anh ấy chưa từng rơi xuống

Màn tối buông xuống, căn chống yên ắng cho tới kì quái.

Yên lặng cho tới nỗi hoàn toàn có thể nghe thấy giờ tí tách lúc lắc động bên trên mặt mũi đất

Bạn đang xem: anh ấy chưa từng rơi xuống

Yên lặng đên nỗi hoàn toàn có thể nghe thấy giờ kim rơi xuống đất

Yên lặng cho tới nỗi hoàn toàn có thể nghe thấy nhịp tim bản thân vang lên thình thịch.

Tô Kỳ cuộn người ngồi bên trên ghế sô trộn, một phía ngây ngốc vô không khí vắng tanh lặng.

Thức ăn thịnh biên soạn bên trên bàn ko biết tiếp tục đun sôi lại từng nào lượt.

Hôm ni là ngày gì? Cô chắc hẳn rằng Hứa Dung Mộc cũng chẳng lưu giữ rõ rệt.

Bởi vì thế bao nhiêu trong năm này vô đôi mắt Hứa Dung Mộc cô chẳng là gì cả, chỉ là 1 trong những kẻ ăn van nhát mọn.

Ăn van thương yêu của anh ý, kỳ vọng xa xôi vời rằng anh hoàn toàn có thể đối đãi đảm bảo chất lượng với mình…dù chỉ một ít. Edit: ShiningL

Nhưng rốt cuộc anh cũng trước đó chưa từng nhằm ý cho tới cô, trong cả căn biệt thự cao cấp này, cô cũng chỉ hoàn toàn có thể cho tới vô những khi đặc biệt quan trọng như thời điểm ngày hôm nay.

Nhưng…anh lại ko ở phía trên.

Tiếng chuông vang lên vô tối vắng tanh, Tô Kỳ nghe thấy giờ xuất hiện.

Ngẩng đầu lên ngay lập tức thấy Hứa Dung Mộc say khướt đứng ở cửa ngõ.

Cô lại gần mới mẻ vạc hiện nay mùi hương mùi hương của những người phụ nữ giới không giống bên trên áo sơ-mi của anh ý.

Vào khoảng thời gian rất ngắn ấy, cô cảm nhận thấy tim bản thân nhói lên, cô quí một người nhiều năm vì vậy, tuy nhiên anh lại lựa lựa chọn ở mặt mũi người phụ nữ giới không giống vào trong ngày đặc biệt quan trọng như vậy này.

Anh thà ôm một người phụ nữ giới không giống còn chưa một lượt ôm cô.

Cô tưởng bản thân sớm tiếp tục thân quen, nhưng…tim vẫn tiếp tục nhức.

Đau như với ngàn cây kim đâm vô tim, tuy nhiên cô ko thể khóc, cô ko thể rơi một giọt nước đôi mắt nào là trước mặt mũi Hứa Dung Mộc.

Cô chỉ hoàn toàn có thể tự động nhủ với bạn dạng thân thiết rằng tiếp tục sớm thân quen với cảnh tượng bại liệt rồi…

Tô Kỳ nhìn Hứa Dung Mộc hồi lâu, nhìn anh ghét bỏ quăng quật hất tay bản thân rời khỏi, nhìn anh lảo hòn đảo từng bước tiến cho tới sô trộn.

“Sao cô lại cho tới đây?” Hứa Dung Mộc ngước đầu quan sát về phía Tô Kỳ, thuận tay châm điếu dung dịch, “Tôi lưu giữ tôi đã rằng cô chớ sắp tới rồi, cũng chớ xen vô chuyện đời tư của tôi.”

Khói dung dịch tràn ngập, đèn sáng sủa tù mù, Tô Kỳ ko phát hiện ra biểu cảm bên trên mặt mũi anh.

“Hôm ni là kỉ niệm ngày cưới, anh tiếp tục rằng tiếp tục ở nằm trong em.” Giọng điệu Tô Kỳ đem theo dõi chút cầu van “Anh…” Nhìn cho tới vẻ mặt mũi giá buốt lùng của Hứa Dung Mộc, cô rốt cuộc vẫn ko rằng không còn được.

