có chút ngoài ý muốn tôi sinh con cho tổng tài lạnh lùng

Trưa, Giang Ý Mạn bê một đụn đồ vật cho tới khám đa khoa thăm hỏi Thẩm Giai Nghị, bề ngoài là thăm hỏi động viên người bị dịch, tuy nhiên thiệt hóa học là mong muốn lắc tóc anh tớ, ha ha ha! Giang Ý Mạn fake diện mạo tráng lệ và trang nghiêm một chút ít.

Cô cẩn trọng gõ cửa ngõ, tuy nhiên không tồn tại người đi ra há, vậy nên cô nhẹ dịu đẩy đi ra luôn luôn, trị hiện nay chỉ mất 1 mình Thẩm Giai Nghị đang được ngủ bên trên nệm, cũng không tồn tại người hộ vệ coi coi, Giang Vũ Phỉ lên đường đâu rồi? Làm bà xã nhưng mà vì vậy hả? Chồng đang được vô khám đa khoa, cô tớ lại ko ở mặt mày cạnh?

Bạn đang xem: có chút ngoài ý muốn tôi sinh con cho tổng tài lạnh lùng

Nhưng cũng chất lượng, không tồn tại ai, Giang Ý Mạn tiếp tục dễ dàng và đơn giản trộm tóc rộng lớn, cô bưng một mớ trái cây, dung dịch thang lên đường vô, cẩn trọng đặt tại đầu nệm, coi sắc mặt mày của Thẩm Giai Nghị vô cùng tiều tuỵ.

Giang Ý Mạn vén chăn bông lên, chỗ bị thương bên trên ngực Thẩm Giai Nghị đang được băng bó, chỉ việc coi thôi vẫn thấy nhức lòng rồi, người con trai này vô cùng rắn rỏi, ko hoảng hốt chết!

Nhưng nhưng mà.

Giang Ý Mạn vẫn nên nhổ trộm tóc thôi, Thẩm Giai Nghị, thiệt van lỗi, mang đến tôi van vài ba sợi tóc nhé.

Giang Ý Mạn vươn tay cầm lấy tóc Thẩm Giai Nghị, mong muốn kéo vài ba sợi nhưng mà kéo ko đi ra, nên sử dụng lực càng ngày càng mạnh. Không biết sử dụng lực quá rộng với thực hiện anh tớ tỉnh lại không? Quên lên đường, nên nhanh chóng, nên đúng đắn, Giang Ý Mạn lấy một không nhiều tóc rồi thẳng kéo mạnh.

Đúng rồi nên thế chứ.

Giang Ý Mạn vui vẻ mừng ranh xiết, sẵn sàng fake tay về.

Bất bất thình lình, Thẩm Giai Nghị há vĩ đại nhị đôi mắt, theo đuổi phiên bản năng cầm lấy cổ tay Giang Ý Mạn, kéo xuống nệm, tiếp sau đó quay người đè cô xuống.

Những hành vi này đều vì thế thói thân quen.

Bởi vì như thế anh với thật nhiều quân địch, không hề ít người mong muốn thịt anh tớ, Thẩm Giai Nghị vẫn bao nhiêu lượt suýt bị thịt, toàn là kẻ từng thân thích cận với anh, vậy nên về sau anh luôn luôn ngừa, trong cả khi ngủ cũng nửa tỉnh nửa đắm đuối. Anh cầm được không còn tình hình xung xung quanh, trong cả việc người phụ nữ giới này đang được lắc tóc anh.

Cô ấy mong muốn tóc của anh ý nhằm thực hiện gì?

"A!" Giang Ý Mạn gào lên: "Thẩm Giai Nghị, anh điên rồi à? Tôi là Giang Ý Mạn, Giang Ý Mạn đây! Buông đi ra."

Giang Ý Mạn?

À, người vẫn quăng quật lại anh rồi 1 mình chạy bay thân thích phía trên nhưng mà.

Thẩm Giai Nghị thả cô đi ra, sắc mặt mày ko chất lượng lắm.

Giang Ý Mạn kể từ bên trên nệm vực dậy, xoay xoay cổ tay nhỏ nhỏ nhắn.

"Đau thiệt đấy, Thẩm Giai Nghị, anh bị dịch à? Tôi mua sắm nhiều đồ vật vì vậy cho tới thăm hỏi anh, vậy nhưng mà anh còn suýt thì ám toán tôi." Giang Ý Mạn thở than.

Thăm anh?

Thẩm Giai Nghị liếc coi trái cây bên trên đầu nệm, cùng theo với đụn dung dịch vấp ngã, bao nhiêu loại này, anh cũng ko nhớ dùng cho tới.

