, bịa đặt nhị bình rượu mang lại Lục chống Nguyên.

Chu Từ Lễ ko mến đàn ông giành Lục Nghi Ninh trước mặt mày bản thân, từng tối đợi Chu Tẫn ngủ xong xuôi, anh mới mẻ hoàn toàn có thể ôm người nhập lòng, bịa đặt cằm lên hõm vai của cô ý, lực tay chặt thêm thắt một chút ít.

Lục Nghi Ninh hờn dỗi: “Anh làm những gì ê, ko cần ngày hôm trước mới…”

Câu tiếp đến ko trình bày xong xuôi, mặt mày cô với tương đối rét, nhằm người nọ tự động hiểu.

Chu Từ Lễ mỉm cười cợt thơm mồm cô: “Chỉ mong muốn ôm em một chiếc thôi.”

Lục Nghi Ninh nửa tin cậy nửa ngờ, dần dần buông lỏng cảnh giác, giơ tay ôm eo anh cọ cọ, “Ông xã, tất cả chúng ta ra bên ngoài tận hưởng tuần tuần trăng mật chuồn.”

Chu Từ Lễ không tồn tại chủ ý, “Đuổi Chu Tẫn về ngôi nhà cũ, nhị tất cả chúng ta ra bên ngoài.”

“…” Lục Nghi Ninh bắt lấy cằm anh, “Con trai lại chọc anh gì rồi, một ngôi nhà phụ vương người tất cả chúng ta ra bên ngoài ko được à?”

Chu Từ Lễ thản nhiên ngửng đầu, “Đưa bám theo nó thì gọi là du ngoạn mái ấm gia đình.”

Lục Nghi Ninh trang nghiêm tiếp lời: “Hơn nữa chắc chắn nó sẽ bị đòi hỏi ngủ công cộng chóng với anh.”

Chu Từ Lễ hừ nhẹ nhàng, xoay người tắt đèn.

Lục Nghi Ninh nghĩ về nghĩ về, nâng tay chuồn nhập vào áo ngủ của anh ấy, nằm bên cạnh tai mượt giọng nói: “Mấy ngày này em bồi thông thường mang lại anh, tiếp sau đó tất cả chúng ta đem bánh bao bám theo được không?”

Chu Từ Lễ ko động che, bắt lấy tay cô, “Ngủ.”

Lục Nghi Ninh gan liền rộng lớn, thẳng xoay người ngồi bên trên sống lưng anh, “Ông xã anh tốt nhất có thể, anh đồng ý chuồn.”

Chu Từ Lễ buông lỏng, “Bồi thông thường thế nào?”

Nghe thấy anh đồng ý, Lục Nghi Ninh vội vã vàng nói: “Tùy anh, em Chịu không còn.”

Hồ ly nở nụ cười cợt Khi triển khai được ý đồ vật, xốc chăn lên bao bọc lấy cô nàng bên trên người.

Đêm lâu năm dằng dẵng, ánh trăng sáng sủa tỏ chiếu xuống khu đất.

Khi ý tình đậm đặc thì cũng chính là khi cửa ngõ bị gõ.

Chu Từ Lễ nhíu ngươi, thương hiệu đang được lên thừng đùng một phát phanh lại, gân xanh rờn bên trên trán anh nổi lên. Cô gái bên dưới thân thích híp đôi mắt lại tâm lý, vai nửa lộ, dục vọng nhập đôi mắt cũng bặt tăm.

Tiếp ê, bên phía ngoài cửa ngõ truyền cho tới tiếng nói mềm mại và mượt mà của Chu Tẫn.

“Me ơi, con cái mong muốn ngủ công cộng với u.”

Chu Từ Lễ trầm dìm một lúc, đem ăn mặc quần áo nhập mang lại Lục Nghi Ninh, tiếp sau đó tự động bản thân xuống chóng chuồn Open.

Bánh bao nhỏ còn chưa kịp nhập chống đã biết thành phụ vương bao bọc lấy, “Ba, con cái mong muốn ngủ công cộng với nhị người.”

Chu Từ Lễ ôm cậu nhóc nhập buồng ngủ cuối hiên nhà, “Con là phái nam tử hán, ko thể cứ ngủ công cộng với ba mẹ được.”

Chu Tẫn bị bỏ trên chóng, ngửng đầu khó khăn hiểu hỏi: “Ba tức giận dỗi ạ?”

Chu Từ Lễ: “?”

“Bởi vì thế con cái luôn luôn cướp lấy u.” Bánh bao nhỏ trang nghiêm trình bày, “Trong sách trình bày, ba mẹ mới mẻ là người thân trong gia đình thiết nhất, con cháu ko cần.”

Chu Từ Lễ cực chẳng đã ngồi xổm xuống coi cậu nhóc: “Người một ngôi nhà tất cả chúng ta là thân thích thiết nhất.”

Xem thêm: có chút ngoài ý muốn tôi sinh con cho tổng tài lạnh lùng

Chu Tẫn dòng sản phẩm hiểu dòng sản phẩm ko, cậu chất vấn lại: “Vậy vì sao phụ vương ko mang lại con cái ngủ công cộng với phụ vương mẹ?”

Rơi nhập vòng tuần trả bị tiêu diệt.

Vòng trước tiên Chu tiên sinh tranh giành giành tình thương với đàn ông, thất bại.