Hứa Dung Mộc hừ giá buốt.

“Tô Kỳ, thời điểm ngày hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của cô ý, ko cần kỉ niệm ngày cưới của tôi. Chuyện này tương quan gì cho tới tôi?” Hứa Dung Mộc ngừng một ít rồi kế tiếp rằng “Tôi lưu giữ tiếp tục phân tích với cô chớ giở thủ đoạn với tôi, cô hà vớ cần như vậy? Lúc cưới cô tôi đã và đang rằng qua loa, cô là cô, tôi là tôi, chớ quấy nhiễu cho nhau. Nếu cô mong muốn, tôi hoàn toàn có thể thăm dò mang đến cô vài ba đái thịt tươi tắn cho tới đùa, cho dù sao cô vốn liếng dĩ…”

Một cái tát giáng xuống mặt mũi Hứa Dung Mộc, khi cô mong muốn tát Hứa Dung Mộc một lần tiếp nữa thì anh tiếp tục ném tay cô rời khỏi “Tô Kỳ, chớ được nước lấn tới!”

“Cô ấy bị tiêu diệt rồi, cô ấy tiếp tục bị tiêu diệt rồi! Tại sao vô đôi mắt anh khi nào thì cũng chỉ mất chị gái em?” Tô Kỳ thấy sắc mặt mũi anh ko hí hửng, điên cuồng thét lên,: “Cô ấy với gì tốt! Em yêu thương anh như vậy! Tại sao anh ko phát hiện ra thương yêu của em, phát hiện ra em đảm bảo chất lượng với anh cỡ nào!”

Rốt cuộc với gì đảm bảo chất lượng nhưng mà khiến cho anh xung khắc cốt ghi tâm vì vậy, khiến cho anh sinh sống tụt xuống đọa trong cả 5 năm.

Hứa Dung Mộc nghe cô rằng vậy, đặt chân vào ngay sát, thô bạo nâng cằm cô lên: “Tình yêu thương của cô? Tô kỳ, thương yêu của cô ý quý giá chỉ lắm sao? Trong đôi mắt tôi nó ko xứng đáng một đồng, tùy ý tôi giẫm giẫm, còn cô…” Anh tăng them lực bên trên tay, ngữ khí âm trầm cởi miệng: “Chẳng qua loa là 1 trong những kẻ ăn van nhát mọn”

“Hứa Dung Mộc! Chị em tiếp tục chết! Đã bị tiêu diệt rồi! Dựa vô vật gì một người bị tiêu diệt cũng hoàn toàn có thể nằm trong em tranh giành giành thương yêu của anh ý, phụ thuộc cái gì!” Tô Yên đẩy tay Hứa Dung Mộc rời khỏi “Tại sao ả tiện nhân Tô Nghiên này đã bị tiêu diệt, còn mong muốn nằm trong em…”

“Chát” Hứa Dung Mộc chạng tay tát Tô Kỳ một bạt tay. “Dựa vô cái gì? Dưa vô người Hứa Dung mộc tôi yêu thương là Tô Nghiên! Còn cô, chẳng qua loa là 1 trong những vật trang trí!”

Vật trang trí?

Tô Kỳ nghe Hứa Dung Mộc rằng vậy đựng giờ mỉm cười to lớn, “Hứa Dung Mộc, nếu như anh thiệt sự yêu thương chị ấy, sao anh lại tụt xuống đọa, phóng túng vì vậy, sao hoàn toàn có thể xứng với những người chị cao quý của tôi? Tôi khinh thường thông thường anh!” Tô Nghiên giơ ngón thân thiết lên với Hứa Dung Mộc “Anh đích thị là người xứng đáng thương, tất cả chúng ta như thể nhau thôi.”

Hứa Dung Mộc nghe Tô Kỳ rằng, vô tay càng gia tăng mức độ lực, “Tô Kỳ, chớ tưởng tôi không đủ can đảm làm thịt cô, mặc dù cô là em gái Tô Nghiên, tôi cũng tiếp tục làm thịt cô!”

