chí tôn chiến thần trở về

Cuối thu.

Lá cây thô vàng rơi rụng xuống một bẫy vai to lớn.

Bạn đang xem: chí tôn chiến thần trở về

Giang Sách đứng bên dưới tàng cây, quan sát về phía Văn chống Khoa học tập technology Tẩm Mộng.

"Anh, chúng ta liên thủ tính tiếp hãm kinh khủng em, em ko sinh sống nổi nữa rồi."

Hai mon trước, vòng vốn liếng của Khoa học tập technology Tẩm Mộng gặp gỡ trường hợp bất ngờ ko thể cứu vãn vắng ngắt, quản trị Giang Mạch đem bên trên sườn lưng số nợ rộng lớn – 1,2 tỷ, buộc cần thế chấp vay vốn công ty lớn mang lại công ty Thiên Đỉnh của Hà Diệu Long.

"Anh, em nài lỗi, em cần lên đường trước đó..."

Mười nhì giờ khuya, Giang Mạch nhảy kể từ cái căn nhà xuống, bị tiêu diệt bên trên điểm. Một siêu mẫu trai, tài xuất sắc có tiếng vô giới marketing, vậy và lại kể từ giã cõi đời như vậy. Người nào là sở hữu trí nhớ cũng hoàn toàn có thể nhìn thấy được chắc hẳn rằng vô chuyện này còn có yếu tố, thương ngôi trường như mặt trận, Giang Mạch đó là vật mất mát xứng đáng thương.

Giữa con cái bão se se lạnh lẽo, Giang Sách hít thâm thúy một khá, ngửa đầu coi lên bên trên khung trời lấp lánh lung linh giàn giụa sao.

"Mạch, nài lỗi, anh vẫn về trễ rồi. Em yên lặng tâm, toàn bộ những người dân hãm kinh khủng em, anh đều tiếp tục khiến cho chúng ta cần trả giá bán, chôn chúng ta công cộng với em."

Năm năm vừa qua, Giang Sách tiếp cận vùng chiến loàn Tây Cảnh nhằm nhập cuộc quân ngũ. Xuất trị điểm từ 1 quân sĩ chất lượng tốt đen ngòm chất lượng tốt đỏ ối, gan góc mãnh giết thịt địch, thường xuyên lập được thật nhiều chiến công, là Tu La chiến thần được người người ngưỡng mộ và kính trọng. Bây giờ, anh vẫn về bên.

Trong mùng tối, sở hữu bóng hình xuất hiện nay kể từ vô bóng tối, fake mang lại Giang Sách một quyển tuột nhỏ greed color nhạt nhẽo. Người này đó là Mộc Dương Nhất, người bạn bè vẫn nằm trong vô sinh rời khỏi tử, chinh chiến điểm rơi ngôi trường với Giang Sách.

"Lão đại, là căn nhà chúng ta Hà, anh cần thiết gì cần tự động bản thân động thủ chứ? Chỉ cần thiết lão đại hạ mệnh lệnh, em đáp ứng trong tầm phụ thân ngày, công ty lớn Thiên Đỉnh và đám người Hà Diệu Long, toàn bộ đều tiếp tục bặt tăm thật sạch ngoài trái đất này."

Giang Sách khẽ rung lắc đầu, "Có một trong những việc cần tự chủ yếu tay anh xử lý."

"Em hiểu rồi." Mộc Dương Nhất khẽ cúi đầu, tiếp sau đó rời lên đường nhanh chóng như 1 cơn bão, ko nhằm lại chút vết tích nào là.

Giang Sách sửa lịch sự lại ăn mặc quần áo, trở về phía Văn chống Khoa học tập technology Tẩm Mộng cơ hội bại liệt ko xa cách. Lúc anh chuẩn bị lên đường vô cửa ngõ, sở hữu một ông lão gầy guộc gò, tay khoác theo đòi một túi vải vóc, sườn lưng còng chân lờ đờ, kể từ từ tiếp cận, tự ko nhằm ý lối nên vẫn vấp cần Giang Sách.

"Xin lỗi." Lúc ông lão ngửng đầu lên coi, nhìn thấy Giang Sách, nhì viền đôi mắt ông ngay tức khắc ửng đỏ ối, ươn ướt: "Đại thiếu thốn gia, cậu vẫn về bên rồi sao?"

"Đúng vậy, chú Trình, tôi vẫn về bên."

Trình Hải là nhân viên cấp dưới chuyên môn kỳ cựu của Khoa học tập technology Tẩm Mộng, kể từ nhỏ vẫn coi nhì bạn bè căn nhà chúng ta Giang vững mạnh, so với Giang Sách nhưng mà phát biểu, ông ấy không chỉ là là 1 trong những member vô công ty lớn, ông ấy còn tựa như một người trưởng bối thân mật thiết của anh ấy.

