có giọt mưa xuân sà vào lòng sông

  • CÓ GIỌT MƯA XUÂN SÀ VÀO LÒNG SÔNG
    Tác giả: Giang Thiên Tuyết Ý
    Thể loại: Dân quốc, thương ngôi trường, cẩu huyết, báo thù địch, ngược luyến, SE
    Độ dài: 2 quyển – tổng 22 chương dài
    Tình trạng: Hoàn cv - đang được edit 16/22.
    Cuối thời mái ấm Thanh, Châu Giang.
    Thời thế đứng trước ngưỡng thay đổi, người Tây Dương tràn vô Trung Quốc, vòng tròn trĩnh quan lại lại quý tộc giờ phía trên được thêm vị thế của thương nhân. Thương nhân đem chi phí, đem người Tây đứng sau hậu thuẫn; quan lại lại còn lưu giữ một ít quyền, còn lấy được lòng dân. Hai mặt mũi hiểu thời điểm hiện tại cần phụ thuộc vào nhau nhưng mà sinh sống.
    Vinh đái thư Vinh Mẫn Huyên là thiên kim của Tổng đốc Châu Giang, xinh đẹp mắt động lòng người, tri thư thục đức, một người đàn bà như hoa vô gương trăng bên dưới nước tránh việc nhiễm vết mờ do bụi trần, nhưng mà nên mãi được sinh sống vô nhung lụa cưng chiều nằm trong bình yên ổn niềm hạnh phúc.
    Nhưng vô thời đại và vòng mối liên hệ rối ren ấy, Vinh đái thư chỉ là 1 trong vật quyết tử.
    Cuộc đời Vinh Mẫn Huyên đem phụ vương người nam nhi.
    Cô được gả cho tới Phan Thịnh Đường, thương nhân mới mẻ nổi của vùng Lâm Giang. Cô đem yêu thương Phan Thịnh Đường ko, cô không hề quấn hung du ong xa vời ket hon di lưu giữ được nữa. Ông tao từng si ham cô, yêu thương chiều cô như báu vật, rồi lại lồng lộn ghen ghét tuông vì như thế vị thế thấp kém cỏi của tớ.
    Ông tao say đắm vì như thế chi phí tài, tương tự như đem chi phí là rất có thể mang trong mình 1 địa điểm không giống, quyền quý rộng lớn, uy lực rộng lớn. Ông tao vẫn cắm răng dưng tặng cô cho tới Trịnh Đình Quan – tổng giám mạnh mẽ Lâm Giang thời bấy giờ nhằm đối lấy gia tài và vị thế.
    Người tao bảo rằng Trịnh Đình Quan và Vinh đái thư từng đặc biệt yêu thương nhau, đơn thuần không hiểu biết nhiều sao lại ko cưới được. Phan Thịnh Đường điên loạn vì như thế điều này, nên trao cô cho tới tay tình địch còn như 1 sự sỉ nhục. Trong lòng ông tao, yêu thương quấn lấy hận, nhưng mà lựa lựa chọn hận thù địch có lẽ rằng luôn luôn dễ dàng rộng lớn nâng niu.
    Vinh đái thư đem nam nhi, vị thế vô mái ấm lại thiệt kém cỏi mọn, vì như thế người nào cũng hiểu được ông xã ko cần thiết cô nữa. Đại phu nhân của Phan gia, giờ phía trên cần khẩn cầu vị cai quản gia Hà Sĩ Văn nhằm bản thân và người con được sẻ phân chia chút đảm bảo an toàn bảo vệ. Hà cai quản gia si ham vẻ đẹp của cô ý đái thư ấy vẫn lâu, ông tao tự do thoải mái nhận lấy tấm thân ái của người mẫu, cũng đều có chút động lòng ham muốn bảo vệ đứa nhỏ xíu của cô ý như chủ yếu nam nhi bản thân.