Tô Kỳ nhìn vẻ mặt mũi Hứa Dung Mộc, khóe mồm khẽ nhếch lên, “Giết tôi đi! Giết tôi, anh ngay lập tức hoàn toàn có thể báo thù hằn mang đến chị ấy rồi!”

“Tô Kỳ, chớ fake cỗ xứng đáng thương trước mặt mũi tôi, sự xứng đáng thương của cô ý trước mặt mũi tôi ko xứng đáng một xu, kể từ nhỏ cô ấy tiếp tục rất hay với cô, sao cô lại hoàn toàn có thể xuống tay với cô ấy được chứ? Tại sao người bị tiêu diệt ko cần là cô?”

Tô Kỳ nhếch môi lúc nghe đến thấy lời nói rằng của Hứa Dung Mộc, bên trên mặt mũi lòi ra vẻ dứt khoát, “Thứ tôi không tồn tại được, tại vì sao chị tao lại sở hữu, tôi không can tâm, tôi không can tâm chị tao với toàn bộ tất cả, chị tao với gì rộng lớn tôi, tôi không thích thấy anh quí chị tao, cho nên vì vậy tôi tàn phá toàn bộ, tàn phá chị ta…”

Hứa Dung Mộc nghe Tô Kỳ rằng, lại gia tăng lực bên trên tay, “Người quí cô ấy là tôi! Người yêu thương cô ấy cũng chính là tôi! Tại sao cô ko làm thịt tôi nhưng mà chắc chắn cần làm thịt cô ấy!”

Tô Kỳ thở ngày càng trở ngại, nhân khi còn chút ý thức, cô cầm lấy tay Hứa Dung Mộc, “Hứa Dung Mộc, anh tưởng tôi bị tiêu diệt thì chị tao hoàn toàn có thể sinh sống lại sao? Anh còn lưu giữ tâm nguyện trước khi bị tiêu diệt của chị ý tao là gì không?”

Sắc mặt mũi cô càng ngày càng tái mét nhợt, ý thức cũng dần dần xa xôi, tuy nhiên vẻ mặt mũi cô lại càng dữ tợn, “Đợi Khi tôi bị tiêu diệt, tái ngộ chị tôi, tôi tiếp tục rằng mang đến chị tao biết là anh làm thịt tôi! Khiến anh cả đời cũng ko gặp gỡ được chị ta!” Ngữ khí của cô ý đùng một phát trở thành âm trầm “Tôi mong muốn chị tao hận anh cả đời!”

Hứa Dung Mộc nghe Tô Kỳ rằng, tay thả lỏng rời khỏi.

Anh ngước đầu nhìn người vô gương, người con trai vô gương đem khuôn mặt tiều tụy, không hề là thiếu thốn niên hăng hái năm bại liệt, cũng không hề là chàng trai ngoan ngoãn ngoãn cần thiết cô bảo đảm an toàn.

Sao cô lại lặng lẽ rời lên đường vì vậy, nhằm lại bản thân anh vô toàn cầu chan chứa bùn khu đất này, đơn độc bước tiến thân thiết đại dương người…

Nghiên Nghiên, sao em lại tàn nhẫn như vậy?

Hứa Dung Mộc đấm mạnh về phía gương, anh ko hề cảm nhận thấy nhức nhối, ngày tiết tươi tắn chảy dọc từ khe hở ngón tay, tấm gương nhanh gọn lẹ vỡ trở nên từng miếng, hao hao ngược tim sớm tiếp tục vỡ tan của anh…

“Anh làm những gì vậy!” Hứa Dung Mộc nhìn Tô Kỳ đứng ở trước mặt mũi, trầm giọng nói: “Đừng vấp vô tôi!” Anh rằng hoàn thành ngay lập tức đẩy Tô Kỳ rời khỏi, “Tôi ko cần thiết cô thương hại! “

Tô Kỳ nghe Hứa Dung Mạt rằng hoàn thành ngay lập tức ngước đầu lên. Quay đầu nhìn anh, vẻ mặt mũi rất rất điềm đạm, giọng điệu cũng điềm đạm, “Tô Nghiên nếu như phát hiện ra cảnh này tiếp tục rất rất buồn. Anh không thích chị tao đâu buồn cần không?”  