Trình Hải coi Giang Sách một hồi, tiếp sau đó xoay đầu liếc đôi mắt về phía trụ sở công ty lớn, sắc mặt mày tràn ngập sự thất vọng: "Đáng tiếc, cậu về trễ mất mặt rồi."

Lúc này, một chàng thanh niên sở hữu làn tóc nhuộm đỏ ối rực, vô mồm còn ngậm điếu dung dịch lá tiếp cận.

"Lão già cả bại liệt, ông còn đứng bại liệt lần thần vật gì đấy? Tôi bảo ông dọn dẹp đồ đạc và vật dụng rồi cút lên đường ông ko nghe thấy à? Ông còn ko mau cút lên đường, sở hữu tin cẩn tôi bảo phụ thân gọi người cho tới tiến công ông không?"

Trình Hải liên tiếp gật đầu, "Dạ, dạ, tôi lên đường tức thì, lên đường tức thì."

Bởi vì thế trong tâm vừa phải oi ruột vừa phải thấp thỏm, cho nên vì thế cánh tay của Trình Hải run rẩy run rẩy, túi vải vóc theo đòi này mà rơi xuống khu đất, dụng cụ phía bên trong túi văng rời khỏi từng xung xung quanh.

"Mẹ kiếp, lão già cả bị tiêu diệt tiệt, ông dám thực hiện không sạch địa phận của tôi ư?"

Thanh niên tóc đỏ ối nhanh chóng chân bước cho tới, tiếp sau đó tung một cước giẫm vô bụng Trịnh Hải.

Một giờ đồng hồ "bịch" thật to vang lên, Trình Hải vẫn an toàn và đáng tin cậy đứng yên lặng bên trên điểm, ngược lại thanh niên tóc đỏ ối ở sõng soài bên dưới nền khu đất cơ hội bại liệt năm mét.

Dáng người đồ sộ rộng lớn của Giang Sách vẫn chắn trước mặt mày Trình Hải.

"Mày, ngươi dám rời khỏi tay với tao? Mày biết tao là ai không?"

Xem thêm: muôn vàn lệ quỷ xếp hàng tỏ tình với tôi

Đôi đôi mắt lạnh lẽo lùng của Giang Sách liếc coi thanh niên tóc đỏ ối, anh bước cho tới, nhấc chân dẫm lên trên bề mặt anh ta: "Mày là ai?"

Trình Hải lại càng hoảng kinh khủng, bước cho tới ngăn chặn Giang Sách: "Đại thiếu thốn gia, cậu chớ vượt lên trên khích động, cậu tớ là Hà Gia Minh, con cháu trai của quản trị công ty lớn, Hà Diệu Long, tất cả chúng ta ko thể trêu vô đâu, mau lên đường nhanh chóng thôi."

"Muốn lên đường ư?"

Hà Gia Minh vùng lên phủi ống ống tay áo, vung tay lên, ngay tức khắc sở hữu bảy tám thương hiệu vệ sĩ chạy rời khỏi, vây xung quanh nhì người chúng ta.

"Hai người nhận định rằng hoàn toàn có thể rời lên đường đơn giản như thế sao?"

Trình Hải kinh khủng đến mức độ thủ công run rẩy lẩy bẩy, vội vã vàng nói: "Giám đốc Hà, thực sự nài lỗi cậu, Đại thiếu thốn gia vừa phải về bên nên không hiểu nhiều chuyện, sở hữu đôi mắt nhưng mà ko thấy thái tô, bên trên trên đây tôi thay cho mặt mày cậu ấy nài lỗi cậu."

"Xin lỗi?" Hà Gia Minh tiến thủ lên vỗ nhẹ nhàng vô mặt mày của Trình Hải, "Nếu như lời nói nài lỗi có công dụng, vậy còn cần thiết công an thực hiện gì?"

"Người này, và cả lão già cả bại liệt nữa, tiến công cho tới bị tiêu diệt mang lại tôi. Không cần thiết lưu tình, kết quả thế nào là tôi tiếp tục phụ trách."

"Lên!"

Vài thương hiệu vệ sĩ vắt côn năng lượng điện xông cho tới, Trình Hải kinh khủng đến mức độ nước đôi mắt phủ giàn giụa mặt mày, "Đại thiếu thốn gia, cậu tạo nên họa rồi, chuyện này ngoài cậu rời khỏi thì còn hoàn toàn có thể trách cứ ai đây?"

Giang Sách khẽ rung lắc đầu, nhảy về phía đằng trước một bước, chắn Trình Hải ở hâu phương sườn lưng bản thân. Trước một Tu La chiến thần vẫn sở hữu tay nghề chinh chiến rơi ngôi trường nhiều năm thì đám bảo đảm tép riu này còn có là gì cơ chứ?