“Vừa rồi cô lắc tóc tôi thực hiện gì?” Thẩm Giai Nghị giá buốt lùng chất vấn.

Chết tiệt, anh tớ nhạy cảm vậy sao?

"Đâu với đâu, là tôi thấy anh tóc tai rối bù, ngay lập tức giúp  anh chỉnh lại chút, ko cảm ơn thì thôi, lại còn bảo tôi lắc tóc anh, van lỗi lên đường, vì sao tôi nên thực hiện như vậy? Tôi mong muốn tóc anh thực hiện gì? Tôi ko nên bao nhiêu người thay đổi thái đâu nha.” Giang Ý Mạn phát biểu.

Lúc nãy khi bị Thẩm Giai Nghị đè lên trên nệm, cô vẫn lặng lẽ cất giấu tóc lên đường rồi.

Giờ cô một vừa hai phải lý giải, một vừa hai phải doãi tay đi ra minh chứng bản thân không có tội, mặc dù trong tâm địa Thẩm Giai Nghị với nghi vấn thì cũng ko làm những gì được.

Giang Ý Mạn nhanh gọn lẹ dịch chuyển cho tới một băng ghế nhỏ.

“Vết thương của anh ý khá rộng lớn một chút nào chưa?” Giang Ý Mạn chất vấn.

Cô tớ còn biết trông nom người không giống cơ à?

“Không bị tiêu diệt được.” Thẩm Giai Nghị giá buốt nhạt nhẽo phát biểu.

Hả, sao mặt mày lại khó khăn ưa thế kia? Cô giắt nợ anh tớ hoặc gì?

“Nhìn anh tề, chất lượng xấu xí gì tất cả chúng ta cũng từng bên nhau băng qua thiến nàn, anh ko khách hàng khí với tôi một chút ít được à?” Giang Ý Mạn phát biểu.

Cùng nhau băng qua thiến nạn? Thẩm Giai Nghị thậm chí còn còn không thích nhắc cho tới.

Ban đầu anh nhận định rằng Giang Ý Mạn là kẻ chẳng chất lượng lành lặn gì, tuy nhiên ngày tê liệt phía trên sảnh thượng, Giang Ý Mạn lại vì như thế chung anh nhưng mà nguyện ý quỳ xuống, khi đấy Thẩm Giai Nghị cảm nhận thấy cô tương đối tốt, đến mức độ anh liều mạng bị tiêu diệt muốn làm đảm bảo Giang Ý Mạn. Ngay câu trước tiên khi tỉnh lại vô khám đa khoa cũng chính là chất vấn coi Giang Ý Mạn với xẩy ra chuyện gì ko.

Vậy nhưng mà cô tớ thì chất lượng rồi, lâm trận ngay lập tức quăng quật chạy 1 mình, chẳng ai nhanh chóng vày cô tớ đâu.

"Thật sao? Thì đi ra ngày tê liệt cô vẫn cứu vớt tôi à?" Thẩm Giai Nghị hỏi: "Một cô nàng yếu hèn ớt như cô, làm thế nào ứng phó được Vũ Phàm vậy?"

Làm thế nào là nhằm cứu vớt anh ta?

Nếu Giang Ý Mạn thổ lộ, hoảng hốt rằng Thẩm Giai Nghị tiếp tục hoảng hốt bị tiêu diệt khiếp.

Nhưng cô ko thể thổ lộ thân thích phận của tớ, tối thiểu cũng nên lưu giữ kín cho tới khi cô lấy lại được Đóa Đóa và Hiên Hiên vẫn.

"Do dự sao? Không biết lý giải vụ cô chạy bay thân thích 1 mình hả?" Thẩm Giai Nghị phát biểu mai mỉa.

Sự vì thế dự của Giang Ý Mạn vẫn minh chứng những gì Giang Vũ Phỉ phát biểu là chính, Giang Ý Mạn vẫn quăng quật chạy trước, không chỉ có thế còn văn bản gì tê liệt với Vũ Phàm, còn nếu không, anh tớ làm thế nào rất có thể nhằm cô lên đường dễ dàng và đơn giản như vậy?

"Ai phát biểu tôi quăng quật chạy trước? Tôi, Giang Ý Mạn, được xem là loại người vì vậy sao? Tôi..." Giang Ý Mạn gấp rút.

Cô ko chạy, mặc dù thế nào là cô cũng đâu với tách ngoài Thẩm Giai Nghị! Tại sao anh tớ lại nghĩ về vì vậy được chứ? tụi chúng ta vẫn trải qua loa tử sinh bên nhau, vậy mà còn phải ko tin yêu tưởng nổi nhau sao?

“Cô thực hiện sao?” Thẩm Giai Nghị lại chất vấn.