Tô Nghiên, nghĩ về cho tới cô lòng lòng anh mượt lại. Anh nhìn Tô Kỳ trước mặt mũi, nhằm cô băng bó chỗ bị thương cho chính bản thân mình.

Hứa Dung Mộc với chút hoảng loạn, phảng phất như thấy bóng hình của Tô Nghiên đang được bang bó chỗ bị thương cho chính bản thân mình.

Xem thêm: sai lầm nối tiếp

“Tô Kỳ, cô nhận định rằng cưới tôi thì tôi tiếp tục yêu thương cô sao?” Hứa Dung Mộc giá buốt giọng, “Người phu nhân độc nhất cả đời này tôi thừa nhận chỉ mất Tô Nghiên.”

Tô Kỳ nghe hoàn thành đau xót rằng, “Nhưng giờ đây anh được xem là ông chồng của em, em là phu nhân của anh ý, và em yêu thương anh rộng lớn chị tao. Tại sao anh ko gật đầu thương yêu của em? Tại sao luôn luôn mồm rằng yêu thương chị ta?

Hứa Dung Mộc, 5 năm, em tiếp tục cố sửi giá ngược tim giá buốt giá chỉ của anh ý trong cả 5 năm nhưng mà sao anh vẫn đối đãi với em như vậy?

Tim anh thực hiện bằng đá điêu khắc sao? Cho cho dù em với làm những gì thì anh cũng ko thấy em tốt! Em mới mẻ là phu nhân của anh!”

Lời rằng của Tô Kỳ thực hiện mặt mũi Hứa Dung Mộc trầm xuống, anh ghét bỏ quăng quật ném tay cô rời khỏi “Cút!”

“Hứa Dung Mộc, em cút thì sao? Em cút cũng bất biến được thực sự là chị tao tiếp tục chết! Tô Nghiên tiếp tục chết…”

Tô Kỳ ko rằng không còn, một chiếc tát nữa tiếp tục giáng xuống.

Tô Kỳ lấp mặt mũi mỉm cười ngạo nghễ, “Hứa Dung Mộc, anh chột dạ sao? Hay là anh với rất nhiều phụ nữ giới, sớm tiếp tục quên vóc dáng của Tô Nghiên. Quả nhiên con trai người nào cũng tuyệt tình, anh luôn luôn mồm rằng yêu thương chị tao đậm thâm thúy, tuy nhiên anh vẫn phản bội chị tao đấy thôi, anh với tư cơ hội gì rằng yêu thương chị tôi?  Hứa Dung Mộc, anh đó là một kẻ nhát nhát, nhu nhược! Là một kẻ…”

Hứa Dung Mộc tức phẫn uất đấm vô tấm gương đàng sau Tô Kỳ, “Tô Kỳ, rốt cuộc cô mong muốn ra sao? Chị gái cô đã và đang bị tiêu diệt, tại vì sao cô ko nhằm cô ấy được yên tĩnh nghỉ? Những gì cô mong muốn tôi đều tiếp tục mang đến cô.”

Tô Kỳ ngước đầu vấp cần góc nhìn của Hứa Dung Mộc, “Hứa Dung Mộc, chị tao thực sự tiếp tục bị tiêu diệt rồi, sao khi nào là anh cũng lưu giữ cho tới chị ta? Những gì chị tao hoàn toàn có thể mang đến anh, em cũng hoàn toàn có thể mang đến anh. Sao vô đôi mắt anh chỉ mất chị tao nhưng mà trước đó chưa từng với em?”

“Tô Kỳ, tim tôi chỉ rộng lớn vì vậy, toàn cỗ đều mang đến cô ấy rồi, ko thể chứa chấp tăng ai nữa!” Hứa Dung Mộc quan sát về phía Tô Kỳ mỉm cười nhạo cởi mồm, anh ngửa đầu quan sát về phía xà nhà. “Nhưng nhưng mà Tô Nghiên tiếp tục bị tiêu diệt, rằng vật gì thiên ngôi trường địa cửu, sông cạn đá hao mòn, cùng mọi người trong nhà cả đời, không còn thảy đều là giả dối, Tô Nghiên là người lừa đảo…”

Tô Kỳ vạc hiện lúc Hứa Dung Mộc đang được nói câu sau cùng, vô đôi mắt tiếp tục lung linh nước đôi mắt.