Thời điểm đám nhân viên cấp dưới bảo đảm quyết định cùng với nhau đoạn lên, chợt phát hiện ra một con xe color bạc tạm dừng ở trước cửa ngõ công ty lớn Tẩm Mộng. Cửa xe pháo banh rời khỏi, một người nam nhi khoác trang phục bước cho tới. Người này đó là quản trị đương nhiệm của Khoa học tập technology Tẩm Mộng, Hà Diệu Long.

"Có chuyện gì thế?"

Mấy nhân viên cấp dưới bảo đảm vừa phải phát hiện ra Hà Diệu Long thì ngay tức khắc sợ hãi đứng nghiêm nghị.

Hà Gia Minh lại ngay gần nói: "Chú nhì, sở hữu người tạo ra sự, bọn con cháu đang được quyết định dạy dỗ mang lại bọn chúng một bài học kinh nghiệm, nhằm bọn chúng sáng sủa đôi mắt rời khỏi."

"Hửm? Người nào là lại to gan lớn mật cho tới như vậy?"

Hà Diệu Long tiếp cận liếc coi, ngay tức khắc hạnh phúc hẳn lên: "Ồ, trên đây ko cần là Giang Sách sao? Nghe phát biểu năm năm trước đó cậu lên đường bộ đội, bặt vô âm tín, sao lại đùng một cái về bên thế này?"

Hà Diệu Long khuynh hướng về phía Hà Gia Minh nói: "Vị này đó là anh ruột của quản trị trước Tẩm Mộng."

Trong lòng Hà Gia Minh thì thầm mỉm cười nhạt nhẽo, quản trị trước, ko cần là Giang Mạch sao? Cái thương hiệu truất phế vật gánh bên trên vai số tiền nợ 1,2 tỷ, ko chịu đựng được nên buộc cần tự động sát bại liệt ư? Em là thằng truất phế vật, anh hoàn toàn có thể chất lượng tốt rộng lớn bao nhiêu?

Hà Diệu Long mỉm cười ha hả nói: "Tất cả người xem đều ko cần người ngoài, đơn giản hiểu nhầm nhưng mà thôi, lên đường, lên đường vô vào tất cả chúng ta tợp nhì chén tâm tình."

Nói rồi anh tớ kéo Giang Sách về phía phòng tiếp khách. Hà Gia Minh giá rét mỉm cười một chiếc, theo đòi sát hâu phương.

Trình Hải phiền lòng coi theo đòi bóng sườn lưng Giang Sách lên đường vô phía bên trong, tuy nhiên tiếc là ông ko thể làm cái gi, ông hiểu quả đât Hà Diệu Long, chào Giang Sách vô vào rỉ tai chắc hẳn rằng không tồn tại ý tốt chất lượng tốt rất đẹp gì.

"Đại thiếu thốn gia, cậu ghi nhớ cần cảnh giác, chớ nhằm bạn dạng thân mật gặp gỡ chuyện ko may!"

Bên vô công ty lớn, Giang Sách theo đòi Hà Diệu Long tiếp cận phòng tiếp khách.

Hôm ni là ngày công ty lớn tổ chức triển khai buổi họp từng năm, toàn bộ nhân viên cấp dưới đều khoác phục trang chỉnh tề để tham dự họp, ai nấy thường rất xinh tươi, vàng bạc trang sức đẹp cũng đem không còn lên trên người, coi vô nằm trong tương tự người trên tầng lớp thượng lưu.

Xem thêm: ba tôi là chiến thần

Giang Mạch rời ngoài trần gian này vẫn ko cho tới một mon, chúng ta lại quên nhanh chóng cho tới như thế, thậm chí là cuộc sống thường ngày của mình còn góp phần thú vị, lý tưởng ko gì sánh được.

Hà Diệu Long dẫn theo đòi Giang Sách lên Sảnh khấu, vỗ tay một chiếc, ý bảo người xem trật tự động. Sau bại liệt, anh tớ khuynh hướng về phía micro, mỉm cười ha hả nói: "Mọi người, nài người xem được chấp nhận tôi quấy nhiễu một phút, tôi mong muốn trình làng mang lại người xem biết về người quan trọng đặc biệt đang được đứng cạnh bên tôi trên đây. Người này đó là Giang Sách, anh của vị quản trị kinh khủng bị tiêu diệt, uất ức vượt lên trên nhưng mà nhảy lầu tự động sát Giang Mạch."

Mọi đứa ở bên dưới Sảnh khấu người sử dụng ánh nhìn như đang được coi một cuộc vui mừng, khuynh hướng về phía Giang Sách. Hà Gia Minh là kẻ mỉm cười tươi tỉnh hơn hết, còn thủ xướng lên mùng vỗ tay kính chào.