"Tôi... tôi... tôi cũng trở nên ngất mà! Tôi phát hiện ra người anh toàn là huyết, nên cũng hoảng hốt vượt lên trước nhưng mà ngất lên đường, khi tỉnh lại vẫn thấy bản thân đang được trong nhà, làm thế nào tôi biết với chuyện gì xảy ra? Nhưng tôi chắc chắn không tồn tại chạy trốn 1 mình đâu nha, tôi, Giang Ý Mạn, là một trong người vô cùng với uy tín, anh chớ khinh thường tôi vì vậy, nghe ko hả?” Giang Ý Mạn tức dỗi, anh tớ dám nghĩ về cô như vậy.

Vậy là cô ấy cũng trở nên ngất, ko nên chạy trước sao? Thế vì sao Vũ Phỉ lại phát biểu như vậy? Chẳng lẽ khi cho tới điểm, Giang Ý Mạn được fake về trước nên Vũ Phỉ ko nhằm ý sao? Nhưng mặc dù sao thì tối thiểu cô cũng ko quăng quật anh chạy trước, Thẩm Giai Nghị cảm nhận thấy tự do rộng lớn chút.

“Đây cũng coi như thể chạy trước rồi.” Hắn giá buốt lùng phát biểu.

"Thẩm Giai Nghị, anh..." Giang Ý Mạn chuẩn bị trị điên lên với anh ta: "Bỏ lên đường, tôi cũng ngay lưng cãi với anh, loại loại khó khăn ưa."

Dù sao cũng lấy được tóc rồi, vậy thì về phía trên nha!

Xem thêm: ngạn thiếu truy thê

“Dì, sao dì lại ở phía trên ạ?” Giọng phát biểu của Hiên Hiên.

Nó lao qua loa cửa ngõ, thẳng nhào vô lòng của Giang Ý Mạn.

“Con tan học tập rồi à?” Giang Ý Mạn chất vấn.

Cô nhằm ý người đón Hiên Hiên là một trong người hầu, ko nên Giang Vũ Phỉ.

“Chiều ni vườn trẻ không tồn tại tiết nên con cái được về sớm, ko ngờ lại bắt gặp dì ở phía trên, dì ơi, Hiên Hiên vô cùng ghi nhớ dì lắm!” Hiên Hiên bao phủ lấy Giang Ý Mạn.

“Dì cũng ghi nhớ con cái, đi dạo này Hiên Hiên với ngoan ngoãn không?” Giang Ý Mạn ôm Hiên Hiên, thiệt sự không thích buông đi ra.

“Mỗi ngày con cái thường rất nghe điều.” Hiên Hiên phát biểu.

“Hiên Hiên, con cái ăn cơm trắng chưa?” Giang Ý Mạn cười cợt chất vấn, đúng khi cô đang được cần thiết bắt gặp Hiên Hiên nhằm lấy hình mẫu xét nghiệm.

“Còn ko, con cái ghé thăm thăm hỏi tía tía, tiếp sau đó tiếp tục về ngôi nhà ăn cơm trắng.” Hiên Hiên thiệt với hiếu.

Mới vài ba tuổi tác, cậu vẫn biết quan hoài cho tới tía, về sau khi tăng trưởng, chắc chắn tiếp tục là một trong người con trai với trách móc nhiệm.

"Đi, dì mời mọc con cái một giở cơm trắng thịnh biên soạn." Giang Ý Mạn phát biểu.

Hiên Hiên quan trọng đặc biệt mong muốn lên đường, tuy nhiên cũng không đủ can đảm tự động bản thân đưa ra quyết định, quan sát về phía Thẩm Giai Nghị, mong muốn nghe ý của tía tía.

Giang Ý Mạn ko vui vẻ, cô fake nam nhi bản thân lên đường ăn nhưng mà cũng cần được chất vấn chủ kiến của kẻ không giống.

“Đi, lên đường ăn với dì.”

"Nhưng tía tía..." Hiên Hiên coi lại Thẩm Giai Nghị.

Ba không nói đồng ý, Hiên Hiên cũng không đủ can đảm lên đường, kể từ nhỏ nó vẫn hoảng hốt Thẩm Giai Nghị, anh thông thường với đòi hỏi hà khắc rộng lớn so với Hiên Hiên, cũng chính vì nó là nam nhi, tương lai tiếp tục thừa kế gia sản của mái ấm gia đình.

“Kệ tía con cái lên đường.” Giang Ý Mạn thẳng fake Hiên Hiên tách lên đường.

"..."

Thẩm Giai Nghị vô cùng buồn phiền, lại oan ức, anh cũng đâu với phát biểu Hiên Hiên ko được lên đường đâu?