Anh yếu ớt ớt hạ tay xuống, rước Tô Kỳ ôm vô trong tâm địa. “Tô Kỳ, cô rằng đích thị. Tôi là 1 trong những kẻ nhát nhát, một kẻ nhu nhược, một kẻ thất bại triệt nhằm. Nhưng mặc dù tôi với làm những gì, cô ấy cũng không thích cho tới gặp gỡ tôi sao? Không mong muốn xuất hiện nay vô mơ của tôi? Rõ ràng tôi yêu thương cô ấy vì vậy mà? Tại sao cô ấy lại ko cho tới gặp gỡ tôi?”

Tô Kỳ nghe Hứa Dung Mộc rằng, vào khoảnh xung khắc mong muốn ôm siết lấy anh, lại bị anh thô bạo đẩy rời khỏi.

Cái trán của Tô Kỳ đập vô sô trộn, cô nhức nhối lấp đầu, lại nghe thấy tiếng nói giễu cợt của anh ý, “Tô Kỳ, cô với tư cơ hội gì yêu thương tôi, cô rằng rất rất đích thị, tất cả chúng ta đều là kẻ xứng đáng thương. Nhưng nước ngoài trừ chị cô, tôi sẽ không còn yêu thương bất kì ai.”

Chờ cho tới Tô Kỳ ngước đầu nhìn lại, cô tiếp tục nghe thấy giờ Hứa Dung Mạt đóng góp sầm cửa ngõ lại.

Cô ôm thân thiết thể, cuộn tròn xoe ngồi bên dưới khu đất, mặc cùng với nước đôi mắt chảy rời khỏi.

Khi Tô Kỳ rời ngoài biệt thự cao cấp, cô bước lên đường vô tấp tểnh bên trên lối, cứ như cô ko thuộc sở hữu toàn cầu tiếng ồn và náo sức nóng này.

Như thể cô là 1 trong những kẻ long dong, lên đường vô đại dương người.

Trên lối đi, tâm lý cô rối bời, và toàn bộ những gì vang lên vô đầu cô là những lời nói Hứa Dung Mộc tiếp tục rằng trước đó.

Cô không tồn tại tư cơ hội nằm trong Hứa Dung Mộc rỉ tai mến, vì vậy ai với tư cách? Những người phụ nữ giới đã trở nên anh “ngủ” sao? Chỉ tiếc là vô đôi mắt anh, những người dân phụ nữ giới này còn ko bởi Hứa thái thái là cô phía trên.

Nhưng cô với không giống gì những người dân phụ nữ giới đó?

Ngoại trừ việc cô là quang quẻ minh chủ yếu đại gả mang đến Hứa Dung Mộc thì nhường nhịn như không tồn tại gì khác lạ.

Trong 5 năm kết duyên, Hứa Dung Mộc ko lúc nào nhằm cô qua loa tối vô biệt thự cao cấp của anh ý tao, và cũng ko lúc nào vấp vô cô.

Bố u ông chồng ko lúc nào can thiệp vô chuyện của nhì người, vì thế bọn họ lên đường phượt mọi nơi xung quanh năm và bọn họ tin cẩn rằng Hứa Dung Mộc hoàn toàn có thể xử lý đảm bảo chất lượng những việc này.

Nói cách tiếp theo, ở trước mặt mũi cha mẹ ông chồng, cô và Hứa Dung Mộc tương kính như tân, bởi thế, bọn họ ko lúc nào nghi ngại thân thiết nhì người dân có yếu tố gì, cũng ko nghĩ về người dịu dàng êm ả, hiếu hạnh như Hứa Dung Mộc lại thực hiện rời khỏi những chuyện nhưu vậy.

Ở TP.HCM to lớn này, điểm độc nhất nhưng mà Tô Kỳ hoàn toàn có thể cho tới là ngôi nhà u đẻ của cô ý.