    Đứa nhỏ xíu trai thương hiệu là Phan Cảnh Sâm, đại thiếu thốn gia của Phan gia, lại cần trải qua loa cuộc sống thường ngày cực khổ sở hơn hết một thương hiệu ăn xin thấp kém cỏi nhất. Cả gia tộc coi khinh thường, bị vứt rơi bị giày đạp, tận đôi mắt thấy u bị thân phụ cung cấp cút rồi sỉ nhục, nom u vô vọng cung cấp thân ái cho tới Hà Sĩ Văn, u bị tiêu diệt vẫn vài ba ngày nhưng mà ko một ai cho tới khâm liệm… Chỉ cho tới Khi tận mắt chứng kiến thân phụ ruột bị tiêu diệt trước đôi mắt bản thân, cậu nhỏ xíu mới mẻ hiểu rằng rằng:
    “Con ko cần nam nhi của Phan Thịnh Đường, con cái bọn họ Trịnh, con cái thương hiệu là Trịnh Ngân Xuyên.”
    ***
    Năm 1923, Hán Khẩu.
    Cửa rộng lớn mái ấm bọn họ Phan vốn liếng chỉ mất Phan Thịnh Đường và đại thiếu thốn gia Phan Cảnh Sâm, giờ phía trên đón thêm thắt phụ vương người mới: người phu nhân tiếp ông tao nuôi kể từ trước lúc phu nhân cả thất lạc, nam nhi loại nhị Phan Cảnh Huyên, đàn bà út ít Phan Cảnh Ninh.
    Tiểu thư Phan Cảnh Ninh là đàn bà út ít vô mái ấm, xinh như búp bê Tây dương, tăng trưởng thân ái vô vàn cưng chiều chiều sủng ái của thân phụ u và nhị anh trai, nhất là anh cả Cảnh Sâm.
    Cuộc đời Phan Cảnh Ninh đem phụ vương người nam nhi.
    Anh cả Phan Cảnh Sâm, cho dù là bằng hữu không giống u tuy nhiên anh cưng nựng cô cho tới vô pháp vô thiên. Cô ko quí ăn vỏ bánh mỳ, anh xé vỏ chấm từng miếng ruột bánh mềm mịn vô chén sữa. Cô nũng nịu, hoặc dỗi, hoặc khóc, anh rất có thể hái sao bên trên trời xuống dỗ dành cô. Sợi dây chuyền sản xuất là kỷ vật độc nhất của những người u vẫn thất lạc, anh đã và đang trao vô tay cô vì như thế ham muốn cô được sung sướng. Phan Cảnh Sâm bảo rằng, nếu như cô ham muốn, thì cho tới tim phổi anh cũng rất có thể móc rời khỏi fake được cho tới cô.
    Thanh mai trúc mã Mạnh Tử Chiêu, thiếu thốn gia trong phòng bọn họ Mạnh chiếm hữu team tàu biển khơi.
    Phan Cảnh Ninh ghét bỏ Mạnh Tử Chiêu vô nằm trong, cậu ấy luôn luôn chọc đập phá trêu chòng ghẹo thực hiện cô khóc đỏ lòe cả đôi mắt. Cậu ấy hoặc chê cô xấu xí xí, khóc thét, thực hiện cô chỉ ham muốn tăng trưởng thiệt nhanh chóng, trở thành thiệt xinh đẹp mắt nhằm cậu ấy cần cọ đôi mắt nom nhưng mà ăn năn hận. Cậu ấy tặng cô tứ chú vịt con cái ngu ngốc, lại cút du học tập tận bao nhiêu năm nhưng mà về sau ko thèm gửi thư cho tới cô nữa.
    Rồi Phan Cảnh Ninh cũng tăng trưởng, xinh đẹp mắt cho tới ko thể tách đôi mắt. Mé cô lại sở hữu thêm 1 Từ Đức Anh si ham theo gót xua. Phan Cảnh Ninh biết bản thân thực hiện vậy thiệt tương tự một đứa đàn bà chẳng rời khỏi gì, tuy nhiên cô cần thiết Từ Đức Anh ở
    bên, ve vãn, tỏ tình, nhằm cậu ấy nhìn thấy nguy hại và giãi tỏ nhanh chóng lên một chút…
    Phan Cảnh Ninh yêu thương cậu ấy kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, nhưng mà kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, cậu ấy cũng vẫn luôn luôn yêu thương cô.
    “Cả đời này con cái chỉ ham muốn cưới Mạnh Tử Chiêu.”