“Hiên Hiên mong muốn ăn gì?” Giang Ý Mạn kéo Hiên Hiên lên đường trực tiếp thoát khỏi khám đa khoa.

Không khí phía bên ngoài thiệt chất lượng.

“Con nên ăn những gì cũng khá được ạ.” Hiên Hiên ko nên người kén chọn lựa chọn.

Giang Ý Mạn coi xung xung quanh, ngay gần khám đa khoa cũng đều có quán ăn, tuy nhiên đều là những quán tấp nập xe pháo tương hỗ, lúc này là giờ ăn trưa nên vẫn chật kín người.

“Buffet, được không?” Giang Ý Mạn chất vấn Hiên Hiên.

"Vâng ạ."

"Đi thôi nào là." Cô di động nam nhi, cả nhị cầm tay nhau trải qua những loại người tấp nập.

“Dì ơi, con cái rất có thể chất vấn dì một câu được không?” Hiên Hiên chất vấn.

“Đương nhiên rồi.” Giang Ý Mạn coi Hiên Hiên, cười cợt phát biểu.

"Dì dường như vô cùng quí con trẻ con cái. Tại sao dì ko lấy ông chồng rồi sinh em nhỏ nhắn ạ?" Hiên Hiên tò mò mẫm coi Giang Ý Mạn.

Sinh em bé?

Giang Ý Mạn quí con trẻ con cái, tuy nhiên cô ấy chỉ quí con cái của tớ, chứ không cần nên của người nào cũng quí, lấy ông chồng sao? Câu chất vấn này khiến cho Giang Ý Mạn khó khăn vấn đáp.

“Dì sẽ không còn kết duyên.” Giang Ý Mạn cười cợt cứng đờ.

Giờ cô phát biểu mang đến Hiên Hiên biết nó đó là con cái ruột của cô ý, Hiên Hiên với tin yêu không?

“Không kết duyên là sao?” Hiên Hiên không hiểu biết nhiều.

“Không kết duyên tức là sinh sống đơn thân cả đời, sinh sống 1 mình, ko lấy ông chồng, ko sinh con”, Giang Ý Mạn lý giải.

“Ồ, vậy về sau dì tiếp tục ở 1 mình ạ?” Hiên Hiên coi dì, chất vấn.

Nó đùng một phát cảm nhận thấy người dì này của tớ thiệt xứng đáng thương, cả đời chỉ mất 1 mình, dì ấy ko cảm nhận thấy đơn độc sao?

“Đúng vậy!” Giang Ý Mạn cười cợt nhạt nhẽo, cô kéo Hiên Hiên lên đường vô quán ăn.

"Không sao đâu, nếu như rất thực sự cả đời này dì ko kết duyên, vậy khi Hiên Hiên tăng trưởng, về sau con cái tiếp tục nuôi dì, dì cứ coi con cái là nam nhi của tớ lên đường.” Hiên Hiên phát biểu với Giang Ý Mạn, vẻ mặt mày vô cùng tráng lệ và trang nghiêm.

Câu phát biểu này thiệt cảm động và rét mướt lòng.

"Thật không? Vậy về sau dì nên cư xử với Hiên Hiên thiệt tốt! Để khi về già nua con cái còn nên nuôi dì." Giang Ý Mạn cười cợt cực khổ.

“Còn Đóa Đóa nữa, em ấy tiếp tục nuôi dì nằm trong con cái, dì sẽ không còn đơn độc nữa!” Hiên Hiên siêu êm ấm.

Sau khi ăn trưa kết thúc, Giang Ý Mạn fake Hiên Hiên về khám đa khoa, rồi thẳng tài xế về Tập đoàn TM.

“Đây là tóc của Thẩm Giai Nghị và Hiên Hiên. Đi đánh giá mối quan hệ phụ thân con cái của chúng ta lên đường, lượt này chớ nhằm xẩy ra sơ sót gì.” Giang Ý Mạn phát biểu.

“Vâng.” Từ Phong nhận lấy.

Xem thêm: lên giường với bạn trai của khuê mật

"Chờ vẫn, chớ vô khám đa khoa nữa, dò la bao nhiêu chống ngục thất cá nhân đi! Tìm điểm với lừng danh, đáng tin tưởng vô." Giang Ý Mạn phát biểu.

Lần này chắc chắn nên cất giấu kín một chút ít, cho tới khám đa khoa TW lại thấy ko đáng tin cậy, Giang Ý Mạn luôn luôn cảm xúc với người đang được coi cô chằm chằm, còn nếu không vụ việc lượt trước vẫn không xẩy ra thất thoát.

“Được.” Từ Phong đáp.