Đó là bến đỗ ấm cúng nhất vô cuộc sống cô.

Lúc cô đang được đứng ở cửa ngõ ngôi nhà, Tô Kỳ theo dõi bạn dạng năng chạng tay mong muốn ấn chuông cửa ngõ, tuy nhiên lại rút tay lại bao nhiêu lượt, cô ko biết nên lý giải với bọn họ những chuyện thân thiết cô và Hứa Dung Mộc thế nào.

Tô Kỳ vừa vặn mong muốn xoay người rời lên đường, sau sườn lưng ngay lập tức nghe thấy đàng sau truyền cho tới giờ xuất hiện, tiếng nói ấm cúng, “Đứa nhỏ ngốc, vô lên đường.”

Nhìn vẻ mặt mũi của u Tô, Tô Kỳ ko chút nghĩ về ngợi ngay lập tức nhào vào lòng bà khóc nức nở, “Mẹ, con cái mệt nhọc quá! Tại sao người bị tiêu diệt lúc đầu ko cần là con? Tại sao lại bắt con cái cần gánh Chịu tội lỗi áp lực vì vậy. Tại sao chị tao tiếp tục bị tiêu diệt còn mong muốn tra tấn con cái.”

Mẹ Tô nghe Tô Kỳ rằng, ôm siết lấy thân thiết thể đang được lập cập rẩy của cô ý, bà cũng khóc, “Con ngoan ngoãn, tất cả chúng ta rời ngoài điểm này lên đường được không! Không lúc nào quay về, quên Hứa Dung Mộc, chính thức lại từ trên đầu.”

“Mẹ, con cái yêu thương anh ấy! Con không thích rời xa anh ấy, con cái mong muốn ở sát bên anh ấy, mặc dù anh ấy ko yêu thương con cái, mặc dù con cái sở hữu kín này, mãi mãi không tồn tại tư cơ hội ở sát bên anh ấy.”

Mẹ Tô nhìn vẻ mặt mũi Tô Kỳ cầm tay cô, nhức lòng cởi mồm “Tội gì cần vì vậy hả con? Cho cho dù con cái với rằng thiệt với A Mộc, con cái nhỏ xíu bên trên trời cũng sẽ không còn trách cứ con cái, nếu như kế tiếp vì vậy, con cái và A Mộc tiếp tục kế tiếp tra tấn cho nhau, hai đứa xứng đáng lẽ tránh việc với kết viên vì vậy.” Mẹ  thở nhiều năm thườn thượt, sau cùng cầm tay Tô Kỳ lên đường vô phòng tiếp khách.

Trong phòng tiếp khách, phụ vương Tô đang được ngồi bên trên ghế sô trộn lướt web,  nhìn thấy Tô Kỳ ngay lập tức đặt điều tờ báo bên trên tay xuống, tiếp cận vị trí cô, cầm tay cô với vẻ mặt mũi áy náy. “Hai đứa lại tranh cãi à? ”

Tô Kỳ nhìn góc nhìn quan hoài của phụ vương bản thân, ngay lập tức nhào vô trong khoảng tay của ông nhưng mà ko hề nghĩ về ngợi gì, cô ôm siết lấy phụ vương Tô, tuy nhiên ko rằng gì.

Vòng tay của phụ vương vẫn luôn luôn ấm cúng như vô trí lưu giữ của cô

Cô còn lưu giữ rõ rệt khi cô thể hiện ra quyết định, phụ vương cô là kẻ phản đối trước tiên, giờ đây phát hiện ra cô như vậy này, ông còn tự động trách cứ hơn hết u cô.