    Không chỉ Từ Đức Anh đau nhức tưởng ngàng, nhưng mà trong cả anh Cảnh Sâm – người anh trai luôn luôn nâng niu mến thương cô cho tới thế - cũng nở nụ cười cợt lại xen lẫn lộn nỗi bi tráng vô vàn. Phan Cảnh Ninh không hiểu biết nhiều, cô duy nhất lòng một dạ ham muốn được ở mặt mũi người cô yêu thương, cơ vốn liếng đâu cần chuyện thương thiên kiêng dè lý gì nhỉ.
    Nhưng yêu thương là gì chứ? Lòng người vốn liếng chẳng cần loại phong thanh dễ dàng thay cho thay đổi nhất bên trên cõi đời này hoặc sao? Từ Đức Anh nhân từ lành lặn cho tới kém cỏi mọn vì vậy, lại dám thực hiện rời khỏi hành vi ráng thú làm mất đi danh tiết của cô ý. Mạnh Tử Chiêu yêu thương cô say đắm cho tới vì vậy, chẳng cần cũng dứt tình tảo sườn lưng vứt rơi cô cơ sao. Phan Cảnh Sâm nâng niu em gái như vậy, cũng lại trách cứ mắng cô thất thân ái, rồi gả cô vào trong nhà bọn họ Từ nhằm yêu sách bồi thông thường bên trên mặt mũi sale còn gì.
    Phan Cảnh Ninh, đái thư lá ngọc cành vàng trước đó chưa từng biết đau buồn sầu cực khổ trong phòng bọn họ Phan ở Hán Khẩu, giờ vẫn hiểu, thiên lối và địa ngục, vốn liếng chẳng xa nhau chừng vượt lên trước xa vời.
    Mà ngăn thân ái bọn chúng, đơn thuần vài ba cõi lòng người thâm thúy thẳm không thể đoán trước.
    Phan Cảnh Ninh kết duyên với Từ Đức Anh rồi lại ly thơm. Mạnh Tử Chiêu vùi nguồn vào việc làm quản lý và điều hành gia nghiệp, từ là một thiếu thốn gia lãng nhân trở nên người gánh bên trên vai trách cứ nhiệm áp lực. Phan Cảnh Sâm vượt qua trở nên anh hùng số 1 của giới kinh thương Hán Khẩu, tóm gọn quyền lực tối cao, trả thù địch người thân phụ vốn liếng ko cần là thân phụ, vì như thế thiệt rời khỏi anh là Trịnh Ngân Xuyên.
    Phan Cảnh Ninh không hiểu biết nhiều, anh cả của cô ý, cho dù thương hiệu anh đem là gì cút nữa, thì cô so với anh cũng mãi mãi là anh trai em gái. Anh lại bức bách cô, ép buộc cô, buộc cô cần kết duyên với anh, nhằm rồi hóa rời khỏi anh mới mẻ đó là người cướp đoạt niềm hạnh phúc cả đời này của cô…
    Phan Cảnh Ninh từng tuyên phụ vương “Cả đời này con cái chỉ ham muốn cưới Mạnh Tử Chiêu”. Đáng cười cợt thay cho, cô cưới nhị đợt, nhị người nam nhi, lại chẳng đem người nào là là cậu ấy.
    Mạnh Tử Chiêu vẫn rời khỏi cút rồi. Phan Cảnh Ninh cũng không hề là nường dâu đặc biệt phẩm nữa. Trịnh Ngân Xuyên gần giống thất lạc Một trong những chuyến tàu xen kẽ. Rốt cuộc tình thương yêu cho tới thiên ngôi trường địa cửu mà người ta luôn luôn ảo vọng là gì chứ? Chẳng cần đơn thuần vài ba giọt mưa nhỏ nhỏ xíu, bịa đặt mặt mũi thời đại lếu loàn giống như các dòng sông nhiều năm chảy qua loa ko quay về này, mưa rớt vào lòng sông, chảy về biển khơi rộng lớn chẳng vĩ đại mênh đem, nhưng mà chỉ là 1 trong nỗi thê lương lậu vĩnh viễn không tồn tại trạm dừng.
    “Thuyền rộng lớn muôn vạn bạc
    Đại dương thâm thúy ngút ngàn
    Nhặt cỏ thơm nức về trễ
    Mưa xuân chìm lòng sông.”