“Ba, đấy là sự lựa lựa chọn của chủ yếu con cái. Chúng con cái là bà mẹ. Con cũng hiểu được chị ấy rất rất yêu thương A Mộc.” Tô Kỳ nhìn bộc lộ bên trên khuôn mặt mũi của Tô gia, điềm đạm rằng, “Con không thích cần sinh sống với cảm hứng tội lỗi, Đây là loại con cái nợ chị ấy. ” 

Nghe Tô Kỳ rằng hoàn thành, u Tô nhìn phụ vương Tô đang được đứng một phía quát tháo lớn: “Nếu ko cần bên trên ông thì sao có rất nhiều chuyện vì vậy, nói cho tới nằm trong đều là ông sai, năm bại liệt còn nếu như không cần …” Mẹ Tô nhìn phụ vương Tô rằng thật nhiều, như trút bỏ không còn tội lỗi năm nào là lên đầu phụ vương Tô.

Nhưng trong tâm địa Tô Kỳ biết chắc hẳn rằng phụ vương cô cũng tương đối buồn, nhất là lúc xẩy ra chuyện vì vậy.

“Mẹ, phía trên ko cần là lỗi của phụ vương Mẹ chớ trách cứ phụ vương, được không?”

Tô Kỳ nhìn u Tô rồi đặt chân vào ôm bà “Mẹ, lúc này mái ấm gia đình tất cả chúng ta ko đảm bảo chất lượng sao? Ít nhất thì con cái vẫn còn đó sinh sống. Vẫn còn sát bên nhì người.”

” Nếu ko cần người phụ nữ giới bại liệt, sao con cái lại cần gánh tội lỗi này, con gái của u xứng đáng lẽ cần nằm trong người con trai rất tốt bên trên đời cùng mọi người trong nhà tuy nhiên vì thế người phụ nữ giới này mà lỗi không còn cả rồi. sao hoàn toàn có thể thực hiện hòa được chứ?” Mẹ Tô nhìn Tô Kỳ, vẻ mặt mũi thống khổ nói:” Con là phụ nữ của tao, tao làm thế nào hoàn toàn có thể không lo ngại lắng? ” Nói hoàn thành những lời nói này, bà ngước đầu nhìn cha Tô đang được ngồi một phía cau mi.

“Mẹ à, tối thiểu cô ấy tiếp tục cứu vớt mạng con cái cần không? Chúng tao nên hàm ân. Nếu không tồn tại cô ấy, con cái sẽ không còn thể sinh sống sót, cũng sẽ không còn thể ở mặt mũi u và A Mộc. “

“Nghiên nghiên.” Giọng điệu của u Tô với chút thống khổ xen láo nháo ăn năn hận, bà vuốt má Tô Kỳ,” Một bản thân con cái Chịu đựng rất nhiều rồi. Sau Khi tất cả chúng ta mất mặt, nếu như A Mộc còn mong muốn Khi dễ dàng con cái, ai tiếp tục cho tới lấp chở cho con cái đây? Đều bên trên con cái phụ nữ vô liêm sỉ bại liệt, nếu như không tồn tại ả, con cái và A Mộc tiếp tục là kẻ niềm hạnh phúc nhất bên trên đời, tuy nhiên toàn bộ đều đã trở nên tàn phá, toàn bộ đều là vì con cái phụ nữ đó!”

Xem thêm: lên giường với bạn trai của khuê mật

Cha Tô nghe u Tô rằng, đặt chân vào quỳ xuống,” Chuyện này là lỗi của tôi, chớ trách cứ cô ấy, còn nếu như không cần bởi tôi, mái ấm gia đình tía người tất cả chúng ta sẽ không còn rời khỏi nông nổi này. Muốn hận thì hận tôi, chớ hận bọn họ, bọn họ đều không có tội. “

Mẹ Tô nghe phụ vương Tô rằng vậy, ko chút nghĩ về ngợi mang đến ông một bạt tai “Tô Hiền, ông được lắm, cho tới giờ đây ông vẫn nghĩ về mang đến ả tao đích thị không! Nếu không tồn tại người phụ nữ giới bại liệt thì làm thế nào Nghiên Nghiên của tôi cần Chịu nhiều oan ức như vậy? Hóa rời khỏi từng nào năm rồi, ông vẫn lưu giữ người phụ nữ giới bại liệt. “

“Mẹ, giờ đây u rằng những lời nói này còn ý nghĩa sâu sắc gì nữa? Họ đều tiếp tục bị tiêu diệt, sao lại bận tâm cho tới một người tiếp tục chết? “